Tôi đã mất đi những người quan trọng, nhưng giấc mơ đã thành hiện thực, nên tôi quyết định không ngoảnh nhìn quá khứ mà sẽ tiến về phía trước

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11285

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 02: Tachibana Aoi - Chương 26: Dẫn lối dưới ánh trăng

Hơi nước từ vòi sen vẫn còn đọng trên da, tôi lau tóc bằng khăn tắm, bước về phòng.

Kéo nhẹ rèm, tôi ngó ra bầu trời đêm. Mây mỏng giăng kín, che lấp những vì sao, mặt kính cửa sổ mờ mờ phản chiếu bóng tôi. Tóc ướt dính vào vai, làn da còn ấm sau khi tắm khẽ run khi chạm cái lạnh của đêm.

Liếc mắt, tôi thấy chiếc lịch treo ở góc phòng. Ngày khoanh đỏ như kéo tâm trí tôi lại. Hôm nay là thứ Bảy. Đã bốn ngày kể từ khi tôi tỏ tình với Kei trên sân thượng.

Và cũng bốn ngày Aoi không đến trường.

Lòng tôi xao động. Rời mắt khỏi lịch, tôi nhìn lại cửa sổ. Gương mặt mình trong kính u ám, lo lắng và bất an lộ rõ, hơn cả tôi tưởng.

“Aoi, cậu đang làm gì thế…”

Lời lẩm bẩm tan vào không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Do dự, tôi cầm điện thoại, chạm vào tên Aoi. Dẹp chút ngần ngại, tôi nhấn gọi. Tiếng chuông lạnh lùng vang lên bên tai, mỗi tiếng như siết chặt lồng ngực.

—Làm ơn, hãy trả lời đi.

Sau vài tiếng chuông, giọng Aoi vang lên.

“…Alo.”

“Aoi!”

Tôi gần như reo lên, lòng lẫn lộn giữa nhẹ nhõm và lo lắng.

“May quá, cậu trả lời rồi… Aoi, cậu ổn không? Ốm à? Có chuyện gì vậy? Cậu nghỉ học suốt, mình lo lắm…”

Tôi tuôn lời, nhưng Aoi không đáp. Chỉ có im lặng nặng nề qua điện thoại, như đè lên vai tôi.

“Aoi… cậu buồn vì chuyện của Kei à?”

Tôi hỏi chậm rãi. Im lặng kéo dài, nhưng cuộc gọi không ngắt. Đó là câu trả lời của Aoi.

Hình ảnh hôm ấy ùa về—Kei và Kagura bước vào khách sạn, bóng lưng họ như cào xé lòng tôi. Chắc chắn Aoi cũng đang đau đớn như thế.

Nhưng Aoi giờ khác tôi ngày trước. Giờ tôi hiểu cảm xúc của Kei, của Aoi—những điều tôi từng mù mờ.

“Aoi… cậu đã đọc xong tiểu thuyết của Kei chưa?”

Tôi phá vỡ im lặng, hỏi khẽ. Tiếng hít thở khẽ vang lên từ đầu dây bên kia.

“…Đọc được một nửa… Nhưng đoạn cuối, tớ chưa dám đọc…”

Giọng Aoi khàn khàn. Tôi nhắm mắt. Đúng như tôi nghĩ. Aoi sợ biết cái kết.

Tôi từng như thế.

Hồi đó, tôi đọc bản giả do Godai sửa, nơi Aoi chỉ là bạn, còn tôi và Godai kết đôi—một câu chuyện kinh tởm tôi không muốn nhớ lại.

Nhưng tiểu thuyết thật của Kei lại khắc họa rõ nét kí ức của tôi, Aoi và Kei. Những ngày ba chúng tôi bên nhau sống động trong từng trang sách.

Càng đọc, tôi càng lo. Kei sẽ chọn ai? Aoi hay tôi? Tôi sợ biết đáp án.

Nhưng tôi vẫn đọc tiếp, vì cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé của Kei khi viết.

Kei yêu quý cả tôi và Aoi, nên không thể dễ dàng chọn một người. Vì thế, câu chuyện giữ cả hai chúng tôi là “nhân vật chính” đến cuối.

Nhận ra điều đó, tôi mới dám nói lòng mình với Kei.

Giờ đến lượt Aoi.

“Aoi, cậu sợ đúng không? Sợ biết mình sẽ ra sao, sợ cái kết…”

Tiếng sụt sịt khẽ vang qua điện thoại. Aoi đang cố kìm tiếng khóc.

“Không sao đâu, Aoi. Hãy tin Kei. Cậu ấy từ nhỏ đã giữ lời hứa với chúng ta. Dũng cảm đọc tiếp đi… Chắc chắn, nó sẽ là chỗ dựa cho cậu.”

Không có câu trả lời, chỉ có tiếng ngắt máy lặng lẽ. Tôi cảm nhận đó là nỗ lực lớn nhất của Aoi.

Tôi đặt điện thoại xuống, chạm vào cuốn tiểu thuyết của Kei bên cạnh.

Ngón tay lướt qua bìa sách, cảm giác giấy gợi lại lời hứa ngày ấy.

“Kei… hãy cứu Aoi…”

Dưới ánh trăng rọi vào phòng, tôi lặng lẽ cầu nguyện.

Mong lời hứa năm xưa sẽ nối lại ba chúng tôi, như một tia sáng.