Tôi được tái sinh thành chiến binh vô danh trong eroge fantasy gây trầm cảm kiểu Nhật Bản, nhưng phụ nữ xung quanh tôi toàn là những kẻ không ổn và tôi có linh cảm không lành về chuyện đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10993

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Ngoại Truyện/Thiết Lập - Truyện ngắn kỷ niệm Giao thừa năm 2025

Truyện ngắn kỷ niệm Giao thừa năm 2025

Mỳ Soba Tiễn Năm... đó là phong tục ăn mỳ Soba vào dịp cuối năm. Một nét văn hóa Nhật Bản, và cũng là một bài thơ đầy phong vị của những ngày giáp Tết. Việc kết lại một năm quả nhiên không thể thiếu món này. Tôi không phủ nhận những lựa chọn xa hoa như Sushi, lẩu hay Sukiyaki. Tuy nhiên... với cá nhân tôi, lựa chọn mộc mạc và mang đậm nét cổ kính như Soba mới là thứ tôi ưa chuộng nhất.

Chính vì thế, dù là ở kiếp trước, hay kể cả bây giờ khi đã chuyển sinh vào cái thế giới Utsuge này vì một lý do quái quỷ nào đó, điều này vẫn không thay đổi. Đối với tôi, thời khắc cuối năm phải được khép lại bằng mỳ Soba. Đó chính là lằn ranh không thể nhượng bộ. Thế mà, thế mà...

「Udon... cơ á?」

Đó chính là câu đầu tiên tôi thốt ra khi nghe được phong tục của dinh thự này.

「...? Có gì lạ sao?」

Đáp lại phản ứng kinh ngạc đến chết lặng của tôi, cô bé đang ngồi ngay ngắn trên chiếu Tatami nghiêng đầu ngơ ngác. Vẻ mặt cô bé ánh lên sự khó hiểu thật sự. Cô bé dường như hoàn toàn không hiểu tại sao tôi lại làm cái vẻ mặt như vậy. Điều đó càng khiến tôi thêm phần kinh ngạc.

「Không, không không, không, không đâu...?」

Đây chắc chắn là một cuộc tiếp xúc với người ngoài hành tinh. Trong mắt tôi lúc này, vị Tiểu thư trước mặt, chủ nhân của tôi, Onizuki Hina, trông chẳng khác nào một người ngoài hành tinh xám. Nhất là với cái vóc dáng trẻ con nhỏ nhắn kia nữa chứ!

「Hít vào thở ra... Khoan đã nào, nói đến hết năm thì phải là Soba chứ, đúng không?」

Hít một hơi thật sâu để gạt bỏ cái ý nghĩ ngớ ngẩn kia đi, tôi lục lọi lại những kiến thức thường thức trong não bộ.

Đúng vậy. Nói đến tiễn năm cũ là phải nói đến Soba. Ăn để cầu mong một năm sống lâu dài và dai như sợi mỳ. Chui vào bàn sưởi Kotatsu, vừa xem đại nhạc hội Kouhaku vừa ăn Soba tôm chiên Tempura, đó mới là khuôn mẫu chuẩn mực. Mùi vị của thời Showa ư? Vớ vẩn nào.

「Showa? Khuôn mẫu? Ta không hiểu ngươi đang nói gì... nhưng mà, nếu vậy thì chẳng phải to sẽ tốt hơn mảnh sao?」

「Chí lý!!」

Một lý luận còn hơn cả chân lý đến từ chủ nhân, cũng là vị Tiểu thư mà tôi đang phải trông nom. Nói đến mảnh và dài thì cũng có câu to và ngắn. Tại sao lại phải chọn một trong hai chứ? Chi bằng cứ tham lam chọn to và dài chẳng phải là chính nghĩa sao! Điều này không thể phủ nhận được! Sự tao nhã? Sự khiêm nhường? Mấy thứ đó cứ vứt cho chó ăn đi!

「Không không không! Chờ chút đã! Tôi nghe nói Soba còn có những nguồn gốc khác nữa!」

Tôi suýt chút nữa thì bị thuyết phục, nhưng may mắn đã kìm lại được để phản bác. Đúng rồi. Ví dụ như vì sợi mỳ mảnh dễ đứt nên nó tượng trưng cho việc cắt đứt những tai ương, xui xẻo của năm cũ, hay là cầu mong duyên nợ gia đình kéo dài bền lâu; có rất nhiều giả thuyết về nguồn gốc của phong tục ăn mỳ Soba cuối năm. Chính vì thế, cái thứ Udon với nguồn gốc mỏng manh kia làm sao có thể thắng được Soba. Udon, nhà ngươi hãy rút lui đi! Cái đồ cục bột đường kia!

