Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1505

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1169

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 383

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Web Novel - Chương 52: Nguy Cơ (3)

Chương 52: Nguy Cơ (3)

Hộp cơm được đặt trước mặt Si-woo. Bên trong là những miếng sushi đậu hũ và kimbap được làm rất ngon mắt.

Hộp cơm tuy hơi vụng về nhưng chứa đựng đầy tâm huyết. Nhìn thấy nó, Si-woo ngạc nhiên nhìn Ji-hye.

"Cậu tự làm hả?"

"Ừ... Hehe."

Ji-hye cười ngượng ngùng.

Cô cảm thấy vui khi thấy Si-woo ngạc nhiên và thích thú.

Cảm giác bõ công bỏ thời gian ra làm.

Thấy Si-woo phản ứng nhiệt tình như vậy, Ji-hye vô thức cảm thấy phấn khích.

"Đũa đây này."

"Cảm ơn Ji-hye."

Nhận đôi đũa gỗ từ Ji-hye, Si-woo khẽ liếc nhìn cô ấy.

"Cậu ăn trước đi."

"Cảm ơn cậu."

Si-woo hơi đói vì tập trung trong giờ học. Cậu không khách sáo mà nói với Ji-hye. May mắn là Ji-hye bảo không sao.

Được cho phép, Si-woo cẩn thận gắp một miếng sushi đậu hũ.

Miếng sushi đậu hũ vừa miệng. Bên trên rắc mè trắng trông càng ngon mắt hơn. Si-woo ăn trọn miếng sushi do Ji-hye làm.

Vị ngon lan tỏa trong miệng khiến cậu vô thức thốt lên.

"Oa ngon thật đấy."

"Thật hả?"

Ji-hye cười tươi rói. Cô vui vì Si-woo ăn món mình chuẩn bị một cách ngon lành. Không phải lời khen xã giao mà là lời khen chân thành từ Si-woo.

Cảm nhận được điều đó, Ji-hye mỉm cười nhìn Si-woo.

"Ừ, ngon lắm."

"Cảm ơn cậu vì đã ăn ngon miệng."

Nhìn khuôn mặt Si-woo, Ji-hye không kìm được trái tim đang đập loạn nhịp.

Si-woo, người đang ăn món ăn do cô làm, trông quá đỗi đẹp trai khiến cô không thể trấn tĩnh được sự phấn khích.

Trong lúc ăn, họ nghe thấy tiếng động. Si-woo và Ji-hye nhìn qua song sắt trường học.

"Trong giờ học cũng nghe thấy, nhưng lên sân thượng thì nghe rõ hơn nhỉ."

"Đúng vậy."

Công trường xây dựng bên kia trường học.

Ở đó đang có công trình lớn xây dựng sân vận động nên thường xuyên xảy ra mâu thuẫn với nhà trường.

May mắn là trường đang trong kỳ học bổ túc đặc biệt mùa hè.

Vì thế hầu như không có tiết học, hoặc nếu có thì cũng kết thúc sớm trong buổi sáng như hôm nay.

Vì thế nhà trường không có mâu thuẫn lớn với bên thi công. Bên thi công cũng đang trong giai đoạn hoàn thiện nên sau giờ ăn trưa họ lại tập trung làm việc.

"Vốn định ở sân thượng lâu hơn, nhưng ăn xong chắc tớ xuống đợi Ji-eun thôi."

"T... Thế cũng được."

Vốn dĩ Ji-hye định ở sân thượng lâu hơn.

Mọi thứ dường như đang ủng hộ cô nhưng tiếc là công trường bên ngoài lại không giúp cô.

Tuy hơi ồn nhưng nói chuyện gần vẫn nghe được. Vì thế Ji-hye đành hài lòng với việc được ở riêng với Si-woo như thế này.

"S... Si-woo à."

"Hửm?"

"Ờ... Tức là... l... liệu."

"Liệu gì?"

"À... À! V... Việc xét tuyển đại học cậu tính thế nào rồi...?"

Phản ứng của Ji-hye hơi lạ. Nhưng Si-woo không để tâm lắm và quyết định trả lời câu hỏi của cô.

"Tớ đang định chuẩn bị phỏng vấn đại học riêng."

"Đại học Hankook hả?"

"Ừ."

"Tớ cũng..."

"Ji-hye có điểm nội bộ tốt nên chắc chắn sẽ đỗ thôi. Chỉ là..."

Si-woo ngập ngừng. Nhưng cậu nghĩ việc nói suy nghĩ của mình cho người khác một cách vội vàng là không tốt nên nuốt lời vào trong.

"Chỉ là...?"

"À... Không có gì."

Ji-hye nhìn Si-woo với vẻ thắc mắc khi cậu bỏ lửng câu nói. Cô thử đoán xem Si-woo định nói gì.

Thứ nhất là chuyện về Ji-eun. Trường hợp này là cậu ấy nói với giả định rằng Ji-eun có thể không vào được Đại học Hankook vì điểm nội bộ thấp.

