Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2037

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 300

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Web Novel - Chương 139: Vô Liêm Sỉỉ (1)

Chương 139: Vô Liêm Sỉỉ (1)

Thứ Hai lại đến.

Si-woo lơ mơ mở mắt nhìn đồng hồ bên phải mình.

8 giờ 50 phút.

Si-woo không nghĩ ngợi gì nhiều, nhắm mắt lại.

Và rồi thời gian lại hiện lên trong đầu.

Cậu bật dậy hét lên.

"8 giờ 50 phút?!"

Chỉ còn 10 phút nữa là vào học.

Si-woo vội vàng giãy giụa mặc đồng phục.

Khi định mặc đồng phục... phần dưới thảm hại của Si-woo lộ ra.

Hôm qua cậu đã có khoảng thời gian vui vẻ với những bức ảnh chú của Ji-eun gửi... nên có vẻ cậu cứ thế mà lăn ra ngủ.

"Ư..."

Mảnh giấy vệ sinh dính vào chỗ không hay ho chút nào.

Khó chịu nhưng đã muộn rồi nên cậu phải đến trường ngay.

Si-woo vội vã chạy đến trường.

Xui xẻo thay, cậu bị kẹt ở đèn giao thông, thời gian vốn đã ít ỏi nay càng bị trì hoãn.

"Ư ư... mong đèn nhanh chuyển xanh..."

Trong lúc chờ đèn chuyển xanh, Si-woo nhìn sang chiếc xe bên cạnh...

Một chiếc xe trông có vẻ đắt tiền.

Giống như xe của chú Ji-eun...

"Ơ?"

Đúng là chú của Ji-eun đang lái chiếc xe đó.

Bên cạnh là một người trông giống Ji-eun cũng đang ngồi đó.

Có vẻ Ji-eun cũng bị muộn nên được chú đưa đi.

Hơi mất mặt nhưng đang cần giúp đỡ.

Si-woo dồn hết sức vẫy tay về phía chiếc xe ngoại nhập đắt tiền để gây chú ý.

May mắn là chú của Ji-eun có vẻ đã thấy cậu vùng vẫy.

Ông ấy tấp xe vào lề và hạ cửa kính xuống.

"Si-woo?"

"Hộc... hộc... xin lỗi vì đột nhiên chặn xe ạ."

"Cháu cũng bị muộn học à?"

"Hehe..."

Si-woo cười ngượng ngùng.

Nhìn Si-woo như vậy, chú của Ji-eun mỉm cười.

"Ji-eun cũng thế. Lên xe đi."

"Cháu cảm ơn ạ!"

May mắn được đi nhờ xe của chú Ji-eun, Si-woo thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ sẽ không bị muộn.

Cậu đã bị hội học sinh ghi tên 2 lần rồi.

Nếu muộn thêm lần nữa, cậu sẽ phải chép phạt kín hai tờ giấy A4 với nội dung "Tôi sẽ không bao giờ đi muộn nữa".

Hình phạt khủng khiếp.

Nhờ chú của Ji-eun mà may mắn cậu không bị muộn.

"Chào cậu? Ji-eun."

"À... chào Si-woo."

Sau khi điều chỉnh hơi thở, Si-woo chào Ji-eun.

Ji-eun đáp lại với vẻ mặt hơi gượng gạo.

Giọng nói nghe như đang ngậm thứ gì đó trong miệng khiến Si-woo nghiêng đầu thắc mắc... nhưng nhìn thấy chai nước bên cạnh cô ấy, Si-woo đoán là do cô ấy đang uống nước.

Đúng lúc Si-woo đang khát nước.

Cậu hỏi Ji-eun.

"Xin lỗi nhưng tớ uống chút nước được không?"

"Hả? Ờ được."

Ji-eun định đưa chai nước đang uống dở.

Lúc đó chú của Ji-eun mỉm cười ngăn Ji-eun lại.