「Nếu là sợi mảnh thì có khi duyên nợ gia đình lại đứt đoạn ấy chứ?」

「Sắc bén quá! Mà cũng cay độc quá đấy!?」

Bị phản bác ngay lập tức không chút khoan nhượng, tôi chỉ còn biết cứng họng. Tức là, tôi không thể đáp trả một cách hợp lý. Tôi là kẻ bại trận rồi...

「Gugugu... không ngờ lại là Udon.」

Sau bao nhiêu trắc trở, từ một ngôi làng nghèo nàn hẻo lánh ở vùng quê Phù Tang, tôi lại trôi dạt đến làm tạp dịch tập sự cho nhà Onizuki, một gia tộc nằm ngay trung tâm cốt truyện gốc, và trở thành người chăm sóc cho vị Tiểu thư rắc rối của gia tộc. Vào lần cuối năm đầu tiên tại đây, ngay khoảnh khắc này, tôi mới biết được sự thật đó. Tóm lại là... gia tộc Onizuki ăn Udon vào dịp cuối năm thay vì Soba.

(Nói đi cũng phải nói lại... hình như kiếp trước cũng có những vùng như thế thì phải?)

Hình như vùng Touhoku cũng có những nơi thuộc phe Udon. Có lẽ nào chi tiết đó đang được phản ánh ở đây chăng? Dù gì đi nữa, đây đúng là một hành vi phản bội tàn nhẫn. À không, cũng đâu có ai phản bội tôi đâu.

「Udon... ngươi ghét sao?」

「Cũng không hẳn là ghét...」

Chính xác hơn thì ở kiếp này tôi chưa từng ăn Udon bao giờ. Tôi có trồng kiều mạch và ngũ cốc nhưng... chắc là do vấn đề khí hậu chăng? Dù sao thì đối với tôi, Udon theo một nghĩa nào đó vẫn là thứ xa lạ. Udon, là Udon sao...

「...Ngươi muốn ăn Soba đến thế à?」

「Cũng không phải là tôi nhất quyết đòi ăn đâu, nhưng mà...」

Rồi tôi hướng ánh mắt ra bên ngoài căn phòng nơi tôi đang chơi cùng Tiểu thư. Qua khe hở của cánh cửa Shoji, có thể thấy khung cảnh tất bật bên ngoài. Hôm nay là ngày tiễn năm cũ. Tức là buổi chiều tà của ngày 30 Tết. Từ người hầu kẻ hạ, tạp dịch cho đến những gia nhân khác trong gia tộc đều đang gấp rút hoàn thành công việc cuối cùng để chuẩn bị cho chuỗi sự kiện lễ nghi kéo dài từ ngày mùng Một...

Không cần suy nghĩ cũng hiểu. Một thằng nhãi tạp dịch tập sự quèn mà dám mở miệng đòi ăn Soba thay vì Udon ở đây thì kết cục sẽ ra sao? Không, kể cả có là vị Tiểu thư chủ nhân của tôi đây thì cũng thế thôi. Một vị Tiểu thư có địa vị nhạy cảm và bị ghẻ lạnh, đã cất công chuẩn bị Udon mà lại đòi ăn Soba... cố tình làm giảm hảo cảm vì chuyện cỏn con này thật quá ngu ngốc.

...Tôi không muốn vì chút cảm xúc vặt vãnh của bản thân mà làm hạ thấp vị thế của cô bé đã kết giao tình bạn với mình.

「...Cũng không sao đâu ạ. Udon tiễn năm của gia tộc Onizuki danh tiếng, chắc chắn là nhân sẽ rất đầy đặn đúng không? Tôi sẽ mong chờ nó vậy.」

Thế nên tôi cố tỏ ra mạnh mẽ và vui vẻ. Dù bị ghẻ lạnh nhưng Hina quả thực vẫn là Tiểu thư của nhà Onizuki, còn tôi chỉ là một thằng nhãi ranh được vị Tiểu thư ấy để mắt tới. Nhờ vị Tiểu thư bướng bỉnh này kiềm chế cái tôi lại đôi chút mà một kẻ thân phận tạp dịch như tôi mới được ăn ngủ cùng cô ấy. Chỉ riêng điều đó đã là sự đãi ngộ đặc biệt đối với một tạp dịch rồi. Đòi hỏi hơn nữa thì thật là xa xỉ. Ít nhất, nếu nghĩ đến gia đình còn lại ở quê nhà, thì việc mở miệng phàn nàn phải gọi là ngạo mạn.