Dù là xét tuyển đặc biệt nhưng vẫn cần điểm nội bộ từ loại 3 trở lên.

Đó là lý do Si-woo, người đứng đầu toàn trường, lại học nhóm cùng Ji-eun.

Cái khác là... chuyện về Geum Tae-yang. Tình trạng còn nghiêm trọng hơn Ji-eun, thực tế là khó vào Đại học Hankook.

Gần đây cô mới biết chuyện hắn bị kỷ luật ở CLB Bơi lội.

Cô biết chuyện đó khi ủy ban kỷ luật của trường họp.

Vì chuyện xảy ra trong CLB Bơi lội được nhà trường hậu thuẫn nên cô không biết chi tiết, chỉ nghe nói Geum Tae-yang đã đối đầu với giáo viên phụ trách bơi lội để bảo vệ ai đó, kết quả là bị loại khỏi CLB Bơi lội tạm thời.

Tất nhiên Geum Tae-yang không bị đuổi hoàn toàn.

Nhưng việc không được tham gia giải đấu cuối cùng trước giải toàn quốc đồng nghĩa với việc khó đăng ký xét tuyển đặc biệt, điều mà ngay cả người ngoại đạo như cô cũng biết.

Phải có giải thưởng toàn quốc, tức là ít nhất huy chương đồng mới có thể đăng ký xét tuyển đặc biệt.

Nếu không có xét tuyển đặc biệt, Geum Tae-yang phải nhắm đến Đại học Hankook với thành tích trung bình, điều đó rất khó khăn.

Trong suy nghĩ của Ji-hye, lời Si-woo định nói nghiêng về giả thuyết đầu tiên. Si-woo tính tình tốt bụng và thân thiện.

Cô không thể tưởng tượng được việc cậu ấy nói lời hạ thấp hay chê bai ai đó.

Trong lúc nói chuyện với Si-woo, có thứ gì đó chạm vào đầu cô. Cô đưa tay lên sờ thử vật lạ vừa chạm vào đầu mình.

"Sao vậy? Ji-hye?"

"À... Không có gì."

Chất lỏng không xác định dính trên tay.

Tưởng là nước nhưng cảm giác hơi dính dính kỳ lạ. Nhìn lên trời thấy mây đen kéo đến.

Vì thế Ji-hye nghĩ chắc là hạt mưa.

May mắn là hộp cơm đã gần hết. Tiếc là không nói chuyện được lâu với Si-woo.

"Hửm?"

Tương tự, có thứ gì đó chạm vào đầu Si-woo. Si-woo cũng giống Ji-hye, đưa tay sờ thử vật lạ trên đầu.

"Nước à?"

"Chắc sắp mưa rồi."

"Vậy sao..."

Chất lỏng dính dính kỳ lạ. Cảm giác là lạ nhưng trời âm u thế này chắc là mưa rồi.

"Hư a a a a ang ♡"

Tiếng rên rỉ vang lên từ đâu đó. Nghe thấy tiếng đó, mặt Si-woo đỏ bừng. Dù không nghe rõ lắm... nhưng chính xác là tiếng rên rỉ.

Hơn nữa không chỉ mình Si-woo nghe thấy, mặt Ji-hye cũng bắt đầu đỏ lên.

"A... Ha ha... Ha..."

Tình huống ngượng ngùng. Si-woo muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

Lẽ ra cậu phải nhận ra từ lúc nhìn thấy cái bao cao su khi mới lên sân thượng... Chắc chắn là có giáo viên nào đó đang làm chuyện ấy ở đây.

Vốn dĩ những người có thể đến đây chỉ có giáo viên, bác bảo vệ và Ji-hye. Theo lời Ji-hye thì bác bảo vệ mất chìa khóa rồi, vậy chỉ còn lại giáo viên.

"C... Chắc là thầy cô giáo... nhỉ?"

Ji-hye cũng có suy nghĩ tương tự Si-woo. Si-woo gật đầu trước lời nói của cô. Nhưng cảm giác ngờ ngợ kỳ lạ cứ len lỏi trong lòng cậu.

Cậu không biết cảm giác này bắt nguồn từ đâu nhưng thấy rất khó chịu.

Tuy nhiên Si-woo không có ý định tìm hiểu sâu. Cậu định rời khỏi đây.

"N... Này Si-woo."

"Hửm?"

"Ờ... Tức là... l... liệu."

"Liệu gì?"

"À... À! C... Cậu có hứng thú với... chuyện này không...?"

Lời nói run rẩy của Ji-hye. Si-woo nhìn Ji-hye với vẻ không hiểu.

"Ý cậu là sao?"

"À... Không có gì. T... Tức là... n... nếu cậu có hứng thú với chuyện này thì..."

Ji-hye ấp úng. Cô ấy lắp bắp như cái máy hỏng rồi nghĩ ra điều gì đó và nói với Si-woo.

"Cậu có muốn... nhìn trộm... thầy cô làm chuyện đó không...?"