"Phía sau có nước lạnh đấy, cháu uống cái đó đi?"

"Nước lạnh ạ?"

Nước lạnh trên xe hơi... nghe có vẻ lạ nhưng Si-woo tò mò về lời nói của chú Ji-eun.

"Cháu ấn cái nút ở dưới đó là nó sẽ ra."

"Cái này phải không ạ?"

Nút bấm có hình giọt nước.

Khi ấn nút đó, nước lạnh chảy ra từ phần tì tay ở giữa.

"Oa thần kỳ quá..."

Cảm giác thần kỳ như xe trong phim.

Đúng như lời chú Ji-eun nói, nước khá lạnh.

Uống nước Ji-eun đang uống cũng được, nhưng chú Ji-eun đã cất công mời nước lạnh nên Si-woo không giấu được lời cảm ơn.

"Cảm ơn chú đã cho cháu đi nhờ và mời nước lạnh ạ."

"Không có gì. Bạn của Ji-eun thì cũng như em của chú thôi. Nhân tiện đừng gọi là chú nữa, gọi là anh Sang-su được không?"

"A... anh ạ?"

"Ừ. Có vẻ chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên, nhân tiện xưng hô anh em luôn cho tiện, được không?"

Lái xe sang, năng lực có vẻ tốt... lại còn lễ phép và ngầu nữa, chú của Ji-eun.

Hơn nữa lại là chú của Ji-eun nên cậu muốn thân thiết, không ngờ ông ấy lại đề nghị trước như vậy khiến Si-woo rất vui.

"Th... thật sự gọi là anh được không ạ?"

"Tất nhiên rồi. Thử gọi xem nào. Anh Sang-su."

"A... anh Sang-su."

"Đúng rồi, đúng rồi. Giỏi lắm."

Kim Sang-su mỉm cười.

Nghe vậy, Si-woo cảm thấy thân thiết hơn với anh ấy nên tâm trạng rất tốt.

Nếu thành đôi với Ji-eun, Kim Sang-su là người cậu sẽ gặp thường xuyên như lời anh ấy nói.

Si-woo mỉm cười, không giấu được niềm vui khi trở nên thân thiết với anh ấy.

"Thật á? Ghen tị quá đi..."

Min-ah mắt sáng rực nghe câu chuyện của Si-woo.

Cô ấy mỉm cười tỏ vẻ hứng thú với câu chuyện của Si-woo.

"Suýt thì muộn học mà nhờ chú của Ji-eun nên không muộn, đúng là tuyệt thật."

"Đúng thế. Không có anh Sang-su thì to chuyện rồi."

"Anh Sang-su?"

Min-ah làm vẻ mặt khó hiểu.

Cô ấy nghiêng đầu như thể mình nghe nhầm.

"Sao thế?"

"À... không có gì. Tại cái tên nghe quen quen."

"Chuyện gì vậy?"

"Vì là chuyện trong giới giải trí nên tớ cũng chỉ nghe loáng thoáng thôi. Không chắc chắn nên bỏ qua đi."

Một câu nói của Min-ah.

Chỉ một câu đó thôi cũng khiến Si-woo sán lại gần cô ấy hơn.

"Đằng nào Ji-eun cũng không có ở đây, cậu mau kể đi."

"Nhưng mà thế này hơi thất lễ..."

"Thế nên mới càng tò mò chứ."

"Hiểu... hiểu rồi."

Cuối cùng Min-ah cũng bắt đầu kể về tin đồn trong giới giải trí.

Cô ấy nhìn quanh rồi nói nhỏ.

"Không chắc chắn đâu nhé..."

KM Entertainment.

Công ty giải trí khổng lồ sở hữu hầu hết các idol xuất hiện trên truyền hình.

Nhân vật tên Kim Sang-su được biết đến là con trai của công ty đó.

