Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 47

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

280 800

WN - Chương 14. Buổi họp mặt định kỳ (1)

Chương 14. Buổi họp mặt định kỳ (1)

"...Cái đống này là gì thế này?"

"Bài tập chuyên ngành, thầy bảo thu thập mẫu vật, phơi khô rồi ghi chép đặc điểm và nộp."

"Nhìn sơ qua thì kích thước này có vẻ không nhét vừa cái bìa hồ sơ đó đâu."

"...Thế nên tao mới đang còng lưng ra tỉa tót đây này, thằng quỷ."

Cứ ngỡ sẽ được tan làm đúng giờ để thong thả sắp xếp đống mẫu vật mang từ trường về, nào ngờ Jae-hyeok lại về phòng trọ sớm đến không tưởng, phá tan dự tính của tôi.

Nó đứng ngây ra nhìn vô số cành cây vương vãi khắp sàn nhà. Tôi cứ tưởng nó sẽ chỉ đứng đó càm ràm rồi xem cho vui, nhưng bất ngờ thay, nó lại ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu giúp một tay.

"Nay mặt trời mọc hướng Tây à? Sao tự dưng lại tốt bụng giúp tao thế?"

"Phải dọn xong cái này sớm thì mày mới đi ngủ sớm được chứ. Haiz, đi làm về rồi mà vẫn phải làm việc tiếp đây này."

"Nếu định than vãn thì cứ lên giường mà nghỉ đi. Dù sao tao cũng sắp xong rồi."

"Sắp xong cái nỗi gì, còn chưa được một nửa nữa là."

Nó chỉ tay vào đống mẫu vật chưa xử lý xong rồi thở dài thườn thượt như muốn sập cả đất.

"Mày không biến thành Elf đúng là chuyện lạ đấy. Mà không, chắc đến Elf cũng chẳng thèm làm cái việc phiền phức này đâu."

"...Tao cũng nghĩ thế."

"Với lại tao hỏi cái, mấy cái cành to tổ chảng này là sao? Nhìn vết cắt thì không giống dùng cưa lắm."

"Tao cũng chẳng biết. Chỉ hơi dùng sức một tí là nó gãy rắc ra rồi."

"Lúc vứt thì tự đi mà vứt nhé. Nhìn nặng thế kia tao không vác nổi đâu."

"Biết rồi."

Cuộc đối thoại kết thúc một cách khô khốc.

Trong lúc lẳng lặng tỉa tót mẫu vật, tôi chợt nhớ đến chuyện hôm qua nên cất tiếng hỏi:

"Hôm nay không có chuyện gì chứ? Nhìn sắc mặt mày có vẻ tươi tỉnh hơn hai ngày trước đấy."

"Vì được về sớm mà. Có điều không ngờ về nhà lại phải làm việc khác thôi."

"Đã bảo không cần giúp rồi mà lị. À mà này, mày nghe tin gì chưa? Nghe bảo sắp có Luật đặc biệt dành cho các dị tộc rồi đấy."

Có lẽ vì các dị tộc gây rắc rối quá nhiều nên việc ban hành luật vốn dĩ mất hơn một tháng nay đã đi đến những công đoạn cuối cùng. Xem qua nội dung thì thấy chi chít các điều khoản hạn chế, nhưng thú thật tôi cũng hiểu tại sao lại như vậy. Có quá nhiều kẻ cậy mạnh mà đi gây hấn khắp nơi. May mà mỗi chủng tộc đều có điểm yếu rõ ràng nên đã bị khống chế trước khi gây ra hậu quả lớn.

Đây là tin mừng đối với một đứa đang phải trải qua quãng thời gian khổ sở vì các dị tộc như nó. Cứ ngỡ nó phải mong chờ cái luật này lắm, nhưng khi tôi báo tin, Jae-hyeok chỉ gật đầu bảo đã biết rồi.

"À, thực ra vì chuyện đó nên hôm nay tao mới được về sớm. Ông chủ bảo sẽ tạm nghỉ bán cho đến khi luật được ban hành."

"...Thế còn buổi tham quan thì sao?"

"Ảnh bảo đặc biệt vẫn mở cửa đến Chủ nhật. Tao giải thích hoàn cảnh nên ảnh vui vẻ đồng ý ngay."

"Thế thì may quá."

Vừa thở phào nhẹ nhõm xong, tôi lại tập trung vào công việc tỉa mẫu vật. Đang cầm cành cây thì bỗng nhiên nó rên khẽ một tiếng rồi vội vàng giữ lấy ngón tay, có vẻ như bị gai đâm phải.

"Có sao không?"

"Ờ, ừ... Cầm nhầm chỗ nên bị gai đâm trúng."

"Đâu đưa tao xem, có nặng không?!"

"Gai đâm thôi mà làm gì đến mức nặng? Chỉ hơi nhói tí thôi."

