Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11285

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 01: Hai người bạn thuở nhỏ - Chương 33: Trái tim đóng băng, bàn tay nhỏ bé

Nhà thi đấu được ánh hoàng hôn chiếu rọi, vẫn ngập trong không khí nóng bỏng sau trận đấu.

Gió lạnh mùa đông tràn qua cánh cửa mở, nhưng sức nóng trong đây chưa nguôi, tiếng hò reo và vỗ tay vẫn vang vọng.

Kagura lau mồ hôi và vẫy tay với khán giả.

Học sinh vẫn phấn khích, dành cho cô những lời khen ngợi.

“Thật tuyệt vời…!”

Nhìn gương mặt Marin bên cạnh, tôi vô thức gật đầu.

“…Ừ, đúng là tuyệt thật.”

Aoi, át chủ bài đội bóng rổ, thể hiện sức mạnh xứng đáng, còn Kagura không hề thua kém, ghi điểm bằng những pha di chuyển nhanh nhẹn.

Họ như ánh sáng và bóng tối đối đầu.

Chúng tôi rời nhà thi đấu để đợi họ thay đồ.

Bên ngoài, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, gió lạnh lùa qua má.

Mặt trời lặn dần, bóng trường học kéo dài.

Khi tôi định đi về phía Aoi và Kagura, một cảm giác bất thường khiến tôi khựng lại.

Một giọng nói thấp, gấp gáp vang lên.

Chân tôi tự động dừng, mắt hướng về phía âm thanh.

Tôi nhận ra mình đang ở phía sau nhà thi đấu.

Nhìn sang, tôi thấy–

“…Godai?”

Và trước mặt hắn ta là Miyabi.

Tôi bất giác dừng chân, tay siết chặt.

Marin nhận ra sự thay đổi, lo lắng nhìn tôi.

“Kei-kun, anh ổn chứ?”

“…Xin lỗi, tôi đi đây một lát.”

Nói xong, tôi đuổi theo họ.

Phía sau nhà thi đấu vắng lặng.

Ánh hoàng hôn kéo dài bóng cây, lá khô bay trong gió.

Godai đứng trước Miyabi, cúi đầu sâu.

“Chuyện ở công viên lần trước là hiểu lầm. Xin em… cho anh một cơ hội nữa được không!?”

Giọng hắn ta đầy tha thiết.

Miyabi bối rối, nhưng ánh mắt ánh lên sự quyết tâm.

Môi cô ấy khẽ mở, nhưng ánh mắt kiên định, không chút do dự. Dường như cậu ấy đang sắp xếp cảm xúc trước khi nói.

Tôi không biết cảm xúc đó là gì… nhưng tôi biết.

Godai đã lừa dối Miyabi.

“Cậu vẫn qua lại với loại người đó sao, Miyabi!?”

Tôi vô thức hét lên.

Godai và Miyabi giật mình quay lại.

Godai rõ ràng hoảng loạn, ánh mắt như hỏi tại sao tôi ở đây.

“Kei…!?”

Miyabi trợn mắt.

Mặt Godai méo mó vì bối rối.

“Sao… mày lại ở đây…?”

Nhìn hắn ta, tôi chợt nghĩ.

Godai rõ ràng không muốn tôi xuất hiện.

Bằng chứng là hắn ta liếc Miyabi, cố nói gì đó trong hoảng loạn.

Marin, lo lắng nhìn tôi, bước đến và vòng tay qua tay tôi.

Miyabi khựng lại, ánh mắt cứng đờ, vô thức nắm chặt tay, nhìn đi chỗ khác khi thấy Marin bên tôi.

“Chuyện này không liên quan đến Kei!”

Tôi lập tức phản bác.

“Liên quan chứ! Miyabi, cậu muốn ở bên ai là quyền của cậu… Nếu người đó thực sự tốt cho cậu, tớ sẽ không nói gì. Nhưng Godai thì không! Hắn đang lừa cậu đấy!”

Miyabi dao động, môi khẽ run.