「Nhưng mà...」

「Được rồi mà. Quan trọng hơn là... từ ngày mai sẽ vất vả lắm đấy nhé? Tiểu thư hãy chuẩn bị tinh thần đi.」

Tôi đã bị các đầu mục tạp dịch, hay cả ngài thủ quỹ nhắc nhở đến mòn cả tai. Hina cũng là một thành viên của nhà Onizuki nên phải xuất hiện ở chốn công đường. Vì còn nhỏ, và vì chưa thạo lễ nghi nên cô bé ít khi lộ diện, nhưng không thể nói là hoàn toàn không, và cũng không thể nói là sẽ trốn tránh mãi được. Dù không kế thừa gia tộc, hay dù có gả vào một gia đình nhỏ, thì đã là người nhà Onizuki ắt phải có những bổn phận tối thiểu cần thực hiện. Tôi với tư cách là người hỗ trợ đã được chỉ đạo rất gắt gao.

「Eh~」

「Không có ‘Eh’ gì cả. Vì miếng cơm của tôi, xin Tiểu thư hãy cố gắng cho. Nhờ cả vào Tiểu thư đấy ạ?」

Từ cách chào hỏi những nhân vật quyền lực đầu năm, cho đến đi đứng. Ca vũ và hành nghi phép tắc. Tất cả đều ảnh hưởng đến đãi ngộ sau này của tôi. Làm ơn đi. Cố lên!

「Hứ, đồ phản bội!」

「Tất cả là vì Tiểu thư. Tên tạp dịch tập sự này xin nguyện hóa thành ác quỷ để tận trung.」

「Đạo đức giả! Tất cả chỉ là dối trá!」

Tôi cố gắng dỗ dành trấn an vị Tiểu thư đang la lối om sòm. Ấm ức thật đấy nhưng biết làm sao được. Đó là vận mệnh của người rồi.

「Đồ máu lạnh...」

「Tiểu thư muốn nói gì cũng được. Ấy chết. Hửm? V-vâng!! Có tôi đây!」

Vừa dỗ xong Hina đang hờn dỗi thì có tiếng gọi, tôi vội vàng đứng dậy. Ai nghĩ tạp dịch tập sự chỉ việc chơi với Tiểu thư thì lầm to. Nếu thiếu nhân lực thì đến tay mèo cũng mượn, một thằng nhãi đang chơi không tất nhiên sẽ bị gọi đi làm việc. Có lẽ do ồn ào quá nên họ nhớ ra sự tồn tại của tôi cũng nên.

「Ah...」

「Tôi sẽ xong việc trước bữa tối… Nên Tiểu thư hãy ngoan nhé? Nếu không là tôi không về được đâu.」

Thấy vẻ mặt tràn đầy sự mất mát như thể vừa bị cướp mất món đồ ăn vặt ngay trước mắt của Tiểu thư, tôi bồi thêm một câu rồi hướng về phía tiếng gọi. Không làm thế, vị Tiểu thư bướng bỉnh này sẽ lại bắt đầu dở thói vòi vĩnh để giành lại tôi cho xem.

(Thất bại là mẹ thành công. Ah, dỗ thế chắc là ổn rồi...!)

Thử đủ mọi cách mới tìm ra được giải pháp này. Nhưng đối phương là trẻ con nên chẳng biết tin tưởng được đến đâu. Tôi ngoái lại nhìn một chút, nhưng rồi rũ bỏ nỗi lo âu trước tiếng gọi hối thúc, dứt khoát cắt đứt sự lưu luyến mà rời đi.

「...Đúng rồi. Nếu là cậu thì...」

Tiếng bước chân chạy trên sàn nhà của chính tôi đã lấn át đi giọng nói non nớt của vị Tiểu thư nhỏ.

