Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

7 28

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

冷冬阳

Một thế giới nơi tồn tại những hiện tượng siêu nhiên và các truyền thuyết kì lạ, một cậu bé tin rằng bản thân đã mất tất cả.Cho đến khi cô ấy xuất hiện, mang phép màu đến với cuộc sống vô vị của cậu d

22 149

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Tập 03: Suzumura Suzu - Chương 08: Liên minh tiểu ác ma

Tiếng nói sắc bén của Sanae vang lên trong quán.

Người tựa vào ghế sofa, nở nụ cười ranh mãnh là Ranko.

“Chào, tui là Ranko, ‘người tình’ của Sensei.”

Cô ấy giơ tay, nói đùa tỉnh bơ.

“…Hả?”

Tôi không kịp phản ứng. Đùa thì đùa, nhưng nói thế này thì…

“Đợi đã! Cô nói gì thế!? Không phải vậy mà!”

Tôi vội thanh minh, nhưng quay lại thì tôi thấy Konatsu và Sanae nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.

“Thật sự không phải mà!?”

Tôi cố giải thích, nhưng ánh mắt họ vẫn lạnh lùng.

“…Thôi, tạm gác chuyện đó.”

Ranko cười thích thú, tiếp tục.

“Sensei chắc đang thắc mắc em đang làm gì ở đây. Thật ra, em muốn tặng sô-cô-la, nên em có hỏi địa chỉ Sensei từ Miyabi-san. Nhưng em lạc đường, nên nghỉ chân ở đây~”

Cô ấy nói với vẻ phấn khởi.

“Mà Sensei, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê thế này, không phải định mệnh sao?”

Ranko hào hứng, tôi thở dài.

“Cô thân với Miyabi từ khi nào thế…?”

“Đừng xem thường mối quan hệ giữa con gái nhé, Sensei~”

Ranko cười ranh mãnh, liếc Konatsu và Sanae.

“Nhất là khi anh định ‘lăng nhăng’ thì phải cẩn thận…?”

“Đừng nói lung tung được không…”

Tôi đáp, kèm tiếng thở dài.

Sanae mỉm cười, nhưng ánh mắt sắc bén hướng về Ranko.

“Đàn ông được con gái thích khổ thật nhỉ, Kei-niisan? Thế, chị nghe được bao nhiêu chuyện của bọn tui rồi?”

Konatsu cũng nhìn Ranko với ánh mắt sắc lạnh.

Không khí căng thẳng.

Từ đùa giỡn, câu chuyện quay về nghiêm túc.

Ranko đón ánh mắt đó, vẫn giữ nụ cười, tỉnh bơ nhếch môi.

“Nghe á? Chẳng qua là tui vô tình nghe được thôi~”

Ranko nhún vai, cười như gặp rắc rối. Sanae thở dài và nhìn Konatsu.

“…Làm sao đây, Konatsu-chan?”

“Bỏ qua chuyện ‘người tình’ đi, chị là ai…?”

Konatsu hỏi, giọng bình tĩnh, ánh mắt cố tìm hiểu Ranko.

“Ai á?”

Tôi đang nghĩ cách giải thích, Ranko vẫy tay.

“Đừng căng thẳng thế. Sensei cũng khó xử kìa.”

Cô ấy tiếp tục, không chút lo lắng.

“Nói đơn giản thì tui là người vẽ tranh, làm video. Coi như là người nổi tiếng chút xíu đi~?”

Tôi bất ngờ.

“Cô mà nói thế được à?”

Ranko cười tỉnh bơ.

“Có gì đâu, chẳng hại gì. Với lại, chuyện này nghiêm túc, em cũng muốn giúp gì đó cho sensei~”

“Chuyện nếu dễ dàng đến thế thì…”

Tôi lặp lại, bối rối.

Konatsu đột nhiên nghiêng người.

“Thật sự nổi tiếng ư? Mức nào?”

Câu hỏi khiến Ranko ngẩn ra.

“Ừm… Khoảng bốn triệu người theo dõi?”

“B-Bốn triệu!?”

Tôi kinh ngạc.

“Nhiều đến vậy á?”

“Chỉ là sở thích của em thôi, em cũng không bật quảng cáo nữa, haha.”

Ranko cười thoải mái, nhưng con số đó quá khủng.

“Giỏi thật…”

Sanae cũng trầm trồ.

“Để tí tui xin chữ kí nhé.”

Ranko đáp: “Cũng được~”

Nhưng Konatsu chú ý điều khác.

“Chị vừa nói muốn giúp chúng tôi đúng không?”

Cô ấy nhìn Ranko, ánh mắt nghiêm túc.

“Hả? À, ừ. Nếu giúp được Sensei…”

Ranko hơi lúng túng, nhưng gật đầu.

Konatsu nghiêng người, ánh mắt kiên định.

“Tôi cầu xin… Tôi muốn chị cũng hợp tác.”

Giọng cô ấy không còn vẻ đùa cợt.

Mà mang theo sự khẩn thiết, như đang van nài.