Chương 129: Khẩu Phật Tâm Xà (1)
Park Si-woo dáo dác nhìn quanh như bị ma ám.
Cậu bị nỗi sợ hãi không tên bao trùm, chạy đôn chạy đáo tìm chiếc xe có Lee Ji-eun và gã đàn ông khả nghi kia.
Bộ phim sắp bắt đầu.
Bây giờ phim chưa chiếu thì còn đỡ, chứ nếu phim bắt đầu rồi thì chẳng có cách nào tìm ra được.
Hơn nữa... dù phim chưa chiếu nhưng những chiếc xe xung quanh đã bắt đầu rung lắc.
Chỉ cần nhìn những gì vừa thấy lúc nãy là đủ để giải thích điều đó có nghĩa là gì.
Ji-eun... Ji-eun mà cậu thích sẽ không đời nào làm thế... Nhưng Si-woo cảm thấy mình nhất định phải tận mắt xác nhận mới được.
Lúc đó, một suy nghĩ chợt lóe lên. Có khi nào vì mình thích cô ấy nên... mình đang làm quá lên không?
Hiện tại quan hệ giữa Si-woo và Ji-eun chỉ là bạn thanh mai trúc mã, không hơn không kém.
Có khi là lo chuyện bao đồng.
Nhưng Si-woo nhanh chóng gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Tình cảm cậu dành cho cô ấy, trái tim đó không hề lay chuyển.
Cậu cứ loanh quanh tìm chiếc xe đó nhưng rốt cuộc vẫn không thấy.
Cuối cùng khi phim bắt đầu, một người có vẻ là nhân viên đã yêu cầu Si-woo rời đi.
Đèn tắt, bãi đậu xe chìm vào bóng tối. Đứng bên ngoài bãi đậu xe, Si-woo bị nỗi bất an xâm chiếm.
Bộ phim chính thức bắt đầu.
Nhưng số người thực sự đến xem phim không nhiều... Phần lớn có vẻ là những người tụ tập vì "chuyện đó".
Dù đứng từ xa, cậu vẫn thấy rõ vô số chiếc xe đang rung lắc.
Thấp thoáng giữa những khe hở là màu da thịt. Tất cả những điều này khiến lòng Si-woo như lửa đốt.
Cậu định gọi điện thoại nhưng... lại lo sẽ làm phiền cô xem phim.
Vì thế, cậu quyết định gửi tin nhắn ChocoTalk cho Lee Ji-eun.
"A..."
May mắn thay, Lee Ji-eun kiểm tra ChocoTalk ngay lập tức.
Thấy số 1 bên cạnh tin nhắn biến mất, Si-woo cảm thấy an tâm hơn một chút.
[Có chuyện gì vậy?]
Chỉ là cảm giác thôi nhưng... tin nhắn của Lee Ji-eun có vẻ lạnh lùng một cách kỳ lạ.
Nhưng nghĩ rằng mình lo bò trắng răng, Si-woo nhìn chằm chằm vào màn hình.
"Nếu nói là bám theo thì sẽ bị coi là kỳ quặc..."
Si-woo và Lee Ji-eun vẫn chỉ là bạn thanh mai trúc mã. Nghĩa là chưa chính thức hẹn hò. Nếu nói là vì lo lắng nên đi theo... thì có vẻ hơi quá phận, nên Si-woo dùng cách khác.
[Tớ định đưa cho cậu tờ tài liệu phát ở trường hôm nay.]
[Có tài liệu á?]
Lỗi chính tả đập vào mắt. Nghĩ rằng cô ấy đang bận nên Si-woo không suy nghĩ sâu xa.
Chuyện nghe được từ Min-ah.
Hôm nay Lee Ji-eun đến tháng nên phải vào nhà vệ sinh, vì thế không nhận được tài liệu.
Min-ah cố tình không nói về tờ tài liệu để gán ghép Si-woo và Lee Ji-eun. Nhờ cô ấy mà cậu có cái cớ này.
[Cậu đang ở nhà hả?]
[A... Không. Không phải ở nhà, tớ ra ngoài một chút. Đi dạo ấy mà.]
