Chương 75: Cảm Giác Nhục Nhã (1)
Tôi đã trở lại với nhịp sống thường ngày.
Không, chính xác hơn là tôi đang diễn vai Lee Ji-eun, tận hưởng sự tự do hiếm hoi này.
Đây là khoảng thời gian không nhất thiết phải đến trường.
Vì vẫn còn thời gian cho đến giải đấu cấp tỉnh nên lịch tập luyện của CLB Bơi lội cũng không quá dày đặc. Tóm lại là thời gian tự do.
Tuy nhiên, cũng giống như trước đây, để sử dụng thời gian tự do một cách hiệu quả thì cần phải có tiền – thứ ảnh hưởng trực tiếp đến hành động.
Trước đây tôi đã làm thêm ở Young Olive, nhưng giờ mọi thứ đã reset nên tôi đang băn khoăn có nên tìm việc làm thêm mới hay không.
"Hay là cứ bám theo Park Si-woo thế này..."
Độ hảo cảm đã ở mức sắp sửa được tỏ tình. Hơn nữa, nhờ hiệu ứng bổ trợ, hiệu suất cày độ hảo cảm đang rất tốt.
Hiện tại, dù không tốn tiền nhưng hiệu quả đạt được cũng tương đương với việc vung tiền như ở lần chơi đầu tiên.
Radar dò tìm cũng đã hoạt động ổn định, tôi chìm vào suy nghĩ liệu có nên cứ bám theo Park Si-woo để nhanh chóng tiến đến giai đoạn người yêu hay không.
Vốn dĩ tôi định không hành động vội vàng, nhưng...
"Đã bị Kim Deok-bae nắm thóp mất rồi..."
Tình huống bất khả kháng.
Tôi chưa từng thấy Kim Deok-bae ở rạp chiếu phim, có lẽ ai đó được hắn sai khiến đã chụp ảnh thay.
Chụp ảnh ở rạp chiếu phim... Một tên tay sai vô liêm sỉ.
Dù không biết là ai, nhưng nếu là đàn ông, tôi mong hắn sẽ bị một gã bụng phệ như Kim Deok-bae cướp mất bạn gái. Thay cho một người sắp thoát khỏi trò chơi này như tôi.
"Trước mắt cứ xem tình hình đã."
Park Si-woo hiện lên trên radar. Thấy cậu ấy đang ở nhà, có vẻ như chưa đến giờ đi học thêm.
Cũng giống như lần chơi đầu, Park Si-woo vẫn giữ hình tượng học sinh ưu tú.
Vì vậy, ngay cả trong ngày nghỉ thế này, cậu ấy vẫn thể hiện dáng vẻ gương mẫu đi học thêm.
Tuy nhiên, tính cách và hành động đã thay đổi rất nhiều... Đặc biệt là tình huống suýt bị phát hiện ngày hôm qua là minh chứng rõ nhất.... Ký ức ngày hôm qua lại hiện về.
Tôi không muốn nhớ lại, nhưng nó cứ tự động tua lại trong đầu.
Cơ thể tôi sụp đổ dưới bàn tay của Kim Deok-bae.
Khi tôi đang thở hổn hển, Kim Deok-bae vừa mặc lại quần một cách qua loa vừa nói bóng gió với tôi.
"Park Si-woo đang đợi bên ngoài đấy."
"Sao ông biết..."
Thật kinh tởm, nhưng tôi vẫn đang dùng miệng liếm láp chỗ đó của Kim Deok-bae.
Thậm chí còn không biết có sợi lông nào dính trên miệng hay không, tôi lắng nghe lời hắn.
Giọng nói của Park Si-woo vang lên ngay lúc tôi đang thực hiện hành vi tình dục lệch lạc với Kim Deok-bae.
Sau đó, tôi cứ tưởng Kim Deok-bae đã khéo léo đuổi cậu ấy đi, nhưng hóa ra cậu ấy vẫn đang đợi.
"Làm sao ông biết được?"
Kim Deok-bae nhếch mép không trả lời.
Nhìn biểu cảm của hắn... có vẻ như trong CLB Bơi lội có kẻ làm tai mắt cho hắn.
