Chương 19
Con ngựa của Công tước thì rất tuyệt vời.
Nó nghiền nát những con quái vật đang xếp thành hàng ... không hẳn là như vậy, nhưng cứ mỗi lần xuất hiện một con quái vật tạp nham, nó lại bị thổi bay ngay lập tức, và sau đó nó cứ chạy liên tục mà hầu như không nghỉ ngơi với tốc độ không phải của một con ngựa bình thường, rồi nhanh chóng áp sát kinh đô.
「...... Chúng ta đã đến nơi mà không có chuyện gì xảy ra cả.」
Đó là một điều tốt, nhưng với tư cách là người tuyệt đối bảo vệ nguyên tác, tôi chỉ lo lắng liệu mình có bỏ lỡ bất kỳ sự kiện nào không.
Tuy nhiên, những gì đã qua thì không thể làm gì được.
Tôi ngủ lại tại nhà trọ trông có vẻ sang trọng mà tôi đã đặt trước vào hôm đó, và chuẩn bị cho kỳ thi của học viện.
※ ※
Sáng hôm sau.
Chỉ riêng ngày này, hình như có một chiếc xe ngựa chung đi đến học viện sẽ đến tận trước nhà trọ, nên tôi quyết định sử dụng nó.
(Nếu bây giờ lại lạc đường trên đường đi thì đúng là ngu ngốc thật.)
Trong lúc chờ đợi trước nhà trọ, tôi vừa ăn món lunayaki quen thuộc vừa ngẩn ngơ.
Và rồi, một cái bóng bất chợt đổ xuống tầm nhìn của tôi.
Đồng thời, một giọng nói ồn ào cũng vang lên.
「—— Này anh kia! Anh đang ăn gì trông ngon thế!」
Tôi quay lại, và thấy một khối thịt khổng lồ, không, một tên khổng lồ đang đứng đó.
「...... Ế, ai vậy?」
Tôi buột miệng nói ra những từ ngữ quen thuộc một cách tự nhiên.
Dù thế nào đi nữa, tôi chắc chắn sẽ không quên một người trông như một cục thịt như thế này.
Mặc dù rõ ràng đây là lần đầu tôi gặp.
「Hà hà hà. Anh bạn, việc anh đang đợi ở đây có nghĩa là anh là học sinh mới của học viện đúng không? Vậy mà lại không biết đến tôi thì...」
Nhìn cái cách hắn thở dài đầy vẻ khoe khoang, đầu óc tôi bắt đầu hoạt động.
Thoạt nhìn, chỉ có kích thước cơ thể hắn là kinh khủng, còn anh ta dường như cùng tuổi với tôi.
Nếu vậy, việc hắn là học sinh mới của học viện, cộng thêm cái giọng điệu rất đặc trưng đó.
(—— Lẽ nào, đây là sự kiện!?)
Nghĩ vậy, tôi bỗng thấy tràn đậy động lực.
Tuy nhiên, với hắn sự thay đổi của tôi dường như không quan trọng.
「Hừm, dù sao thì cũng là tiền học phí. Này, đưa cái đó qua đây đi.」
Vừa nói, hắn vừa định đưa tay ra lấy món lunayaki của tôi.
「...... Xin lỗi.」
Tôi đã do dự một chút, nhưng đây là thứ Ruriria đã làm cho tôi.
Dù cho nó có đầy một xe ngựa giao đến và cho dù dùng làm quà tặng cũng quá nhiều thì, tôi cũng không đời nào đưa nó cho người khác.
Khi tôi nói vậy và ôm chặt món lunayaki, hắn ta bắt đầu run rẩy.
「Hehe. Không thể nào, lại có một kẻ ngu ngốc đến mức dám chống đối con trai cả của Bá tước Ma thuật Sweets, cậu chủ Myne Sweets này sao!」
「À, cậu tên là Myne à. Rất vui được quen biết cậu.」
Tôi không hiểu rõ lắm chuyện gì đang diễn ra, nhưng hắn cứ một mình thúc đẩy cuộc trò chuyện đi tiếp, điều đó giúp tôi rất nhiều.
Tôi vừa hào hứng nhìn Myne vừa tự hỏi đây là loại sự kiện gì,
「Này, ai cho phép ngươi tự tiện gọi tên ta! Ta không tha thứ đâu! Hãy xưng danh đi!」
Myne, người với khuôn mặt tròn trịa đã đỏ bừng lên và sưng húp, hét vào mặt tôi và chĩa ngón tay về phía tôi.
Diễn biến này, lẽ nào là sự kiện đối đầu giữa các đối thủ cạnh tranh?
Dù sao thì, tôi không thể để mắc sai lầm ở đây.
Tôi hình dung ra hình ảnh mình là một nhân vật chính tốt bụng và tự giới thiệu hết sức mình với một nụ cười rạng rỡ.
「—— Tôi là Alma Leonhart. Là con trai thứ hai của Công tước Leonhart.」
Nhưng mà......
「Lee, Leo, hart......?」
Khuôn mặt của Myne thay đổi trước lời nói của tôi.
Màu sắc trên khuôn mặt tròn trịa đầy đặn của hắn dần dần biến mất.
