Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Web Novel - Chương 235: Ma Pháp Thiếu Nữ Tập Sự (4)

Chương 235: Ma Pháp Thiếu Nữ Tập Sự (4)

"Thế nên là..."

Dù đã lâu không đi học về cùng nhau, nhưng vì học cùng lớp nên tôi và Park Si-woo vẫn thường xuyên chạm mặt ở trường.

Park Si-woo đến gần tôi và tự nhiên nói về chủ đề mà đám nam sinh vừa bàn tán.

Cậu ta lải nhải bên cạnh tôi.

Nghe chuyện của Si-woo, tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Cũng phải thôi, tình huống này quá xấu hổ.

Từ miệng Park Si-woo thốt ra những lời về Ma Pháp Thiếu Nữ Marika, tôi không xấu hổ mới lạ.

"Cậu có nghe tớ nói không đấy?"

"... Nghe đến mòn cả tai rồi."

"Thế tớ vừa nói gì?"

"Ma Pháp Thiếu Nữ Marika đã cứu Youtuber nổi tiếng Gil Ri-im, đúng không?"

"Không phải cái đó, ý tớ là năng lực cô ấy thể hiện thật tuyệt vời."

"Haizz..."

Park Si-woo có vẻ thực sự thích Ma Pháp Thiếu Nữ.

Thái độ của cậu ta khiến tôi bối rối.

Nào là Ma Pháp Thiếu Nữ Marika là Ma Pháp Thiếu Nữ cận chiến thứ hai sau Letia.

Nào là tính cách ân cần, âm thầm tiêu diệt Quái nhân ở nơi không ai thấy.

Nói chung là cậu ta dát vàng lên mặt Marika nhiều quá, khiến mặt tôi nóng bừng như sắp nổ tung.

Hơn nữa, cậu ta nói không biết điểm dừng.

Cuối cùng, để bắt Si-woo im miệng, tôi đành phải tung ra con bài tẩy.

"Vậy tớ hay Ma Pháp Thiếu Nữ Marika?"

"... Ơ..."

Miệng Si-woo cuối cùng cũng khựng lại.

Thật xin lỗi cậu ta, nhưng nếu không dùng cách này thì khó mà bắt cậu ta dừng lại được.

"T... Tất nhiên là bạn gái tớ, Ji-eun rồi."

"Vậy từ giờ bớt nói chuyện Ma Pháp Thiếu Nữ trước mặt tớ đi."

"Ừ... Ừm."

Si-woo ngậm miệng lại.

Trong lòng tôi thấy hơi có lỗi, nhưng nghe người khác khen mình ngay trước mặt thế này, ruột gan tôi cứ nôn nao, khó chịu lắm.

Tính khí khó chiều thật.

Lại là Lee Ji-eun cà khịa.

Nhưng lần này lời cô ấy cũng trúng tim đen nên tôi chẳng nói được gì.

"Si-woo à."

"H... Hả?"

"Xin lỗi vì đã nặng lời."

"A... Không sao đâu. Tại tớ phấn khích quá nên không nghĩ đến cảm nhận của cậu. Xin lỗi nhé."

Si-woo thừa nhận lỗi sai ngay lập tức.

Quả nhiên so với Si-woo ở vòng trước thì độ tích cực có giảm đi chút ít, nhưng may là không bị nerf thảm hại như Si-woo ở vòng đầu tiên.

Si-woo vẫn biết quan tâm tối thiểu.

Tôi nhìn cậu ta và cười toe toét.

"Lâu rồi không đi căng tin, đi không?"

Vẻ mặt Si-woo giãn ra.

Cậu ta lấy hết can đảm nắm lấy tay tôi và gật đầu.

Ngay khi tôi định cùng Si-woo đi xuống căng tin, tôi cảm nhận được sự hiện diện phía sau.

Tôi quay lại nhìn theo phản xạ.

"Eun-young?"

"A... Chào cậu? Ji-eun, và cả Si-woo nữa."

Eun-young đứng đó đầy gượng gạo.

Sự xuất hiện đột ngột của cô ấy khiến cả tôi và Si-woo đều nhìn với vẻ thắc mắc.

"Nếu không phiền thì tớ đi cùng xuống căng tin được không?"

"Được chứ."

Cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Thế là tôi, Si-woo và Eun-young cùng đi xuống căng tin ở tầng hầm trường học.

"Đông thật đấy..."

Trước cửa căng tin đông hơn tôi tưởng.

Có lẽ vì sắp đến giờ ăn trưa nên đám học sinh đói bụng đang xếp hàng dài để mua bánh mì hay kimbap ăn lót dạ.

"Có bánh mì Ma Pháp Thiếu Nữ không ạ?"

"Cho cháu một cái bánh mì Ma Pháp Thiếu Nữ Letia!"

"Cháu một cuộn kimbap."

"Mấy đứa xếp hàng vào thì cô mới đưa được chứ. Haizz..."

Cô bán hàng thở dài.

