Tôi Đã Hôn Em Gái Người Yêu Của Mình!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 02 - Chương 16.1: Ngọt Ngào x Độc Dược

“Sato ơi, cậu có nhớ mình không?”

Trường Trung học Phổ thông Seiun tọa lạc trên ngọn đồi cao nhất thành phố.

Phía sau trường, tôi đang ngắm nhìn vẻ đẹp của thành phố qua lớp hàng rào.

Ngày hôm ấy, sau giờ học khi hoa anh đào còn đương nở, một cô gái lạ mặt từ ban Thường gọi tên tôi và hỏi một câu như vậy.

Bất ngờ khi bị một người lạ gọi, tôi phải gắng sức để che giấu sự luống cuống của mình.

Tôi sửng sốt trước vẻ đẹp của cô ấy.

Ánh mắt cô ấy sáng ngời như được chế tác từ cẩm thạch.

Mái tóc đen phấp phới trong gió.

Vòng eo nhỏ cùng đôi chân thanh mảnh thuộc về một idol.

Vào giây phút đó, tôi thấy cô ấy thật tuyệt mỹ.

Tôi không quen ai như vậy cả.

Nếu từng nói chuyện với một cô nàng dễ thương nhường này, đó sẽ là chuyện lớn đối với tôi. Lần cuối tôi trò chuyện với gái một cách hẳn hoi là hồi cấp hai. Tôi không bao giờ quên nó. Thực sự thì tôi rất trân trọng cuộc gặp đó nữa là.

Vì vậy tôi mới bảo với cô ấy là tôi không nhớ.

Cô ấy đã cụp mắt thất vọng.

“Ừm, à… tớ là Haruka Saikawa. Chúng mình chung nhà trẻ hồi lớp bốn.”

Tôi rất kinh ngạc. Saikawa. Tôi nhớ cô ấy chứ.

Mẹ tôi vừa mới qua đời, còn bố thì quá bận rộn. Nên lớp bốn, tôi được gửi tới nhà trông trẻ trong một năm.

Cô ấy là học sinh duy nhất chung lớp với tôi.

Nhưng thứ khiến tôi ngạc nhiên không phải cuộc gặp sau ngần ấy năm, mà là ấn tượng về Haruka trong kí ức của tôi nay đã hoàn toàn đổi khác.

Bởi vì theo tôi nhớ, Saikawa không phải người có cá tính mạnh.

Đúng là bây giờ cổ đã trưởng thành hơn rồi, nhưng hồi ấy cổ là một người nhút nhát.

“Ừm… Hồi tiểu học, tớ đã gặp nhiều chuyện và luôn cô độc, cho đến khi gặp bạn Sato.”

Cô độc. Nó thật khủng khiếp.

Vẻ mặt cô ấy lúc nào cũng buồn bã, cơ thể gầy gò, còn mái tóc thì thiếu sự chăm sóc. Khi ấy chỉ nhìn cổ thôi đã thấy khó chịu.

Nhà trẻ vốn dành cho mấy đứa nhóc nhỏ hơn, Saikawa đã có khoảng thời gian khó khăn để hòa hợp với lũ trẻ. Chúng không muốn chơi cùng người lớn tuổi hơn.

Nguyên nhân tôi thân thiết với Saikawa là vì tôi thấy tiếc cho cô ấy.

Tôi rủ cô ấy cùng chơi trò chơi, mang truyện từ thư viện về đọc cùng nhau, và cù lét nhau đến bất tỉnh.

Thật vui khi trông thấy cô ấy mỉm cười, tốt hơn nhiều so với biểu cảm u ám trước đó.

Tôi nhớ rất rõ.

Tuy nhiên, điều đó chỉ diễn ra trong vòng một năm. Sau đó tôi đã rời nhà trẻ, cuốn theo những trò chơi cùng lũ bạn và quên mất cô ấy.

Kí ức ấy sẽ không trở về nếu không được ai đó nhắc lại.

“Hồi ấy cậu đã giúp đỡ rất nhiều. Và kể từ đó tớ đã phải lòng cậu.”

Tôi câm nín trước những gì cô ấy nói.

Lần đầu tiên trong đời, có một ai đó trên thế giới này yêu tôi nhiều đến vậy.