Nó đưa vết thương ra cho tôi xem với vẻ mặt như muốn bảo chẳng có gì phải lo lắng cả. Thế nhưng, trái ngược với lời nói đầy vẻ cứng cỏi ấy, máu đang rỉ ra từ vết thương.

Một dòng máu đỏ tươi trông thật ngon lành, tỏa ra hương vị ngọt ngào đầy mê hoặc.

"...A."

Cơn thèm khát máu trỗi dậy mãnh liệt. Chẳng kịp suy nghĩ đến việc kìm nén ham muốn, tôi đã đưa lưỡi ra liếm lấy giọt máu trên tay nó.

"Mày... mày làm cái gì thế?!"

Jae-hyeok hốt hoảng lùi lại. Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến nó nữa.

Vị máu lần đầu tiên nếm trải...

Đó là một hương vị ngất ngây đến mức khiến tôi đánh mất cả lý trí.

Muốn ăn thêm chút nữa.

Nếu được cắn phập vào cái cổ trắng ngần kia, rồi thỏa thích uống dòng máu tuôn trào ra thì tuyệt biết bao?

Tôi nhìn nó, liếm môi đầy thèm thuồng, nhưng Jae-hyeok chỉ nhìn lại tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"...Này, mày ổn chứ?"

"???"

"Mày bảo là không thể uống được máu người Hàn Quốc hay người Trung Quốc cơ mà."

"...A!"

Đến lúc này lý trí mới chịu quay trở lại. Ngay sau hương vị ngất ngây ấy là một vị cay cực hạn, khiến tôi lập tức quên sạch sự đê mê vừa rồi.

"Hự... Á á á á á á á á!!!!!"

Tôi bắt đầu lăn lộn trên sàn nhà như một con chuột vừa ăn phải thuốc độc.

---

"...Ổn chưa? Nhìn mày tệ lắm đấy."

"Ư... ực... hự..."

"Đấy, đã bảo rồi, tự dưng đi liếm máu người ta làm gì không biết. Bình thường thì cứ chê hôi thối không thèm lại gần cơ mà."

"Tại... khụ...! Tao đói quá... Nhất thời không kiềm chế được... khụ...!"

Thấy tôi mếu máo kêu đau, nó đưa cho tôi một cốc nước ngọt rồi lắc đầu ngán ngẩm.

"Nè, uống đi. Ăn cay thì uống đồ ngọt là tốt nhất."

"Cảm... hức! Cảm ơn mày... Mà, mày không sao chứ? Tao vừa... khụ... liếm vết thương của mày..."

"Thôi đi, liếm một cái thì chắc không biến thành Huyết tộc được đâu. Hầu hết các truyền thuyết dân gian đều bảo phải bị cắn mới biến đổi mà?"

"Thì đúng là... khụ khụ! Thế nhưng..."

"Tao cũng sát trùng rồi nên đừng bận tâm. Mà thôi, nếu có biến thành Huyết tộc thật thì mày phải chịu trách nhiệm cả đời cho tao đấy nhé. Rõ chưa?"

Nó nói đùa một câu rồi lại đi vào bếp. Nhìn dáng vẻ ân cần pha đồ ngọt cho tôi dù tay đang bị thương, lòng tôi chợt dâng lên cảm giác tội lỗi.

Từ lúc chuyển đến ở chung, tôi chẳng giúp được gì mà toàn gây phiền phức. Thật sự, sau này biết lấy gì mà đền đáp đây? Mà không, ngay từ đầu tôi có giúp ích được gì cho nó không nhỉ?

Trong lúc tôi đang nốc cạn cốc nước lạnh để làm dịu cái bụng đang nóng như lửa đốt, Jae-hyeok lại mang ra một ly cocktail không cồn khác. Nó liếc nhìn đồng hồ rồi lo lắng hỏi:

"Nghỉ một lát có đỡ hơn không? Tối nay có đi họp mặt được không đấy?"

"Phù... Nhờ mày mà tao đỡ hơn rồi. Ngủ một giấc dậy chắc là sẽ ổn thôi."

"Thế thì tốt. Vậy còn đống kia tính sao? Cứ để đấy à?"

"Dù đau cũng phải làm xong rồi mới ngủ chứ, để không thế kia nó héo mất, lại phải đi thu thập lại từ đầu."

Tôi không muốn phải đi đi lại lại lần nữa cho mệt. Với lại thu thập thêm nữa thì cũng thấy có lỗi với mấy cái cây. Tôi bỏ cái ly đã cạn vào bồn rửa rồi khuyên nó đi nghỉ.

"Mày không cần giúp nữa đâu. Tao không muốn lại biến thành con chuột ăn phải thuốc độc như lúc nãy nữa."

"...Ờ, vậy tao đi ngủ trước đây. Dọn dẹp xong xuôi chắc không vấn đề gì chứ?"

"Tất nhiên rồi."

Có lẽ vì vừa đi làm về lại còn phải giúp tôi làm bài tập nên nó vừa đắp chăn là ngủ thiếp đi ngay. Nhìn Jae-hyeok đang ngủ say một lát, tôi lại ngồi xuống tiếp tục sắp xếp mẫu vật.