[Ra là vậy.]
[Mai đưa cho tớ được khong?]
Lại một lỗi chính tả nữa. Cảm giác kỳ lạ khiến Si-woo nghiêng đầu.
Chẳng lẽ... Tức là... Có khi nào Lee Ji-eun đang làm chuyện đó với gã đàn ông khả nghi kia không?
"Không... Không thể nào."
Dù chỉ là hoang tưởng của bản thân, nhưng vì lúc nãy trong rạp chiếu phim ô tô có quá nhiều người như vậy... nên cậu không thể không nghĩ theo hướng đó.
"... Không được."
[Ngày mai tớ hơi bận, bây giờ đưa luôn được không? Nếu cậu đang đi dạo thì... ở công viên hả?]
[Ờ... Ừ. Là công viên nhưng mà...]
Lee Ji-eun ngập ngừng. Thái độ lạ lùng của cô ấy khiến Si-woo sốt ruột.
Bất an và lo lắng. Cậu cảm thấy bằng mọi giá phải tận mắt xác nhận mới được.
Dù không phải bạn trai... nhưng vẫn là bạn thanh mai trúc mã... Cứ coi như là lo lắng với tư cách bạn bè lâu năm thì Park Si-woo thấy đỡ hơn một chút.
"Đúng rồi... Vì là... bạn thanh mai trúc mã nên sợ cậu ấy gặp nguy hiểm... Chỉ là lo lắng thôi."
Si-woo trấn an bản thân. Cậu bày tỏ ý định của mình.
[Tớ sẽ ra công viên ngay bây giờ.]
[Đến... đến tận đây á? Có quá sức không vậy?]
[Không sao. Bạn bè mà.]
Sau câu nói đó, số 1 bên cạnh tin nhắn mãi không biến mất. Nhìn con số 1 không chịu mất đi, lòng Si-woo như bị thiêu đốt.
Tại sao không trả lời?
Chẳng lẽ cô ấy đang làm gì đó với gã đàn ông khả nghi kia?
Cậu cảm thấy bản thân thật kỳ quặc khi ám ảnh với Lee Ji-eun như vậy... nhưng chuyện này nhất định phải giải quyết.
Chờ khoảng 5 phút. Cuối cùng số 1 cũng biến mất. Sau đó tin nhắn của Lee Ji-eun gửi đến.
[Vậy gặp ở chỗ xích đu nhé? Xin lỗi vì làm phiền cậu thế này.]
[Không sao đâu.]
Xích đu trong công viên. Si-woo đi về phía đó, đến trước và đi đi lại lại quanh khu vực.
Park Si-woo cố gắng quan sát xem Lee Ji-eun sẽ đi tới từ hướng nào.
Nếu như... thật sự nếu như cô ấy đi tới từ hướng rạp chiếu phim ô tô...
Trái với suy nghĩ đó, một bóng người chạy tới từ phía đường hầm chui.
Nhìn thấy bóng người đó, Si-woo thở phào nhẹ nhõm trong vô thức.
Không phải hướng rạp chiếu phim mà là hướng hầm chui. Tất nhiên hướng hầm chui cũng có vẻ lạ, nhưng vẫn đỡ hơn là từ rạp chiếu phim.
"Hộc... Hộc... Xin lỗi..."
Lee Ji-eun trông như ướt đẫm mồ hôi. Nhìn mái tóc hơi rối và vầng trán ướt đẫm của cô, Si-woo hoàn toàn trút bỏ được sự căng thẳng.
Đúng như lời cô nói, Lee Ji-eun thực sự đang đi dạo. Nếu không thì chẳng có lý do gì để đổ mồ hôi như vậy.
"Đang đi dạo mà bắt cậu chạy tới, xin lỗi nhé."
Lee Ji-eun thuộc CLB Bơi lội. Cậu biết thỉnh thoảng cô ấy vẫn đi dạo như thế này.
Tuy hơi thắc mắc vì không thấy gã đàn ông khả nghi kia đâu, nhưng Park Si-woo lúc này không để tâm đến điều đó nữa.