Vì ít lộ diện nên ngoại hình không rõ ràng, nhưng anh ta thể hiện diện mạo của một nhà đầu tư, dùng tài lực khổng lồ để đầu tư cả vật chất lẫn tinh thần giúp các nghệ sĩ trực thuộc thành công.

"Vậy chẳng phải là người tốt sao?"

"Nhưng mà..."

Vấn đề là các nữ idol thuộc KM Entertainment có điểm chung là tuổi nghề không dài.

Hầu hết các nữ nghệ sĩ thuộc KM Entertainment đều giải nghệ và ở ẩn trước năm 30 tuổi.

Tất nhiên, các nghệ sĩ nam vẫn hoạt động bình thường, nhưng chỉ có nghệ sĩ nữ là giải nghệ, ở ẩn rồi bặt vô âm tín, nên những tin đồn quái đản xuất hiện là điều Min-ah muốn nói.

"Nghe nói là thấy những người giống họ ở những nơi không tốt đẹp..."

"Thật á?"

"Tớ cũng chỉ nghe tiền bối kể lại nên không rõ lắm... Tên đại diện đó tớ cũng chỉ biết tên chứ không biết mặt..."

"Chẳng lẽ..."

Sự nghi ngờ không rõ tên nhen nhóm trong lòng Si-woo.

Niềm tin vô căn cứ nhưng trùng hợp là tên giống nhau nên không thể không nghi ngờ.

"Nhưng mà nghi ngờ chú của Ji-eun chỉ vì trùng tên thì có hơi đi xa quá không?"

"Th... thế à?"

Si-woo gật đầu trước lời của Min-ah.

Cũng bởi vì cái tên Kim Sang-su là một cái tên rất phổ biến.

"Hơn nữa nếu Ji-eun thuộc gia đình giàu có như thế thì chắc đã sống ở nơi khác rồi."

"Cũng đúng."

Chú của Ji-eun trông thực sự giàu có.

Nhưng theo lời Min-ah thì người tên Kim Sang-su của KM Entertainment thuộc hàng tài phiệt.

Ji-eun có ông chú tài phiệt.

Là bạn thanh mai trúc mã, Si-woo biết lờ mờ về gia cảnh nhà Ji-eun nên nhận ra ngay sự thật này là vô lý.

"Thấy có lỗi với anh Sang-su ghê..."

"Thế nên cứ quên chuyện tớ kể đi."

Min-ah mỉm cười.

Cô ấy cũng là bạn thanh mai trúc mã của Ji-eun nên cũng có cùng suy nghĩ với Si-woo.

Si-woo và Min-ah tiếp tục trò chuyện.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Ji-eun quay lại.

"Hai người đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?"

"À... không có gì."

"Không có gì đâu."

Si-woo và Min-ah giả lả.

Thấy hai người như vậy, Ji-eun mỉm cười.

"Hai người không phải đang âm mưu gì sau lưng tớ đấy chứ?"

"Cậu nói gì vậy?"

"Không thì thôi."

Ji-eun cho qua chuyện.

Nhưng trên môi cô ấy vẫn vương nụ cười.

Lũ trẻ đáng yêu.

Đó là suy nghĩ của tôi khi nhìn Min-ah và Si-woo hiện tại.

Có vẻ như trong lúc tôi đi vệ sinh, hai đứa đã tán tỉnh nhau.

Đang tuổi thanh xuân, lại còn có idol Min-ah bên cạnh mà Si-woo không động lòng thì thật vô lý.

Nếu tôi xuyên không vào Si-woo chứ không phải Lee Ji-eun, chắc chắn tôi sẽ chọn Min-ah chứ không phải Lee Ji-eun để sống hạnh phúc, Min-ah đáng yêu đến mức đó.

Không có người đàn ông nào không đổ gục trước cô gái hòa đồng và đáng yêu như vậy.

Tất nhiên trường hợp của Si-woo, bạn thanh mai trúc mã của Min-ah thì hơi khác một chút, nhưng tôi biết rõ hơn ai hết rằng Si-woo rốt cuộc cũng là đàn ông.