“Sao Kei phải nói thế!? Tôi qua lại với ai, liên quan gì đến cậu!?”

Giọng cô ấy cứng nhắc, như cố tự thuyết phục, mạnh mẽ một cách gượng ép.

– Lời nói ấy đâm sâu vào tim tôi.

Gió lạnh thổi qua, lưng tôi như đóng băng.

“Vậy… cậu muốn làm gì thì làm đi.”

Giọng tôi khô khốc đến chính tôi cũng giật mình.

Ánh mắt Miyabi khẽ run.

Ngay sau đó, cậu ấy mở to mắt.

“Sao chứ hả? Tìm được hai người mới rồi, nên bảo tôi muốn làm gì thì làm sao? Cậu tự cao quá rồi đấy, Kei!”

Giọng Miyabi run lên vì giận. Marin từ nãy giờ im lặng, cô ấy bước tới và nhìn Miyabi với ánh mắt kiên định.

“Sao… sao cô có thể nói những lời tệ hại thế với Hajime – Kei-kun?”

Miyabi trừng mắt, hét lên.

“Cô là ai? Diễn viên gì đó đúng không? Cô chẳng biết gì về người này mà bám lấy cậu ta? Để tôi nói cho mà biết! Kei là kẻ thất hứa, chỉ biết nói mồm! Cậu ta đã phản bội tôi và Aoi!”

Miyabi nói một hơi, thở hổn hển, nắm chặt tay.

Marin không chịu thua, phản bác.

“Kei-kun không làm thế! Tuyệt đối không! Anh ấy rất tốt và chu đáo, nên tôi và Kagura ở bên anh ấy, chỉ thế thôi! Cô mới là người chẳng hiểu gì! Kei-kun đã–”

Cảm nhận giọng Marin càng lúc càng gay gắt, tôi giơ tay ngăn, nhìn cô ấy và dịu dàng nói.

“Cảm ơn… Marin…”

Nghe tên mình, Marin giật mình, má đỏ ửng và cúi đầu ngượng ngùng.

Thấy vậy, Miyabi càng lộ vẻ tiếc nuối.

Cậu ấy nắm chặt tay Godai, người đang sững sờ.

“Đi thôi, Godai-senpai!”

Miyabi lướt qua tôi, nói bằng giọng cứng rắn.

Godai thoáng ngập ngừng, nhưng rồi nhếch môi, như thể thấy thú vị và gật đầu “…Ừ, ừ.” Thái độ nhẹ nhàng ấy càng khiến tôi bực tức.

Tiếng bước chân Miyabi lướt qua. Vô thức, tay tôi siết chặt.

Run rẩy ngừng lại. Ngẩng mặt, tôi nói như ép ra từ lồng ngực.

“…Chúc cậu hạnh phúc, Miyabi. Và... vĩnh biệt”

Giọng tôi tĩnh lặng đến bất ngờ.

Nhưng dường như lại vang đi rất xa.

Bước chân Miyabi dừng lại. Thời gian như đóng băng, và cậu ấy quay lại.

“Hả…?”

Dưới ánh hoàng hôn, nét mặt cậu ấy lẫn lộn giữa ngạc nhiên và bối rối.

Môi khẽ run, như muốn nói gì, nhưng không thành lời.

Ngực tôi nhói đau, nhưng không như trước. Tôi không do dự nữa.

Một bàn tay nhỏ khẽ kéo tay tôi.

Là Marin.

Hơi ấm của cô ấy là cứu cánh duy nhất cho trái tim gần như đóng băng của tôi.

Miyabi đứng sững, nhìn tôi chằm chằm.

Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt cậu ấy, ánh mắt dao động giữa bối rối và do dự.

Godai bên cạnh cười khẽ và thúc giục “Đi thôi em.” nhưng Miyabi không mảy mai nhúc nhích.

Tôi khẽ nhắm mắt, thở dài.

“…Đi thôi, Marin.”

Lẩm bẩm, tôi chậm rãi bước đi.

Gió đông lùa qua má, bóng chúng tôi kéo dài, tiến về phía trước.