Đám học sinh đang tuổi ăn tuổi lớn, đói quá hóa rồ nên chẳng thèm để ý đến lời cô bán hàng.

Thấy cảnh này, Si-woo quay sang nhìn tôi và Eun-young rồi mỉm cười.

"Để tớ đi mua một mình cho."

"Sao thế? Cùng đi đi."

"Đúng rồi. Cùng đi."

"Không sao đâu. Tớ đi mua một lần rồi mang về sẽ tiện hơn."

Có vẻ Si-woo muốn chuộc lỗi chuyện lúc nãy nên xung phong lao vào đám đông kia một mình.

Tôi nhìn Si-woo với ánh mắt biết ơn.

"Cảm ơn cậu, Si-woo."

"Có gì đâu mà..."

"Không đâu. Hai cậu đợi ở đây một chút nhé. À mà ăn gì?"

"Ờ... Tớ ăn bánh mì. Loại nào cũng được."

"Tớ... tớ cũng thế."

Tôi và Eun-young đều chọn bánh mì.

Nhận đơn xong, Si-woo gật đầu rồi lao về phía căng tin.

Chỉ còn lại tôi và Eun-young.

Tôi nhìn Eun-young với vẻ mặt bình thường.

Eun-young cũng nhìn tôi, vẻ mặt như đang đắn đo điều gì đó.

"Có chuyện gì thế?"

"... Cậu đưa tay ra một chút được không?"

Eun-young đột nhiên bảo tôi đưa tay ra.

Tôi không nghĩ ngợi gì, đưa tay phải ra.

Ngay lập tức, hình xăm trên mu bàn tay tôi phát sáng nhẹ.

Tôi vội vàng dùng tay kia che lại.

"C... Cái gì thế?"

"Quả nhiên là cậu."

Eun-young lầm bầm.

Tôi nhìn cô ấy với vẻ khó hiểu.

"C... Cậu nói là tớ thì sao?"

"Hôm nay tan học cậu có rảnh không?"

"Ờ..."

Trước khi tôi kịp nói gì, Eun-young đã tiếp lời.

Cô ấy xem đồng hồ rồi gật đầu.

"Tan học 20 phút, cậu lên sân thượng nhé."

"Hả... Hả?"

Tôi định hỏi thêm thì Si-woo đã quay lại.

Tôi chỉ biết chớp mắt nhìn Eun-young.

Khi Si-woo đến, Eun-young xóa sạch vẻ mặt nghiêm túc lúc nãy.

Cô ấy trở lại vẻ mặt dịu dàng thường ngày, mỉm cười nhìn Si-woo.

"Cảm ơn cậu, Si-woo."

"Không có gì."

Eun-young nhận bánh mì từ Si-woo.

Tôi cũng nhận bánh mì từ cậu ấy.

"Cảm ơn nhé, Si-woo."

"Vậy về lớp thôi nhỉ?"

"Ừ."

Trên đường về lớp cùng Si-woo.

Eun-young định trả tiền cho Si-woo nhưng cậu ấy xua tay bảo không cần.

Tôi nhìn hai người họ, trong đầu suy nghĩ xem Eun-young định nói gì với tôi sau giờ học.

"Hôm nay cậu cũng chuẩn bị cho cuộc thi hùng biện ngoại ngữ à?"

"Ừ, cũng sắp xong rồi."

Si-woo thu dọn đồ đạc.

Cậu ấy đang chuẩn bị cho cuộc thi hùng biện cùng giáo viên tiếng Anh.

Có khoảng 5 học sinh tham gia cuộc thi này, bao gồm cả Si-woo.

Si-woo nhìn tôi với vẻ mặt áy náy.

"Xin lỗi nhé. Sắp xong rồi..."

"Không sao đâu. Dạo này tớ cũng bận mà."

"Hehe. Cảm ơn cậu đã thông cảm."

Si-woo cười biết ơn.

Trong lòng tôi thầm cảm ơn cậu ấy.

Mấy cái đó phải nói ra miệng chứ.

Ji-eun lại bắt bẻ.

Tôi lờ cô ấy đi và bắt đầu thu dọn cặp sách.

Eun-young hẹn gặp ở sân thượng sau giờ học.

Ngay bên cạnh, Eun-young thản nhiên thu dọn đồ đạc như thể chưa từng hẹn tôi.

Rồi cô ấy ra khỏi lớp trước.

Tôi nhìn theo cô ấy rồi quay sang Si-woo.

"Vậy cậu chuẩn bị thi tốt nhé."

"Ừ, cậu về cẩn thận."

Si-woo ra khỏi lớp.

Thấy Si-woo đi rồi, tôi xách cặp và từ từ đi lên sân thượng.

Cửa sân thượng đã mở sẵn.

Tôi bước ra ngoài, Eun-young đã đứng đó đợi tôi.

"Đến rồi à, Ji-eun."

"Ờ... Ừ."

"Đừng căng thẳng quá."

Cô ấy cười rạng rỡ.