Kẻ đó là ai... Hiện tại vẫn chưa thể đoán ra.
Theo suy đoán của tôi, có lẽ chính kẻ đó đã chụp bức ảnh tôi và Park Si-woo ôm nhau ở rạp chiếu phim.
Lee Ji-eun vốn có quan hệ bạn bè khá tốt. Vì vậy, tôi không nghi ngờ ai cụ thể, đầu óc chỉ thêm rối bời.
"Dù sao thì đi đi."
"..."
Kim Deok-bae ngoan ngoãn thả tôi đi.
Nhìn dáng vẻ không chút tiếc nuối của hắn, tôi... không, là Lee Ji-eun cảm thấy một sự hụt hẫng khó hiểu.
Ngay cả việc thoáng nghĩ như vậy cũng khiến tôi cảm thấy nhục nhã cho bản thân.
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, rời khỏi đó ngay lập tức, thay quần áo và đi gặp Park Si-woo.
Khi đó, Park Si-woo đã chào đón tôi bằng nụ cười rạng rỡ. Khi cậu ấy nhìn tôi, tôi cảm nhận được khuôn mặt cậu ấy dần trở nên trắng bệch.
Hàng vạn suy nghĩ lướt qua trong đầu. Nếu cậu ấy... thực sự nếu cậu ấy nhận ra, thì đúng là không còn chút hy vọng nào.
Cầu mong cậu ấy không nhận ra... Tôi cố gắng hành động bình thản nhất có thể.
May mắn thay, tôi đã phát hiện ra điều gì đó trước cả Park Si-woo. Lý do mặt cậu ấy tái mét là quá hiển nhiên.
Một sợi lông dính ở mép miệng. Không phải lông bình thường... mà là lông mu.
Chính tôi nhìn thấy cũng hiểu tại sao Park Si-woo lại tái mặt.
Hàng vạn suy nghĩ lại ập đến.
Nhưng tôi buộc phải thoát khỏi trò chơi này để tìm lại cuộc sống của mình, nên tôi đành phải "nói dối".
Viện cớ là dính vào lúc bơi lội. Ban đầu Park Si-woo có vẻ nghi ngờ, nhưng sau đó cậu ấy gật đầu và thông cảm.
Nếu là Park Si-woo của lần chơi đầu thì sẽ chẳng bao giờ nhận ra chi tiết nhỏ nhặt này.
Sau khi quan hệ với Geum Tae-yang, dù tôi có mặc quần lót dây chứa đầy tinh dịch hay có lông dính trên miệng đi gặp Park Si-woo, thì cậu ta của lần đầu vẫn là một tên ngốc vô cảm trước những thay đổi đó.
Một gã đàn ông thảm hại đến mức cảm thấy việc Lee Ji-eun bị Geum Tae-yang cướp mất là điều hiển nhiên.
Nhưng Park Si-woo hiện tại lại quan tâm đến Lee Ji-eun nhiều đến mức phản ứng nhạy cảm với cả những thay đổi nhỏ nhất.
Nếu Park Si-woo nhanh hơn một bước trước khi tôi bị Kim Deok-bae bắt thóp... thì tôi đã không phải lo lắng thế này, nhưng đáng tiếc là Kim Deok-bae đã đi trước một bước.
Kết cục là tôi phải chịu đựng những yêu cầu tình dục của Kim Deok-bae trong khi phải cố gắng không để Park Si-woo phát hiện... Tôi cảm thấy như đang chơi trốn tìm vậy.
"Phù... Suy nghĩ nhiều quá rồi."
Tôi quay trở lại hiện tại. Hối hận về những việc đã xảy ra trong quá khứ cũng chẳng ích gì.
Tương lai sẽ không thay đổi chỉ vì hối hận.
Tôi chỉ cần nghĩ đến việc thoát khỏi trò chơi này là được.
Chỉ cần thoát khỏi game, tôi sẽ... nếu thoát được... nếu thoát...
"..."
Tôi lặng lẽ nhìn bản thân mình, nhìn Lee Ji-eun phản chiếu trong gương.
Khu phố học thêm nằm hơi xa nhà.