「À, ừm, tôi không dám nghĩ thế, nhưng, anh có... một người anh trai ở học viện không......」
「Ý cậu là anh Raven sao? Nếu là anh ấy thì......」
Tôi thậm chí không thể nói hết câu nói đó.
「E, E, em trai của Elemental Master!! X-xin lỗi ạ ạ ạ ạ ạ ạ ạ!」
Hắn ta giật mình vừa hét lên một tiếng kinh dị như thể dẫm phải một quả mìn lớn, rồi đột nhiên xin lỗi và chạy biến mất.
「À, chờ đã......」
Tôi không có thời gian để ngăn cản.
Hắn biến mất trong nháy mắt nhanh chóng một cách khó tin, rất không hợp với vẻ ngoài của hắn.
Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi, như liệu hắn ta có cần phải đi xe ngựa đó không, hay liệu đường đến học viện bên kia có phải là hướng ngược lại không, v.v.
Nhưng, dù sao thì......
(...... Anh ơi, anh đang làm gì ở học viện vậy?)
Đứng một mình trước nhà trọ, tôi thở dài thườn thượt khi nghĩ đến khuôn mặt của người anh trai mà tôi đã không gặp trong hai năm.
※ ※
Cuối cùng, Myne không quay lại trước nhà trọ nữa.
(Đó, đó có phải là một sự kiện không nhỉ......)
Liệu đó có thực sự là một sự kiện không, và nếu là một sự kiện, liệu đó có thực sự là một lộ trình quy định không.
Tất cả mọi thứ đều khiến tôi cảm thấy không trọn vẹn như mình chưa làm hết sức, nhưng nếu tôi suy nghĩ nhiều tôi sẽ bị trì trệ.
Chẳng mấy chốc, tôi bước lên chiếc xe ngựa đã đến và nhìn ra đường phố.
(Cậu bé đó Cấp độ 2. Người kia Cấp độ 8 à. Người lính đó là...... Cấp độ 31!? Tuyệt vời!)
Mặc dù được gọi là xe ngựa chung, nhưng tôi là hành khách duy nhất.
Không hẳn là để làm dịu đi sự việc bực bội không quen vừa rồi, nhưng tôi đeo kính một mắt để giết thời gian và nhìn chằm chằm qua lại trên đường phố, và những người có hình ảnh khác nhau thật thú vị.
À, nhân tiện, con ngựa kéo chiếc xe ngựa này có Cấp độ 8.
Tốt rồi, thế này là bình thường!
(Nói ngược lại, Công tước có thể chuẩn bị được một con ngựa như vậy thật tuyệt vời. Mặc dù tôi càng quan tâm đến cấp độ của cha tôi và những người thân khác.)
Vì tôi đã không tham gia tìm hiểu vào các thông tin chiến tranh khi còn là con trai của Công tước, nên tôi không có nhiều thông tin về những thứ liên quan đến vấn đề này.
Tôi nghĩ thật tốt nếu mình có một cheat giám định vì tôi là người chuyển sinh từ thế giới khác, và tôi tiếp tục nhìn chằm chằm vào cấp độ của những người trên phố trong khi nghĩ những điều ngây thơ đó.
(Cấp độ 4, Cấp độ 7, Cấp độ 9. Cấp độ 24, 23, 24.)
Nhìn như thế này, có thể phân biệt rõ ràng đâu là chiến binh và đâu không phải.
Những người có cấp độ cao hơn là những người trông giống lính và những nhà thám hiểm.
(Cấp độ 18, 14, 15. Vẫn là người mới à. Hừm. Vậy còn người đàn ông trông mạnh mẽ đằng kia...... Hả!? Cấp độ 76!?)
Trong số những gì tôi từng thấy cho đến nay...... à không.
Trong số những "người" tôi từng thấy, anh ta là người mạnh nhất!
(Chẳng lẽ là, đó là nhân vật được đặt tên sao!?)
Tất nhiên, tôi không thể phân biệt được điều gì từ vẻ ngoài xa lạ, nhưng vì có thể anh ấy sẽ tham gia vào cốt truyện trong tương lai, tôi đã nghiêng người ra khỏi cửa sổ ngay sau khi quyết định khắc ghi đặc điểm của anh ta vào mắt mình.
「—— Khách quý, chúng ta sắp đến rồi.」
Người lái xe có đôi mắt nhìn những đứa trẻ đang nghịch ngợm, nói với giọng điệu như thể đang kìm nén tiếng cười.
「...... Vâng.」
Vì sự tò mò đã bị lấn ạt bởi sự xấu hổ, tôi tháo kính một mắt ra, trở lại bên trong xe ngựa và nhìn về phía trước.
Nhìn xuyên qua cửa sổ, một ngôi trường xây bằng gạch trông như thể bước ra từ một trò chơi hiện ra trước mắt tôi.
"--Đó là Học viện Anh hùng số Một của Đế chế."
Mười lăm năm đã trôi qua kể từ khi bắt đầu cuộc đời của tôi.
Chín năm đã trôi qua kể từ khi tôi nhận ra mình đã được tái sinh.
Cuối cùng tôi cũng đã tiến thêm một bước trên vạch xuất phát.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