「Phù. Cuối cùng cũng... lạnh quá.」

Cứ ngỡ xong việc vặt rồi thì lại bị dúi thêm việc khác, tưởng xong rồi lại bị nhét thêm, cứ thế lặp lại đến ba lần, mãi tôi mới lết được xác về chỗ chủ nhân vào giờ cơm tối. Tôi cố gắng đưa cái thân xác lạnh cóng vì công việc chân tay, lội nước ngoài trời này vào trú ẩn trong căn phòng ấm áp của chủ nhân.

「Mừng ngươi về nha. Có cơm rồi đó.」

「Tiểu thư ăn trước cũng được mà? Nguội hết bây giờ?」

「Không chịu đâu. Ta muốn ăn cùng ngươi cơ ♪」

「Thế thì cảm ơn Tiểu thư… Là Udon tiễn năm nhỉ. Phải tranh thủ ăn trước khi nó trương phình lên...」

Và rồi tôi nhìn thấy thứ đó. Bát Soba tỏa khói thơm phức trên bàn ăn.

「...Soba?」

「Là Soba đó.」

「Không, là Soba thật à?」

「Ừm. Là Soba đó.」

「Đúng vậy thật… Soba?」

Cớ sao? Tại sao lại là Soba? Ớ ớ...?

「Tiểu thư...? Chuyện này là sao đây? Tôi sắp mất bình tĩnh rồi đấy.」

「Fufun~ ♪ Ngươi hỏi hay lắm!」

Trước câu hỏi của tôi, vị Tiểu thư chống tay lên hông làm vẻ mặt đắc ý, ưỡn bộ ngực phẳng lì ra đầy tự hào. Rồi cô bé khoe khoang giải thích đầu đuôi câu chuyện.

Nói ngắn gọn thì là do cô bé giỏi nịnh nọt. Thủ quỹ của nhà Onizuki, người đàn ông béo tròn như lợn ấy, vốn dĩ hay bị các thầy thuốc cằn nhằn. Cô bé đã lợi dụng điểm đó.

Udon và Soba, rốt cuộc thứ nào tốt cho cơ thể hơn... Cô bé đã gợi ý cho gã đàn ông béo phì năm nào cũng ngấu nghiến những bát lớn đầy ụ kia rằng, hay là năm nay thử đổi Udon tiễn năm thành Soba xem sao. Cứ như thể cô bé đang lo lắng cho sức khỏe của hắn vậy. Cô bé van nài rằng không muốn hắn bị bệnh đâu. Rằng chính mình cũng sẽ ăn Soba. Một màn diễn xuất thần sầu với đôi mắt rưng rưng lệ.

Có lẽ những lời đó từ đứa cháu gái bình thường ít khi làm nũng đã đánh trúng tâm lý hắn chăng? Chưa nói đến tên tạp dịch tập sự hay vị Tiểu thư bướng bỉnh bị ghẻ lạnh này, chứ đám người lo bếp núc thì không thể phớt lờ yêu cầu của ngài thủ quỹ được. Thoáng chốc, Soba đã được chuẩn bị xong. Là Soba rau rừng tốt cho sức khỏe. Rau rừng chất như núi cùng vài lát thịt vịt. Nước dùng gà ngọt thanh đậm đà... đó chính là thứ đang nằm trong bát ngay trước mắt tôi.

「Tiểu thư...」

「Cùng ăn nào!! Nó trương bây giờ? ...Hay là, ta làm phiền ngươi?」

Tôi nhìn bát mỳ rồi lại nhìn vị Tiểu thư mà lẩm bẩm, cô bé thì cười tươi rói hối thúc. Hối thúc xong, lại chậm rãi ngước mắt lên nhìn tôi vẻ bất an.

「...Không đời nào! Cảm ơn Tiểu thư nhiều lắm!」

「...E hèm.」

Có vẻ cô bé hiểu rằng lòng biết ơn của tôi không chút giả dối. Cô bé cười bẽn lẽn. Chúng tôi cùng cười. Cười một cách thân thiết. Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. Năm mới quả nhiên nên đón chào bằng tiếng cười.

「Mời cả nhà dùng bữa.」

「Itadakimasu!」

Tôi chắp tay cầu nguyện với lòng biết ơn gửi đến nguyên liệu, người nấu bếp và cả Tiểu thư… Sau đó, tôi húp một hơi thật mạnh.

「Hà...」

Tiếng húp sùm sụp vang lên vui tai, cùng làn hơi trắng xóa. Tôi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Cảm nhận được sự hoài niệm. Hương vị của Soba. Hương vị của quê nhà...