Si-woo thể hiện một dáng vẻ nhất quán từ lần hồi quy đầu tiên cho đến lần hồi quy gần đây nhất với Kim Deok-bae.

Vốn dĩ cậu ta được thiết kế tập hợp đầy đủ tính hợp lý của một nam chính bị NTR nên đành chịu thôi.

Dù sao thì bây giờ cũng đã đỡ hơn nhiều rồi.

Lần đầu tiên thì mơ mộng về dàn harem không tưởng, đến thời Kim Deok-bae thì còn dám tơ tưởng đến cả mẹ tôi.

Si-woo quan tâm đến người khác giới hơn bất kỳ ai.

Việc Si-woo dần có cảm tình với cô bạn thanh mai trúc mã Min-ah là điều đương nhiên.

Dù sao lần hồi quy này cũng là lần nghỉ ngơi.

Tôi cũng đang tận hưởng rồi... nên tôi mong Si-woo cũng tận hưởng, hy vọng hai người họ sẽ thành đôi.

Tại khách sạn... tôi đã liên tục quan hệ với Kim Sang-su.

Làm nhiều đến mức bên dưới vẫn còn cảm giác tê dại.

Thông thường khi bị làm đến mức này, lý trí của tôi sẽ bị bản năng của Lee Ji-eun xâm chiếm... và rơi vào tình cảnh bị gã đàn ông NTR kéo đi, nhưng lần này thì khác.

Quan hệ với Kim Sang-su trong khi vẫn giữ được lý trí.

Dù đang diễn vai Lee Ji-eun... nhưng đó là thứ tình dục khiến tôi cảm thấy như sắp nghiện.

Không sở hữu cơ thể vượt trội như Kim Deok-bae, nhưng Kim Sang-su biết rất nhiều cách để làm thỏa mãn phụ nữ.

Khi thể lực không đủ, anh ta dùng dụng cụ để liên tục kích thích tôi, hay đúng hơn là Lee Ji-eun... và khi thể lực hồi phục, anh ta lại lấp đầy cơ thể Lee Ji-eun bằng chính mình.

Căn phòng khách sạn vốn sạch sẽ và đẹp đẽ.

Đến cuối tuần, nó đã trở nên bừa bộn với bao cao su và đủ loại dụng cụ.

Thực sự là một cuối tuần chỉ có làm tình và ăn uống.

Tôi nói với mẹ là ngủ ở nhà bạn nên mẹ không liên lạc gì thêm.

Cuộc làm tình cứ thế tiếp diễn.

Cuối cùng, sáng thứ Hai vừa ngủ dậy đã làm tình nên tôi buộc phải đi xe của Kim Sang-su đến trường.

Trên đường đi... tôi cũng đã quan hệ bằng miệng.

Khi gần đến trường, đột nhiên Si-woo xuất hiện và lên xe khiến tôi hoảng hốt.

Trong miệng vẫn đang ngậm tinh dịch của Kim Sang-su... Si-woo chào hỏi.

Tôi định nuốt tinh dịch xuống rồi chào lại nhưng Kim Sang-su ra hiệu chưa được nuốt.

Ý bảo hãy nhận lời chào của Si-woo trong khi vẫn ngậm tinh dịch.

Cuối cùng tôi đành chào lại một cách gượng gạo theo yêu cầu của anh ta.

Si-woo nhận ra ngay.

Tôi lo lắng không biết bị phát hiện thì làm sao... may mà Si-woo đoán là do chai nước bên cạnh tôi.

Tình huống trôi qua êm đẹp.

Tôi khẽ lườm Kim Sang-su vì mệnh lệnh quái ác đó, nhưng anh ta chỉ cười và cho qua chuyện một cách ranh mãnh.

Sau đó đến trường an toàn, tôi vội vàng đánh răng rồi quay lại... nên giờ sẽ không bị phát hiện nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!