Ở lần chơi đầu tôi không thường xuyên đến đây nên đường xá không quen thuộc lắm.
Gọi là khu phố học thêm nhưng thực chất do giới hạn về dung lượng và thiết kế bản đồ, nó được gộp chung với khu phố giải trí.
Khác với khu nhà nghỉ ở trung tâm thành phố, nơi này gần với những địa điểm có quán rượu và hộp đêm.
Nếu là hiện thực thì phụ huynh đã làm ầm ĩ lên rồi, nhưng đáng tiếc thế giới này là do tôi tạo ra và những lẽ thường đó không áp dụng ở đây.
"Tạm thời đợi ở đây vậy."
Tôi ngồi xuống một nơi trông giống công viên và thẫn thờ nhìn vào radar.
Park Si-woo không di chuyển khỏi tòa nhà được cho là trung tâm học thêm. Và tôi thấy Seol Ha-yeon cũng đang ở cùng tòa nhà với cậu ấy.
Khác với Ji-hye ở lần chơi đầu, Seol Ha-yeon hành động rất tích cực.
Vì vậy, nếu không muốn bị nẫng tay trên ngay trước mắt, Lee Ji-eun cũng phải hành động tích cực.
Dù có nhiều sự hỗ trợ hơn lần đầu giúp việc đạt Happy Ending dễ dàng hơn, nhưng đây là cơ chế để game không bị nhàm chán.
Thực tế, chỉ cần gặp Park Si-woo thường xuyên và duy trì độ hảo cảm tốt thì không cần bận tâm đến các nhân vật phụ.
Nhưng vấn đề là những gã đàn ông NTR. Chỉ cần bị một trong số chúng bắt được, chúng sẽ xuất hiện khắp nơi nên phải luôn cẩn thận.
Giống như Geum Tae-yang ở lần đầu, tần suất gặp mặt sẽ tăng dần do chỉ số bổ trợ. May mắn là xác suất Kim Deok-bae đến đây rất thấ...
"Chết tiệt..."
Tôi buộc phải ẩn nấp theo phản xạ. Tôi chui tọt xuống dưới ghế băng công viên.
Khu phố đèn đỏ nối liền với khu học thêm.
Vì vậy, những gã đàn ông NTR trưởng thành thỉnh thoảng lại xuất hiện ở khu phố đèn đỏ.
Tôi đã quên mất Kim Deok-bae là một gã đàn ông NTR trưởng thành.
Có lẽ do bị bộ não ngu ngốc của Lee Ji-eun đồng hóa nên tôi không nghĩ đến điều này.
Hiện tại tốt nhất là tránh mặt Kim Deok-bae. Nếu chạm mặt hắn ở nơi thế này, không cần xem cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra.
May mắn là Kim Deok-bae không thèm liếc nhìn về phía công viên.
Dù bị cây che khuất không nhìn rõ, nhưng có vẻ hắn đang đi cùng một người phụ nữ.
Người phụ nữ mặc bộ đồ rẻ tiền trông thật lẳng lơ. Nhìn cách cô ta lả lơi với gã đàn ông thô tục như Kim Deok-bae, tôi đoán hắn đã bỏ tiền ra mua vui ở đâu đó.
Hiện tại... Kim Deok-bae đang gặp loại phụ nữ đó... nhưng nếu... thực sự nếu tôi sa ngã xuống tận đáy, có khi tôi sẽ thay thế người phụ nữ kia, đi cùng Kim Deok-bae với bộ dạng đó và lả lơi với hắn cũng nên.
"Kinh khủng thật..."
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng mình. Tôi vô thức rùng mình một cái.
Khi Kim Deok-bae đi khuất, tôi vẫn cố nhìn theo để xác nhận hắn đã thực sự đi chưa. Thấy hắn đã hoàn toàn biến mất, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Phù..."
"Lee Ji-eun...?"
"Á... Giật cả mình!"
Tôi vô thức hét lên. Người vừa chạm vào tôi cũng giật mình mở to mắt.
"Xin... xin lỗi."
Một cô gái đang cười gượng gạo. Cô gái đó không ai khác chính là Seol Ha-yeon.