「Ngon không?」

「Vâng. Thật sự rất ngon.」

「May quá đi.」

Niềm vui sướng từ tận đáy lòng của Tiểu thư. Sự vui vẻ hồn nhiên khiến người nhìn cũng thấy hạnh phúc lây. Và rồi... sau khi húp thêm một ngụm nữa, tôi lẩm bẩm như đang độc thoại.

「...Ngày xưa tôi đã từng vòi mẹ món này. Món Soba ấy.」

「Vòi mẹ ngươi sao?」

Kinh tế gia đình ngày ấy khó khăn. Trong hoàn cảnh đó, việc mẹ hỏi tôi muốn ăn gì có lẽ là một phần thưởng chăng? Vì là con cả nên tôi phải trông em, phụ làm thêm, làm việc đồng áng... Đó có lẽ là sự cảm ơn hết mức có thể của mẹ dành cho tôi.

Muốn ăn Soba vào ngày cuối cùng của năm... Bản thân hạt kiều mạch thì nhà có trồng nên không vấn đề gì. Nhưng giờ nghĩ lại, việc chế biến nó thành sợi mỳ hẳn là phiền phức lắm. Bản thân tôi khi đó chẳng nghĩ sâu xa được đến thế. Tôi chỉ là một thằng ngốc cứ tưởng mình đã đưa ra một yêu cầu khôn ngoan.

Bát Soba với rau rừng cha vừa hái về chỉ có đúng một bát. Cha và mẹ đã làm thêm một phần dành riêng cho tôi. Tôi vẫn nhớ họ đã mắng mấy đưa em khi chúng vòi vĩnh.

「Ngươi đã cố gắng lắm nhỉ. Soba lúc đó, có ngon không?」

「Ngon lắm ạ. Nhưng mà... ăn một mình thì cũng, nhỉ? Nên tôi đã chia cho mọi người.」

Một bát Soba chan nước nóng chia cho tất cả, mọi người cùng ăn. Cả gia đình cùng ăn Soba tiễn năm.

「Cùng với mọi người...」

「Đó cũng là một trong những nguồn gốc của việc ăn Soba. Là để gia đình được ở bên cạnh nhau (Soba). Dù chỉ là chơi chữ thôi.」

Có lẽ, đó là lý do tôi đã cầu xin người mẹ ở kiếp này món Soba. Và... có lẽ đó cũng là một phần lý do khiến bản thân tôi ở kiếp trước yêu thích món này.

Cầu mong một ngày nào đó, tôi có thể tạo dựng được một gia đình cùng chia ngọt sẻ bùi và luôn ở bên cạnh mình...

「Mà. Cũng chỉ là chơi chữ thôi ạ.」

Thực tế thì, gia đình kiếp này cũng chẳng còn ở bên cạnh tôi nữa, nên chuyện cũng chỉ đến thế mà thôi. Chỉ là những ký ức đẹp của quá khứ, không hơn không kém...

「...」

「...Tiểu thư?」

Nghe tôi kể xong, Hina chỉ lặng im. Cô bé cứ nhìn chằm chằm, thẫn thờ vào sợi Soba đang gắp trên đũa. Nhìn mãi. Nhìn mãi không thôi.

「...Câu chuyện chán quá ạ?」

「Ăn Soba xong sẽ được ở bên cạnh (soba)...」

Khi tôi cất tiếng gọi, cô bé lẩm bẩm như nói một mình. Rồi cô bé nhìn tôi.

「Nếu ta cũng ăn Soba hàng năm, ngươi sẽ ở bên cạnh ta chứ?」

Câu hỏi của vị Tiểu thư với vẻ mặt chẳng thể đoán định được đang nghĩ gì. Đối với cái gì. Đối với ai, những lời nói thiếu hụt chủ ngữ.

Không... tôi hiểu chứ. Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của cô bé, tôi có thể cảm nhận được ý nghĩa bi thương trong những lời ấy.

「...」

「Nè? Ngươi sẽ... ở bên ta chứ?」

Cô bé hỏi lại đầy lo âu. Dò xét thái độ của tôi. Một phản ứng mà chẳng biết ai mới là chủ nhân nữa.