Eun-young từ từ tiến lại gần và nắm lấy tay tôi.

"Ơ..."

"Lúc ở trước căng tin tớ đã kiểm tra sơ qua rồi, quả nhiên là đúng."

"C... Cái đó..."

"Đừng lo lắng quá. Với lại giữa các Ma Pháp Thiếu Nữ với nhau cũng lờ mờ đoán ra danh tính của nhau mà."

"À..."

"Vậy thì..."

Đột nhiên một luồng sáng bao quanh cô ấy.

Trong chớp mắt, Eun-young đã biến thành Ma Pháp Thiếu Nữ Letia.

"Chúng ta đến chỗ yên tĩnh nói chuyện nhé?"

"..."

Theo lời đề nghị của cô ấy, tôi cũng biến thân.

Tôi trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ Marika và đi theo sau cô ấy.

Khi tôi biến thân và đi theo Eun-young, à không, Ma Pháp Thiếu Nữ Letia, Levi tự nhiên xuất hiện bên cạnh.

Tôi hỏi Levi đang bay nhanh bên cạnh mình.

"Sao cậu biết mà đi theo thế?"

"Ở gần đây tôi có thể cảm nhận được sự biến thân mà."

Levi rung rung bộ ria mép.

Tôi gật đầu.

"Mà này, tôi gặp Ma Pháp Thiếu Nữ Letia rồi. Có chuyện gì thế?"

"Chuyện là... Hóa ra..."

Tôi kể vắn tắt việc mình gặp Letia như thế nào, Levi gật đầu.

Nó di chuyển đôi chân như đang bơi, tiến lại gần Letia.

Khi Levi đến gần Letia, một con mèo khác xuất hiện từ đâu đó.

Đó chính là con mèo mà Eun-young từng nhắc đến, nó hiện ra bên cạnh cô ấy.

"Có hai con mèo kìa..."

Hai con mèo bắt đầu nói chuyện gì đó trên không trung.

Có vẻ cuộc đối thoại không suôn sẻ, chúng bắt đầu tỏ ra thù địch với nhau.

Cuối cùng là lao vào đánh nhau.

Letia phải đưa tay ra ngăn cản con mèo của mình thì cuộc chiến mới dừng lại.

Khi cuộc chiến kết thúc, Levi quay lại bên cạnh tôi.

Mắt trái của Levi hơi sưng lên, có vẻ như đã bị đấm một cú khá đau.

"Sao lại đánh nhau thế?"

"Cậu không cần biết."

Levi cắt ngang lời tôi.

Tôi nhìn Levi thở dài rồi tập trung đi theo Letia.

Chúng tôi đến một khu phố vắng vẻ.

Nơi này giống hệt khu vực tôi phụ trách, khi đến nơi, Letia quay lại nhìn tôi.

"Ở đây chắc sẽ không có ai làm phiền đâu."

"Đây là...?"

"Khu vực tớ phụ trách, nhưng vì có Quái nhân nên người dân không sống ở đây."

"Ra là vậy."

Ma Pháp Thiếu Nữ phụ trách rất nhiều khu vực.

Có nơi đông dân cư, cũng có nơi bị phá hủy hoàn toàn như khu vực của tôi.

Khác với khu vực của tôi bị phá hủy hoàn toàn.

Dù sao thì, tôi vừa nghe Letia giải thích vừa tiến lại gần cô ấy.

"Tớ không ngờ cậu lại là người kế nhiệm của Mirena."

"Mirena?"

"Levi chưa nói cho cậu biết à?"

Tôi nhìn sang Levi theo phản xạ.

Thấy ánh mắt của tôi, Levi giả vờ như không biết gì.

Tuy nhiên, tôi lờ mờ đoán ra Mirena là ai, có lẽ là người tiền nhiệm của tôi.

"Người tiền nhiệm của tớ... phải không?"

"Đúng vậy. Một ngày nọ cô ấy đột nhiên biến mất..."

Letia định kể về Ma Pháp Thiếu Nữ thứ năm đã biến mất.

Thấy vậy, Levi và cả con mèo của Letia đều ngăn cô ấy lại.

"Chuyện đó tốt nhất chưa nên nói vội. Letia."

"Tại sao?"

"..."

Con mèo của Letia im lặng nhìn cô chủ.

Tôi thấy lạ nên nhìn con mèo đó.

"Tại sao lại giấu?"

"Vì cậu chưa cần biết đâu. Ma Pháp Thiếu Nữ tập sự."

"..."

Giọng điệu trịch thượng khác hẳn Levi.

Tôi nhìn con mèo đó với vẻ khó chịu.

"X... Xin lỗi. Ji-eun... à không, Marika. Lucy hơi nặng lời."

"Hứ."

Con mèo tên Lucy hừ mũi.

Tôi có rất nhiều điều muốn nói với con mèo láo xược đó, nhưng nể mặt Letia đã cứu tôi nên tôi quyết định nhịn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!