Lời đề nghị bất ngờ của Ji-hye.

Trước lời đề nghị đó, Si-woo ngỡ ngàng nhưng đồng thời cảm nhận được thứ gì đó không tên trong thâm tâm mình.

Dục vọng mãnh liệt muốn nhìn thấy thứ không được phép nhìn.

Nếu không bị thầy cô phát hiện... cậu nghĩ mình có thể nhìn trộm quan hệ của người lớn. Lại là thầy cô trong trường.

Cậu tò mò về biểu cảm của thầy cô khi làm chuyện đó, khác với vẻ mặt thường ngày đối với học sinh.

Vốn dĩ là hành động không được phép. Nhưng... giống như Pandora mở chiếc hộp Pandora, Si-woo và Ji-hye đã bị sự tò mò này chiếm hữu.

"V... Vậy sao?"

"... Ừ."

Thế là Si-woo và Ji-hye bắt đầu di chuyển để tìm những giáo viên đang ẩn nấp. Cả hai đỏ mặt lùng sục khắp sân thượng.

Sân thượng rộng hơn tưởng tượng. Trên đó có cục nóng điều hòa và đủ loại vật liệu được buộc lại.

Một thứ gì đó được phủ bạt xanh để che mưa. Thấy thứ đó động đậy, Si-woo và Ji-hye cẩn thận mở hé ra xem.

"Oái!"

"Á!"

Vừa mở bạt ra, vô số con chuột chạy ra. Có lẽ do gỗ mục bị bỏ quên nên chuột làm tổ ở đây.

Tuy không phải chuột cống to, nhưng thấy chuột chạy ra từ bên trong, Si-woo và Ji-hye giật mình ôm chầm lấy nhau.

"..."

"..."

Tình huống ngại ngùng. Ji-hye vội buông ra, nhìn Si-woo với vẻ mặt hối lỗi.

"X... Xin lỗi cậu. Si-woo à."

"K... Không sao. Tớ cũng giật mình mà."

"Đ... Đúng không...? T... Tớ cứ tưởng có ng... người ở trong đó..."

Gió lùa vào khe hở tấm bạt khiến nó trông như có người đang cử động.

Vì thế họ mới mở ra xem thử, ai ngờ bên trong không phải người mà là lúc nhúc chuột, bảo sao không hoảng hốt.

Trái tim đập thình thịch. Ji-hye tuy giật mình vì chuột nhưng lại thấy vui vì nhờ đó mà được ôm Si-woo.

"T... Tìm chỗ khác đi."

"Ừ..."

Cuộc tìm kiếm tiếp tục. Nhưng có lẽ vì tiếng hét của Si-woo và Ji-hye lúc nãy nên trên sân thượng chẳng nghe thấy tiếng gì ngoài tiếng công trường xây dựng.

"Chắc ở đây không có ai đâu nhỉ...?"

"Ừ."

Khu vực tập trung cục nóng điều hòa ở cuối sân thượng. Chỉ cần lại gần là thấy nóng hầm hập nên không phải chỗ người ta có thể đến.

"Chắc do chúng ta hét lên nên họ bỏ chạy rồi chăng...?"

Một suy nghĩ khá hợp lý. Nhưng trước lời của Ji-hye, Si-woo lắc đầu.

"Chúng ta đứng gần cửa ra vào mà không nghe thấy tiếng cửa sắt mở..."

"Ừ..."

Lời Si-woo nói có lý. Nhưng Si-woo và Ji-hye vì lũ chuột lúc nãy nên ý định rình xem giáo viên quan hệ cũng vơi đi nhiều.

Hơn nữa bầu trời đen kịt như sắp mưa. Dù tiếc nuối muốn tìm thêm nhưng chỉ còn lại...

"Chỉ còn chỗ kia thôi."

"Ừ."

Một địa điểm lọt vào mắt Ji-hye và Si-woo. Nơi có cái thang sắt rỉ sét để leo lên trên.

Được xây khá cao nên đứng dưới nhìn lên chỉ thấy cột thu lôi chứ không thấy gì khác. Vì thế càng có khả năng giáo viên đang trốn ở đó.

"Kiểm tra nốt chỗ đó rồi xuống nhé."

"Ừ."

Dù sao cũng mất hứng rồi. Nhưng tiếc công sức bỏ ra nãy giờ nên chỉ còn lại ý nghĩ muốn biết giáo viên nào dám làm chuyện ấy giữa ban ngày trên sân thượng trường học.

"N... Này Si-woo."

"Hửm?"

"Trông hơi nguy hiểm đấy..."

Đúng như lời Ji-hye, cái thang sắt rỉ sét trông khá nguy hiểm. Thấy Si-woo định leo lên, Ji-hye ngăn lại.

"Tớ chỉ ngó qua một cái rồi xuống ngay."

"Nhưng mà..."

"Không sao đâu. Tớ xuống ngay mà."

Si-woo thoăn thoắt leo lên. Ji-hye nhìn theo Si-woo với ánh mắt lo lắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!