「Năm sau, tôi cũng muốn được ăn Soba. Cùng với Tiểu thư.」

「...!! Ừm!!」

Nghĩ đến những gian nan đang chờ đợi cô bé, tôi chỉ nói những điều cốt để cô bé vui lòng vào lúc này, và nàng tiểu thư tóc đen chẳng hay biết gì ấy đã đồng ý với tôi bằng một nụ cười ngây thơ thuần khiết...

「...Cơ mà, chuyện đó là chuyện đó, còn về vụ công việc ngày mai thì tôi sẽ nhắc nhở Tiểu thư nghiêm khắc đấy nhé?」

「Đồ ác quỷ! Đồ ác ma!」

Bỏ qua chuyện đó, tôi đã nhìn thấu cái mưu đồ ngầm của cô bé khi chuẩn bị Soba, còn cô bé thì phồng má gào lên những lời mắng mỏ…

「Ngài sao vậy ạ?」

「...Không. Ta chỉ đang nhớ lại chuyện xưa một chút thôi.」

『Cơm nà ♪ Cơm nà ♪』

Gác lại chuyện cũ. Nhìn bát Soba trước mắt do Magoroku làm, tôi nhớ lại những ngày tháng ấy. Bát Soba rau rừng y hệt hồi đó. Mỳ Soba tiễn năm. Kể từ dạo ấy...

『Ồ, trông ngon ghê chưa kìa ♪』

「Ngài thích Udon hơn sao ạ? Xin lỗi ngài. Ở vùng này người ta ăn Udon nhỉ.」

『Chụt chụt.』

Magoroku cúi đầu tạ lỗi với vẻ áy náy tận đáy lòng. Y và cô em gái chuyển từ kinh đô đến vùng đất phương Bắc của nhà Onizuki này, đối với họ, món ăn dịp cuối năm là Soba. Trong khi mọi người đổ xô đi mua lúa mì thì kiều mạch lại rẻ và dễ kiếm, điều này cũng thúc đẩy lựa chọn đó. Khi nhận ra sự khác biệt về văn hóa thì đã quá muộn, nghe nói hắn chẳng còn dư dả để chuẩn bị Udon nữa.

『Ngon quá ngon quá đi ♪』

「Không đâu. Ta thuộc phe Soba hơn là Udon. Ngược lại ta còn thấy may đấy.」

『Nhân tiện thì thiếp thuộc phe Nyumen nha.』

Kể cả sau khi trở thành hạ nhân nhà Onizuki, như một phúc lợi tối thiểu, tôi vẫn được ban cho món Udon vào dịp cuối năm. Đúng thế. Là Udon. Ngay từ khâu nhập nguyên liệu, họ chẳng rảnh hơi mà mua riêng lúa mì và kiều mạch. Bát Soba này có được là nhờ tôi đã thăng chức lên Inshoku và có quyền tự quyết, lần đầu tiên điều này mới thành hiện thực. Dù rằng không phải do tôi cố ý.

『Cơm ngươi nấu ngon nên ta tha cho đó.』

「Onii-sama. Yên tâm đi. Lời của Tomobe-sama có vẻ là thật đấy ạ.」

『Ta ghét con nhỏ đó.』

Cô gái mù gầy gò đang ngồi thu lu bên bếp lửa lên tiếng. Cô bé an ủi anh trai, rồi mỉm cười hướng về phía tôi dù góc nhìn có chút lệch lạc. Tôi mỉm cười đáp lại, rồi gọi người anh trai.

『Năm sau ta cũng sẽ hành hạ ngươi tiếp nha?』

「Magoroku, ngồi xuống đi. Ngươi là người vất vả nhất rồi còn gì?」

「D-dạ. Vậy tôi xin phép...」

『Chụt chụt phù phù.』

Tôi mời người đàn ông đã gánh vác hầu hết công việc cuối năm với tư cách là người chăm lo cho Inshoku ngồi vào bên bếp lửa. Mọi người cùng quây quần bên bếp. Một buổi sum họp.

『Khạc. Phù.』

「Mari này, bát của cô là loại dày và ít nước súp hơn đấy. Đũa... ở đây. Cầm cho chắc nhé?」

『Thiếp đã trộn thứ gì đó vào phần của chàng rồi đấy?』

Bát dày và đáy rộng là để tránh bị bỏng hay làm đổ. Nước súp ít cũng vì lý do tương tự. Tôi dẫn tay cô bé để cầm lấy đũa. Đũa to và ngắn để lỡ có chuyện gì cũng khó bị thương. Không phải trêu chọc đâu nhé?

