Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Truyện tương tự

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

冷冬阳

Một thế giới nơi tồn tại những hiện tượng siêu nhiên và các truyền thuyết kì lạ, một cậu bé tin rằng bản thân đã mất tất cả.Cho đến khi cô ấy xuất hiện, mang phép màu đến với cuộc sống vô vị của cậu d

29 300

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

8 53

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

895 84453

Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

(Đang ra)

Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

LAKAL

Mọi người: "????" (Ủa rồi là ghét nhau dữ chưa?)

368 1482

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

74 278

Quyển 2: Tôi, cô ấy, và tên gọi của cảm xúc đó - Chương 13

Chương 13

Cuộc bàn luận - hay đúng hơn là buổi tư vấn - kéo dài hơn tôi tưởng, thành ra hai đứa về muộn hơn thường lệ. Do đó, tôi cùng Chinatsu đi tàu để tiễn cô ấy về tận nhà. Khi đứng trước cửa, đồng hồ đã điểm hơn mười giờ đêm.

Dù mai là ngày nghỉ, một học sinh cấp ba còn lang thang ngoài đường giữa khuya để bị cảnh sát hỏi thăm lắm nên dẫu muốn nán lại, tôi vẫn phải nhanh chóng trở về.

“Cảm ơn cậu vì hôm nay nhé. Vậy thôi…hẹn gặp lại. Nhớ về nhà cẩn thận nha Hajime.”

“Ừ. Xin lỗi vì bắt cậu về muộn như thế này.”

“Tớ cũng muốn ở bên ngoài thêm chút ít mà…hơn nữa còn được cậu đưa về tận nhà thế này…hì hì, cậu không cần phải xin lỗi đâu. Thôi được rồi, đừng nấn ná nữa, không lại càng khó tạm biệt nhau mất. Tớ vào nhà đây!”

Ngay khi Chinatsu bước vào trong, điện thoại tôi bỗng rung lên. Mới cất bước được không lâu, tin nhắn tôi vừa nhận được khiến tim tôi vỗ trống liên hồi.

(Chinatsu): Hajime ơi, cậu còn ở đó không? Hình như có ai đó trong nhà tớ.

(Hajime): Đợi tớ tí, tớ quay lại ngay.

Tôi vội vàng hồi âm, chân cuống cuồng chạy ngược về phía mình vừa đi.

—Đồng thời tôi để điện thoại mở phòng trường hợp khẩn cấp.

◇◆

“...A, Hajime, xin lỗi, tớ…”

“Không sao. Vậy, ý cậu là gì?”

Chinatsu đứng trước cửa nhà nơi chúng tôi vừa nói lời tạm biệt ban nãy. Gương mặt cô tái nhợt, ánh mắt lo lắng nhìn tôi.

Nghe lời xin lỗi của cô, tôi lắc đầu rồi nhòm vào cánh cửa. Đang đứng ở ngoài nhà nên tôi không thể thấy bên trong song có cảm giác phòng khách có người.

“...Tớ cũng không chắc nhưng…khi đưa chìa khóa vào cửa thì tớ phát hiện nó không khóa. Khi tớ thử hé cửa liếc xem thì thấy đèn phòng khác bật…Bình thường chỉ có mẹ và tớ ở nhà nên tớ luôn kiểm tra kĩ đèn đóm với cửa nẻo trước khi đi, chắc chắn không có chuyện quên được.”

“Tớ hiểu rồi. Tạm thời cứ để cửa mở như vậy đi rồi hai đứa mình cùng đi vào. Tớ xin lỗi nhưng chúng ta cần phải mang cả giày đề phòng có chuyện xảy ra. Với cả cậu hãy nhấn sẵn đường dây nóng nữa. Đi theo sau tớ thật chậm, tớ không thể để cậu một mình được.”

Chuẩn bị xong xuôi, tôi cùng Chinatsu mở cửa và khẽ tiến về phía phong khách, cố gắng không để bị phát hiện.

Khi ấy, chúng tôi nghe có tiếng phát ra từ bên trong, dường như là của TV chứ không phải của người ta đang nói chuyện.

(...?)

Ai lại đi đột nhập vào nhà người ta rồi thản nhiên ngồi coi TV chứ? Dường như có gì đó sai sai.

Cảm thấy bất an, tôi quay sang Chinatsu, đầu liền nghĩ tới một giả thuyết.

“Chinatsu, cậu có nghe gì về chuyện bố cậu quay về không?”

“Hở? Không, không có.”

“Vậy à. Tớ nghĩ chắc sẽ ổn thôi, cứ cởi giày ra đi. Nhưng để đảm bảo thì ta đi vào cùng nhau nhé.”

“...Được, nhưng sao tự dưng cậu lại nói thế?”