"...Hay là do ăn cay quá nhỉ?"

Hoặc có lẽ do mùa xuân đến nên nhiệt độ tăng cao. Căn phòng trọ yên tĩnh bỗng nhiên khiến tôi cảm thấy hơi nóng nực.

---

Cơn đau như thiêu cháy dạ dày đã biến mất hoàn toàn sau khi tôi ngủ dậy. Cơn đau âm ỉ kéo dài suốt một khoảng thời gian tưởng ngắn mà lại hóa dài ấy đã giúp tôi nhận ra một chân lý.

Đó là phải nạp máu định kỳ, và tuyệt đối không bao giờ được cắn người Hàn Quốc.

Mới chỉ nếm máu của một đứa thỉnh thoảng mới ăn tỏi và kim chi như nó mà đã thế này, nếu cắn một người Hàn Quốc bình thường bị "nghiện tỏi" thì sẽ ra sao? Kết quả chẳng cần nhìn cũng biết. Chắc chắn sẽ phải chịu khổ sở như mấy người chơi truyền hình thực tế vừa ăn món cay nhất thế giới vừa thở hồng hộc cho mà xem.

Nhưng dù sao cũng may mắn. Không biết là nhờ "liệu pháp sốc" hay nhờ đã nạp được dù chỉ một giọt máu mà cơn khát đã dịu đi đáng kể. Với mức độ khát hiện tại, chắc phải mất khoảng mười ngày nữa tôi mới lại trở thành một Huyết tộc phát điên vì máu như lúc rạng sáng. Trong khoảng thời gian đó, bằng mọi giá tôi phải tìm được một túi máu. Nếu không, thảm cảnh hôm nay sẽ lại tái diễn.

"Đến trung tâm hiến máu xin một túi liệu họ có cho không nhỉ? Mà không, đằng nào cũng là máu người Hàn Quốc, chắc cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Tôi thoáng suy nghĩ cách tìm túi máu rồi nhanh chóng gạt đi. Cứ mải mê nghĩ chuyện khác là tôi lại thấy khó cài móc áo lót.

...Mẹ kiếp, cái này rốt cuộc làm sao mà tự cài được đây?

Thử mấy lần không được, tôi định nhờ Jae-hyeok cài hộ nhưng nó lại bảo có điện thoại gấp rồi chạy mất dạng. Thằng tồi. Cài giúp cái này thì mất bao nhiêu thời gian đâu chứ.

Sau một hồi loay hoay toát mồ hôi hột, cuối cùng tôi cũng cài được móc áo. Những bước chuẩn bị sau đó diễn ra khá nhanh chóng. Thấy thời gian hẹn không còn nhiều, tôi và nó lập tức rời khỏi phòng trọ.

Trên đường đến chỗ hẹn, trong lúc tôi và nó còn đang chí choé cãi nhau vì cái móc áo lót, tôi bỗng bắt gặp một cảnh tượng không thể ngó lơ.

Đó chính là...

"Oa! Cái này cho tụi con thật ạ?"

"Đúng rồi! Lúc nhỏ là phải ăn mấy thứ này nhiều vào! Già rồi là không được ăn kẹo bông gòn tùy tiện thế này đâu!"

"Nhưng mà... mẹ con bảo ăn cái này không tốt..."

"Không sao đâu, đằng nào nó cũng vào chiều cao hết mà! Cháu không nghe người ta bảo phải ăn nhiều mới mau lớn à?!"

"A! Cái đó mẹ con cũng nói thế thật ạ!"

Một tên ác ma có sừng đang đưa kẹo bông cho lũ trẻ với nụ cười đầy nham hiểm. Cứ ngỡ là một vụ bắt cóc, tôi kéo Jae-hyeok dừng lại chờ xem sao, nhưng lạ thay, tên ác ma sau khi đưa kẹo xong lại ngoan ngoãn để lũ trẻ đi.

...Gì vậy? Không phải định làm chuyện xấu sao?

Đang lúc ngơ ngác vì diễn biến nằm ngoài dự đoán, tôi bỗng nghe thấy kế hoạch đáng sợ của tên ác ma lọt vào tai.

"Ha ha ha! Lũ nhóc ngốc nghếch! Cứ thế mà bị sâu răng với béo phì đi nhé! Hãy đến nha khoa mà khóc lóc, rồi gào thét trên máy chạy bộ đi! Ha ha ha ha!!!"

...Hóa ra chỉ là một người tốt có vấn đề về đầu óc thôi sao.

Nhưng mà, sao trông người này quen quen thế nhỉ?

Tôi quay sang nhìn Jae-hyeok, thấy nó cũng đang trưng ra bộ mặt y hệt mình.

"Đúng là người đó rồi nhỉ?"

"...Chắc là vậy rồi."

Tôi bắt đầu sải bước về phía tên ác ma đang cười khoái chí kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!