『Không phải trêu chọc đâu. Là tình yêu đó nha?』

「Tất nhiên là tôi hiểu ạ… Cảm ơn ngài đã quan tâm.」

「Đừng cảm ơn ta, hãy cảm ơn anh trai cô ấy. Người chuẩn bị đâu phải là ta.」

「Dạ không, việc được ngồi cùng bếp lửa với ngài như thế này, anh em tôi thấy thật ái ngại...」

『Đúng rồi~, chết cóng đi.』

Biểu cảm của Mari như thể hiện rõ sự e sợ thật sự. Vị thế giữa tôi và hai anh em họ tuyệt đối là quan hệ chủ tớ. Việc cùng ăn uống quây quần bên bếp lửa vốn là điều không thể xảy ra. Đó là điều lẽ ra chỉ dành cho gia đình, người thân, và đồng đội.

『Ta là người thân nên OK nhỉ?』

「Đừng câu nệ thế. Cứ thoải mái đi, nhé? Cứ coi như nhà mình là được... Mà, dù đây cũng chẳng phải nhà ta!」

『Là nhà của thiếp cơ mà.』

Tôi cười gượng gạo, tự giễu về nỗi bi ai của kiếp ở nhà thuê chứ không phải chính chủ. Tiền thuê nhà không trả bằng tiền bạc mà bằng những nhiệm vụ bán mạng. Thuê cái căn nhà nhỏ xíu này ư? Đúng là nỗi bi ai của kiếp người...

『Lãi suất tăng là nợ vay cũng tăng theo đó nha.』

「Nào nào, ăn thôi chứ nhỉ? Cùng cầu mong cho nhau vô bệnh vô tai, nhé?」

『Ồ. Ta cũng cầu nguyện nữa.』

Hiếm khi mới có ngày Ba mươi Tết, chuyện ủ dột đến đây thôi. Năm mới là phải đón chào bằng nụ cười.

『Thiếp thích cái khuôn mặt chực khóc khi cố gượng cười của chàng lắm đấy?』

「Vâng!」

「Em xin cầu chúc cho Tomobe-sama và onii-sama được bình an!」

『Thiếp sẽ cầu nguyện cho chàng thật nhiều, thật nhiều.』

Và rồi cả ba người cùng bắt đầu húp mỳ Soba. Cầu mong một năm mới mảnh và dài, vô bệnh vô tai. Để cắt đứt những tai ương.

『Không thoát được đâu.』

Đúng vậy. Mảnh và dài, cầu mong những ngày tháng yên bình ấm áp này sẽ kéo dài thêm dù chỉ một chút.

『Sang bên này thì sẽ không còn đau khổ nữa đâu?』

Tôi nghe thấy tiếng chuông trừ tịch vang vọng từ phía xa...

『Tiếng chuông cỡ đó mà đòi trấn hồn được sao.』

「…………」

Khi gã hạ nhân nọ đang ăn mỳ Soba cùng với đám người bị coi là kẻ hầu người hạ, thì ả đang ở đó.

Tiếng chuông của một trăm lẻ tám hồi chuông trừ tịch xua tan đi phiền não vẫn liên hồi vang vọng không dứt trong màn đêm tăm tối. Trong căn phòng lờ mờ tối, cô ả chỉ có một mình. Trước khay thức ăn có đặt bát mỳ vẫn còn bốc khói, ả hướng về phương vị nơi chàng đang ở, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời.

「………Hah!」

Một tiếng cười khẩy nghèn nghẹt, lạnh thấu xương rò rỉ ra. ả cười khi nghĩ về chàng. Ả nóng ran khi tưởng nhớ đến hắn. Ả ướt át khi tơ tưởng về hắn.

Rồi ả nhìn xuống khay thức ăn. Ả nhìn bát Soba mà mình đã ra lệnh phải làm. Những sợi mỳ Soba được nhào nặn từ bột kiều mạch thượng hạng đang đắm mình trong thứ nước dùng đậm đà hương vị, được ninh từ tảo bẹ, cá bào và nấm hương. Bên trên là tôm chiên Tempura, đậu hũ chiên, chả cá Kamaboko, thịt vịt, trứng lòng đào, hành lá, rong biển Wakame, bánh dày nướng... Ả nhìn bát Soba xa hoa với ngập tràn các loại nhân mà đầu bếp đã trổ hết tài nghệ để chuẩn bị.