◇◆

“Chuyện này là sao hả?...Sao giờ này con mới về…Và thằng nhóc này là ai? Chinatsu, giải thích cho rõ mau.”

Người ở bên trong hóa ra là bố của Chinatsu. Khi thấy tôi và cô bước vào phòng, ông lập tức đứng dậy và tiến lại gần, đôi mắt nhìn tôi không giấu nổi sự bực bội.

“Bố ơi? Sao bố lại-”

“Chẳng vì lí do gì cả. Trả lời câu hỏi của bố trước đã. Tại sao tới tối muộn con mới về, lại còn dắt theo một thằng con trai nữa…Chẳng lẽ con định cho nó ngủ lại hả? Này thằng kia, mày tên gì? Mày tính làm gì mà giờ này mới đưa con gái tao về rồi còn bước vào nhà nó?”

Phớt lờ Chinatsu cố gắng lên tiếng, ông chất vấn dồn dập. Ông tiến lại gần với vẻ nghiêm nghị, và tôi thoáng ngửi thấy mùi hơi men tỏa ra từ ông. 

Nhìn ký hơn thì trên bàn có vài lon bia kèm đồ nhắm. Không tới mức say khướt nhưng rõ ràng là uống cũng được kha khá rồi.

“Hân hạnh được gặp chú ạ. Cháu xin lỗi vì đưa cô ấy về muộn nhưng, ừm…”

“Tên?”

Ông cắt ngang lời tôi để yêu cầu tôi xưng danh.

Ra là loại người ấy. Tôi thầm nghĩ, lấy một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh nhất có thể và trả lời.

“Cháu là Satou Hajime ạ. Là bạn cùng lớp với Chinatsu ở trường.”

“Bạn cùng lớp hả?”

Ông khịt mũi, cười khẩy như đang chê nhạo tôi. Chinatsu thì nhìn bó mình đầy bối rối.

Vì sao hôm nay ông lại về nhà?

Trong lúc chờ đợi đứa con gái mãi vẫn chưa thấy về, ông đã nghĩ gì?

Và từ lúc nào trong khi chờ đợi, ông đã tìm đến mấy lon bia kia?

Tôi không trả lời được, nhưng chắc chắn đây không phỉa là hình ảnh ông hay phô trương trước mặt Chinatsu.

“Mày có quan hệ gì với con gái tao?”

“Khoan đã bố-!”

“Con ngậm cái mồm vào Chinatsu. Bố đang nói chuyện với nó. Lát nữa sẽ tới lượt con sau.”

Lời của Chinatsu bị cắt ngang. Cô nhìn sang tôi đầy lo lắng. 

Tôi đáp:

“Ít nhất thì…không phải kiểu quan hệ như chú nghĩ đâu ạ.”

“...Chưa chắc à nha. Trong mắt tao, mày chỉ là một thằng nhóc nhân cơ hội phụ huynh con bé không có nhà mà tự tiện đi vào.”

“Cháu hiểu nỗi nghi hoặc của chú. Tuy nhiên, Chinatsu rất lo lắng vì khi về đến nơi đã phát hiện cửa không khóa còn đèn vẫn bật dù đáng lí chỉ có mình mình. Do đó cậu ấy mới gọi cho cháu. Nếu chú cần bằng chứng, chấu có thể cho chú xem lịch sử tin nhắn của bọn cháu.”

Tôi nói, giơ điện thoại cho ông xem rồi nhanh chóng cất vào túi.

“Có gì sai khi bố chờ con gái mình chứ?”

“Không có gì sai hết ạ. Cháu còn thấy hoàn toàn đúng nữa cơ. Cháu hiểu bình thường thì giờ nên xin phép và quay về, nhưng…”

Tôi ngắt lời để ổn định hơi thở và chuẩn bị những lời kế tiếp.

“...Nhưng cái gì?”

Ánh mắt của bố Chinatsu sắc lạnh hơn. Chinatsu khẽ chạm vào tay tôi, tôi siết nhẹ lại để trấn an cô ấy. Bàn tay cô vốn ấm áp giờ lại có chút lạnh.

Tôi và Chinatsu đơn thuần là bạn, song từ những gì cô từng kể về gia đình kèm cuộc trò chuyện với cô Suzuka hôm bữa, tôi hiểu đây là lúc mình phải lên tiếng.

“Cháu có biết hoàn cảnh nhà mình một chút nên cháu không khỏi thắc mắc, dù biết sẽ rất thất lễ, rằng: mục đích chú tới đây là gì vậy ạ? Dường như cả con gái chú lẫn vợ chú - cháu biết cả hai đang ly thân - đều không biết chú sẽ ghé qua.”

“....Hầy.”

Ông thở dài, nhếch môi lẩm bẩm:

“Vậy mà mày bảo chỉ là bạn cùng lớp thôi á?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!