Có vẻ như trong lúc tôi trốn để tránh bị Kim Deok-bae phát hiện, giờ học đã kết thúc và cô ấy ra công viên trước trung tâm.
"..."
Xác nhận là Seol Ha-yeon, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Và rồi cơn xấu hổ ập đến. Tôi đỏ bừng mặt.
"Xin lỗi vì tự nhiên hét lên."
"À... không sao. Thấy cậu ngồi xổm ở đó, tớ tưởng cậu đang tìm cái này..."
"... Hả?"
Điếu thuốc trên tay cô ấy. Ha-yeon giơ điếu thuốc ra cho tôi xem và mỉm cười.
"Không phải cậu đang tìm mẩu thuốc lá hút dở sao?"
"À... không phải. Tớ không hút thuốc."
"À, đúng rồi ha, Ji-eun ở trong CLB Bơi lội mà."
Seol Ha-yeon mỉm cười như muốn xin lỗi.
Cô ấy ngồi xuống ghế, bắt chéo chân một cách điêu luyện và ngậm điếu thuốc lên miệng.
"Cậu hút thuốc à?"
"Hả? Ừ. Thấy bạn bè hút nên tớ cũng hút theo... Hehe..."
Quả nhiên là Seol Ha-yeon, người quảng giao nhất trường.
Có vẻ như cô ấy được lòng cả đám học sinh hư lẫn học sinh ngoan, và do chơi với đám hư hỏng nên cũng tập tành hút thuốc.
"Thực ra tớ chỉ hút thuốc lá bên ngoài thôi (không rít vào phổi), cũng chẳng biết vị thế nào, chỉ hút cho ngầu thôi."
"... Ngầu?"
"Ừ. Nhìn người ta hút thuốc, cảm giác như... một người phụ nữ thành thị lạnh lùng ấy, đúng không?"
Vừa nói cô ấy vừa hất tóc và làm một biểu cảm dí dỏm. Nhìn thấy vậy, tôi không nhịn được cười.
Seol Ha-yeon có sức hút khiến ai cũng muốn thân thiết. Hiện tại cô ấy chưa nhắm đến Park Si-woo, hơn nữa cũng không cần thiết phải giữ khoảng cách với cô ấy, nên tôi ngồi xuống bên cạnh.
Thực ra từ hôm qua đến giờ lòng tôi cứ bồn chồn.
Không có nơi nào để trút bầu tâm sự... nhưng nhìn Seol Ha-yeon, tôi cảm thấy có thể nói chuyện một chút.
Khi tôi ngồi xuống cạnh, Seol Ha-yeon khẽ nhích ra xa. Rồi cô ấy lấy tay che điếu thuốc, vẻ mặt ái ngại.
"Xin lỗi. Tớ sợ cậu ghét mùi thuốc lá."
"Không sao đâu. Với lại cậu có ngồi xa thế thì vẫn ngửi thấy mùi mà."
"Cũng đúng ha."
Seol Ha-yeon cười tươi rói. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm rồi thận trọng mời thuốc.
"Trông cậu có vẻ nhiều tâm sự, làm một điếu không?"
"Thôi tớ không sao. Cảm ơn cậu đã lo lắng."
Seol Ha-yeon nhìn tôi đầy lo lắng. Cô ấy dập điếu thuốc dù chưa hút được mấy hơi, rồi nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
"Tớ trông thế này thôi chứ tư vấn giỏi lắm đấy, cậu thấy sao?"
"Cậu á?"
"Ừ. Tư vấn tình yêu, tư vấn học tập, quan hệ bạn bè, quan hệ với bố mẹ, cái gì tớ cũng giải đáp được hết. Tất nhiên là tư vấn tình dục thì tớ chưa có kinh nghiệm nên hơi khó, nhưng mà..."
Seol Ha-yeon nói đùa. Nhìn cô ấy, tôi vô thức mỉm cười.
Lần đầu tiên tôi cười như thế này trong trò chơi này. Tôi không ngờ mình lại được an ủi bởi chính nhân vật do mình tạo ra theo cách này.
Liệu nói ra với ai đó thì lòng có nhẹ nhõm hơn không? Tôi quyết định từ từ trút bỏ nỗi lòng đang rối bời này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