Ả dùng đũa gắp những thứ nhân đó và vứt đi. Vứt đi. Vứt đi. Vứt đi. Vì tất cả đều không cần thiết. Ta đã cắt bỏ chúng. Ta đã loại trừ chúng.

「Chỉ cần thế này, là đủ……」

Những thứ bị coi là đồ thừa thãi nằm vương vãi trên sàn nhà, bát Soba giờ đây trở nên sạch sẽ và thanh đạm. Nhìn bát mỳ chỉ còn lại chút ít rau rừng tượng trưng, cuối cùng ả cũng bình tâm lại. Biểu cảm ấy dần tan chảy trong sự đê mê, ngây ngất. Hương vị của ký ức cùng hắn. Hương vị chỉ của riêng ả và hắn.

「Itadakimasu.」

Ả chắp tay lại một cách điềm đạm. Nhìn vào một ai đó không hiện hữu trước mắt. Tuyên bố như thể đang tạ ơn. Và rồi... ả húp.

Húp sùm sụp. Húp. Húp. Nghiền ngẫm. Cắn xé. Nhấm nháp. Rồi uống cạn. Ả ăn một cách vội vã như thể đang tống khứ vào họng. Ả ném đôi đũa vào trong bát, phả ra một hơi thở nóng hổi.

「Aaa……」

Dạ dày đã được lấp đầy, và ả cảm thấy con tim còn được lấp đầy hơn thế nữa. Toàn thân nóng rực như thiêu đốt. Đương nhiên rồi. Bởi lẽ từ lúc nào không hay, ả đã dùng dao đâm phập vào ngực mình và đang ngoáy sâu vào trong đó.

「Aha-ahaha…… haa.」

Tiếng thịt bị cào xé lạo xạo vang lên. Máu tuôn ra xối xả, từ lồng ngực ấy trào ra cả nước dùng lẫn những sợi mỳ mà ả vừa nhai nuốt. Một hành vi tự hoại chẳng hề liên quan gì đến việc ăn uống ban nãy... Không, đối với ả thì đó mới là chân lý.

Lý do rất rõ ràng. Bởi vì ả phải ở bên cạnh (soba) chàng. Bây giờ toàn bộ cơ thể thì chưa thể... nhưng chỉ riêng trái tim này. Chỉ riêng trái tim trong lồng ngực này, thì điều đó được cho phép. Cũng giống như Soba, ả sẽ ở bên cạnh (soba). Ả đã ăn mỳ Soba cùng với những ký ức về chàng. Trái tim ả ấm lên. Vậy thì cần phải đáp lễ ngay lập tức. Đó là lẽ thường.

「Chàng cũng... đang ăn đúng không? Nghĩ về thiếp. Mong chờ thiếp. Thế nên là, nhỉ?」

Nhờ có Soba mà món Lì xì linh hồn đầu tiên của năm mới... ả nảy ra một ý nghĩ sặc mùi chơi chữ đen tối như thế. Nghĩ đến việc đứa em gái cùng tảng mỡ thừa đáng nguyền rủa kia sẽ là người trao tặng nó, ả cảm thấy thống khoái vô cùng. Otoshidama (Tiền lì xì). Đúng, là Otoshidama (Linh hồn đầu năm). Món quà linh hồn dành cho chàng, người sẽ vui mừng hơn bất cứ ai. Chỉ mình ta, mới có thể trao tặng...

『Đã tới nơiiiii!』

Và rồi những suy nghĩ càng bay xa hơn nữa. Lần tới sẽ là hai người đối mặt nhau như ngày xưa ấy. Không, là ba người, bốn người, năm người, là gia đình, là sum họp...

『Quên béng mất tiêu á~』

「Kukukuku……」

『Mấy người nhớ đối xử tốt với ta vào năm sau nhé~?』

Tiếng chuông trầm hùng và trang nghiêm ấy, rốt cuộc vẫn không thể nào xua tan đi được tà niệm của con thú cái điên cuồng này...

『Hóng tiền lì xì quá đi~?』

『Ta đang đợi ngay sau lưng lũ các ngươi, những kẻ đang nhìn vào màn hình tinh thể lỏng đấy nhé?』

『Đưa linh hồn đây.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

蕎麦/mì Soba và 側/bên cạnh đều đọc là soba