Quan trọng là Lee Ji-eun đang ở ngay trước mắt. Vì thế Si-woo không nghĩ ngợi nhiều.
"Không đâu. Cảm ơn cậu đã chạy đến tận đây... Hộc... Hộc..."
Chạy mệt đến mức mặt đỏ bừng. Si-woo mỉm cười trước dáng vẻ lúc nào cũng nỗ lực của Lee Ji-eun.
Vẻ ngoài xinh đẹp là một lý do khiến Si-woo mê mẩn, nhưng chính sự nỗ lực dù đã có kỹ năng bơi lội xuất sắc mới là thứ chiếm trọn trái tim cậu.
"Đây nè."
"Cảm ơn cậu."
Lee Ji-eun tiến lại gần để nhận tài liệu.
Mùi hương cơ thể ngọt ngào thoang thoảng cùng khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô đập vào mắt cậu. Lee Ji-eun chạy hăng đến mức tóc dính cả vào miệng.
Thấy vậy, Si-woo hơi nghiêng đầu.
Tóc Lee Ji-eun trông có vẻ hơi xoăn. Cậu tự hỏi cô ấy có tóc xoăn không nhỉ, nhưng rồi cũng không nghĩ sâu thêm.
Si-woo đưa tài liệu. Vẫn chưa giải quyết xong chuyện về gã đàn ông khả nghi, nhưng nếu hỏi kỹ quá thì sợ bị coi là kẻ bám đuôi, nên Si-woo chỉ biết lo lắng trong lòng.
Trái với tâm trạng của Si-woo, Lee Ji-eun đang bận điều hòa nhịp thở. Phía sau cô, có ai đó đang đi tới.
"A..."
Là người cậu vừa thấy trước nhà Lee Ji-eun lúc nãy. Gã đàn ông đó đang đứng đó.
"Tự nhiên thấy cháu chạy đi, chú tưởng có chuyện gì..."
"A... Chào chú. Cháu là Park Si-woo, bạn thanh mai trúc mã của Ji-eun. Có phải chú là... chú của Ji-eun không ạ?"
Người đàn ông làm vẻ mặt không hiểu chuyện gì. Thái độ của gã khiến Si-woo cảm thấy một sự lạc lõng khó tả.
Nhưng ngay sau đó, Lee Ji-eun huých nhẹ vào sườn gã, gã đàn ông cười gượng gạo rồi gật đầu.
"À... Ừ. Ta là chú của Ji-eun. Ji-eun chưa từng kể với ta là có bạn thanh mai trúc mã... nên nghe vậy ta hơi bất ngờ."
"A a..."
Lee Ji-eun không kể về mình. Si-woo có chút tủi thân, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng cần thiết phải kể chuyện đó với người chú thi thoảng mới gặp, nên tâm trạng cậu lại khá hơn.
"Ji-eun có hay bắt nạt cháu không đấy?"
"Kim Sang... A... Không, chú! Chú nói quá đáng thế. Cháu trông giống người hay bắt nạt người khác lắm sao?"
"Thì không phải nhưng mà..."
Công viên hơi tối. Vì trời tối nên không rõ hai người họ đang làm gì, nhưng mặt Lee Ji-eun bỗng đỏ bừng lên.
Si-woo nghĩ chắc là do cô ấy xấu hổ. Khi mọi hiểu lầm đã được giải tỏa, cậu không còn để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt đó nữa.
Ngược lại, cậu nghĩ mình cần phải tạo ấn tượng tốt với người được cho là chú của cô ấy. Vì thế Si-woo quyết định hành xử lễ phép.
"Tuy là bạn thanh mai trúc mã hay đùa giỡn nhưng Ji-eun chăm sóc cháu kỹ lắm ạ."
Nghe vậy, người chú làm vẻ mặt đầy ẩn ý. Mặt Lee Ji-eun càng đỏ hơn. Có vẻ như cô ấy xấu hổ thật. Si-woo nghĩ mình nên đi về thì hơn.
"V... Vậy cháu xin phép về trước ạ."
"Về luôn sao? Để cháu về thế này thì ngại quá, hay là ăn gì đó rồi hẵng về?"
