Tôi kẻ số hai và cô gái số một

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11610

WN Vol 1 - Chú mèo con bị bỏ rơi, cô ấy, và tôi. - Chương 15

Trans: Khanhkhanhlmao

____________________________

Căn hộ nằm không xa ga Mitaka lắm.

Nó là một tòa nhà sạch sẽ, tuy không lớn nhưng nơi đây có một hệ thống liên lạc và an ninh ở cửa ra vào. Với một chút hồi hộp, tôi và Minamino nhập số căn hộ được cho rồi nhấn nút gọi.

Ngay sau đó, một giọng nữ thanh nhã vang lên và cánh cửa tự động mở ra. Tôi và Minamino cùng bước vào.

Căn hộ số 101 ngay phía trước là nơi chúng tôi đang đến. 

"Chào mừng, Satou Hajime-kun và Minamino Chinatsu-san phải không? Cảm ơn vì đã đến đây, hai đứa vào trong đi nhé." 

Nhấn nút liên lạc trước cửa một lần nữa, giọng nói ban nãy lại vang lên cùng tiếng khóa điện tử mở. Tôi và Minamino nhìn nhau rồi tôi nhẹ nhàng mở cửa ra. 

"Xin lỗi vì đón tiếp đơn giản thế này, mời hai đứa vào trong." 

Chúng tôi cởi giày ở cửa và bước vào, giọng nói từ phía trong lại vang lên. Theo tiếng nói đó tôi và Minamino đi vào phòng khách, ở đó là một người phụ nữ đang đứng cạnh bếp khuấy nồi.

Dù nghe nói đã lớn tuổi, nhưng trông bác ấy vẫn trẻ hơn tôi tưởng.

Có một cây gậy tựa vào tường ở bên cạnh. Tôi biết bác ấy gặp chút khó khăn khi đi lại, nhưng dường như bác vẫn có thể đứng nấu ăn mà không cần gậy. 

"Rất hân hạnh được gặp bác, con là Satou Hajime. Con đến đây qua lời giới thiệu của Akino Misaki-san." 

"Con cũng vậy. Con là Minamino Chinatsu, bạn cùng lớp của Satou-kun ạ." 

Tôi và Minamino giới thiệu, rồi cúi đầu chào. 

"Ôi trời, rất vui được gặp cả hai đứa. Bác là Kadowaki Kanade, xin lỗi vì sự đón tiếp có hơi hời hợt này. Bù lại thì hai đứa có thể mong đợi một bữa trưa ngon miệng, cảm ơn hai cháu hôm nay đã đến. Đó có phải Shiro-chan không?" 

Mỉm cười và hơi nghiêng đầu nhìn chiếc lồng tôi cầm. Bác ấy có phong thái hơi lạ so với độ tuổi và thế hệ đó nhưng cũng có phần cuốn hút.

Vì bác ấy sống một mình nên cũng có lý. Mà nơi này không chỉ có vậy, căn hộ của bác ấy còn mang lại cảm giác yên bình và tĩnh lặng. Mùi thịt bò hầm thơm nồng từ bếp lan tỏa khắp căn phòng và kích thích các giác quan của tôi. 

"Để chú mèo con thoải mái, bác đã che các đường dây điện lại. Trước đây khi chồng bác còn sống nhà cũng có nuôi mèo, bác nghĩ mùi hẳn đã bay hết nhưng có thể mèo con sẽ thấy căng thẳng ở nơi lạ. Con có thể cho có mèo ra khỏi lồng và tự do đi vài vòng được không? Shiro-chan sẽ được đi loanh quanh bất kể đâu trừ những căn phòng đóng cửa." 

Nghe vậy tôi lại quan sát xung quanh. Những món đồ nguy hiểm đã được cất đi, dây điện cũng được che lại. Nhìn sơ qua những căn phòng mở cửa thì rõ ràng bác đã chuẩn bị rất kỹ không gian để đón chú mèo con. 

"Shiro, ra ngoài không?" 

Nói vậy với Shiro, tôi đặt chiếc lồng xuống sàn và mở cửa.

Shiro cẩn thận bước ra, ngửi ngửi sàn nhà. Nó cũng như khi ở nhà tôi, chậm rãi khám phá với chiếc đuôi lắc lắc khi ngửi các loại mùi khác nhau. Minamino nhìn theo với vẻ hơi lo lắng nhưng không can thiệp. 

"Vậy thì hãy để Shiro-chan từ từ làm quen với môi trường mới nhé. Như bác đã nói, cảm ơn hai cháu một lần nữa. Nhân dịp đặc biệt này chúng ta hãy cùng trò chuyện trong bữa ăn nhé? Đã lâu rồi bác mới có dịp nói chuyện với người trẻ nên hơi háo hức." 

"Cảm ơn bác rất nhiều ạ. Chúng cháu rất biết ơn sự hiếu khách của bác." 

"Cảm ơn bác! À, chúng cháu sẽ rửa chén bát nên bác cứ thoải mái chỉ bọn cháu cần làm gì nhé!" 

Vì đã nghe Misaki-san kể về nghề nghiệp của bác ấy và ý muốn ăn trưa cùng nhau, tôi và Minamino chân thành cảm ơn bác ấy rồi cùng vào bếp để giúp chuẩn bị bữa ăn.