"Dạ không sao đâu ạ. Chú nói vậy là cháu cảm ơn lắm rồi."
Người chú của Lee Ji-eun mỉm cười, giữ Si-woo lại khi cậu định rời đi.
"Cứ để cháu về thế này thì tiếc lắm. Để chú mua cho cái gì đó ở cửa hàng tiện lợi kia nhé."
"Ch... Cháu thật sự không sao mà..."
"Ji-eun cũng thấy thế đúng không?"
"... Ư... Ừm. Không sao đâu."
"Vậy ra cửa hàng tiện lợi đi."
Thế là Si-woo, Lee Ji-eun và ông chú cùng đi đến cửa hàng tiện lợi.
Si-woo cảm thấy hơi gượng gạo khi bất đắc dĩ phải đi cùng.
Cậu muốn nói gì đó để xua tan bầu không khí ngượng ngùng này.
"Chú có vẻ thân với Ji-eun quá nhỉ..."
Nói là quan hệ họ hàng thì chẳng thấy điểm nào giống nhau... Hơn nữa cảm giác hai người họ dính sát vào nhau một cách kỳ lạ.
Si-woo lỡ miệng nói ra suy nghĩ đó. Cậu giật mình hối hận nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi.
"Ha ha. Ta rất thân với Ji-eun. Đúng không Ji-eun?"
"Ơ... Vâng... Đ... Đúng vậy chú."
Lee Ji-eun đỏ mặt từ nãy đến giờ. Không hiểu lý do tại sao, chỉ có lòng Si-woo là nóng như lửa đốt.
Vừa trò chuyện vừa đến cửa hàng tiện lợi. Đến nơi, chú của Lee Ji-eun mỉm cười nói với Si-woo.
"Muốn ăn gì cứ chọn thoải mái. Bạn của Ji-eun thì chú phải khao chứ."
"C... Cảm ơn chú."
Trong lúc Si-woo đang nói chuyện, Lee Ji-eun đi đến chỗ nhân viên cửa hàng. Cậu nghe loáng thoáng thấy cô ấy hỏi nhà vệ sinh ở đâu.
Si-woo thấy an tâm hẳn. Hóa ra lý do Lee Ji-eun đỏ mặt nãy giờ là vì muốn đi vệ sinh. Cậu gật đầu hiểu ý.
Không phải con gái nên Si-woo không rành về chuyện kinh nguyệt. Nhưng hôm nay nghe Min-ah nói thì con gái đến tháng hay đi vệ sinh nhiều.
Dù đang đến tháng mà vẫn không bỏ tập luyện, Si-woo thấy xấu hổ vì những suy nghĩ đen tối của mình trước sự tuyệt vời của Lee Ji-eun.
Lee Ji-eun đi ra nhà vệ sinh bên ngoài cửa hàng. Trong lúc đó, Si-woo bắt đầu chọn đồ. Chú của Lee Ji-eun tiến lại gần, đặt tay lên vai Si-woo và nói chuyện thân mật.
"Si-woo? Tên cháu là Si-woo nhỉ?"
"Vâng, đúng rồi ạ."
"Chú cũng mắc vệ sinh quá, cháu cứ ăn trước đi nhé? Chú đã thanh toán trước rồi nên cứ chọn thoải mái."
"Dạ...?"
"Chú đi một lát rồi quay lại ngay."
Người chú của Lee Ji-eun rời khỏi cửa hàng. Si-woo không nghĩ ngợi gì nhiều, chọn mì gói, xúc xích và cơm nắm tam giác rồi đi đến quầy tính tiền.
"Cứ ăn tự nhiên nhé."
"Cảm ơn ạ."
"Mà này... Người lúc nãy là người quen của cậu hả?"
"Dạ? Vâng, nghe nói là chú của bạn em."
"Vậy hả?"
Nhân viên làm thêm nghiêng đầu thắc mắc.
Thấy vậy, Si-woo cảm nhận được chút gì đó kỳ lạ, nhưng cậu gạt đi, ngồi xuống ghế chờ Lee Ji-eun và chú của cô ấy quay lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
