Vol 11-4: Quang Ma pháp (11)
Vol 11-4: Quang Ma pháp (11)
Gluhen ở bên trong, dù mặt có hơi đỏ lên nhưng vẫn khỏe re. Ý thức không hề bị lu mờ, bước chân vẫn vững vàng. Rõ ràng là kế hoạch của tôi đã thất bại.
Không thèm để ý đến tôi đang chết lặng, cô ta tiếp tục gào lên giận dữ.
「Châm chích châm chích châm chích châm chích, phiền phức quá đi mất. Không có gì khó chịu hơn những đòn tấn công vô nghĩa cả! Chắc ngươi định làm ta bốc hỏa chứ gì, nhưng đáng tiếc nhé. Với ta, kẻ cai quản ánh sáng, nhiệt độ không có tác dụng đâu. Chẳng khác gì người nhà cả.」
Gluhen cười khẩy. Không cảm thấy sự dối trá nào trong lời nói đó.
Tôi nghiến chặt răng hàm.
Khi biết rằng mười phút vừa qua là vô ích, quả thực tôi cũng thấy khá đau lòng. Không tính đến sự tương khắc thuộc tính hoàn toàn là lỗi của tôi.
Được giải phóng khỏi mọi sự trói buộc, Gluhen bất ngờ giơ một tay lên. Lòng bàn tay hướng về phía tôi.
「Ư!?」
Tôi lập tức dùng 『Sharul』 làm khiên chắn.
Khoảnh khắc tiếp theo, tia sáng cực mảnh được bắn ra, phần đầu búa của 『Sharul』 bị khoét sâu hoắm.
Thấy tôi vẫn bình an, Gluhen cau mày.
「Đỡ được hết 【Ray】 của ta sao? Rốt cuộc là cứng đến mức nào vậy.」
Nếu chậm thủ thế một chút, nếu vũ khí không phải là 『Sharul』, thì đòn vừa rồi chắc chắn đã khiến tôi mất khả năng chiến đấu. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng.
Tôi không biết phải cảm ơn onii-sama và Noma bao nhiêu cho đủ. Chính nhờ không thỏa hiệp với vật liệu vũ khí mà tôi mới giữ được mạng sống như thế này.
Dẫu vậy, kỳ tích lần hai sẽ không xảy ra. Chỉ với một đòn vừa rồi, 『Sharul』 đã hư hại nặng.
Quân bài còn lại quá ít ỏi. Phương thức chiến đấu tự nhiên bị hạn chế.
Vứt bỏ vũ khí đã hỏng, tôi dồn toàn bộ ma lực còn lại vào 【Cường Hóa Cơ Thể】 và lao đi. Xét đến ma pháp của đối phương, giữ khoảng cách càng nguy hiểm hơn. Áp sát chiến đấu mới là giải pháp tối ưu.
Đoán được ý đồ của tôi, Gluhen bắn tên và thương ánh sáng tới tấp, nhưng tôi không được huấn luyện hời hợt đến mức trúng những đòn tấn công cẩu thả như vậy. Tôi né tất cả trong gang tấc và chui tọt vào lòng cô ta.
Từ đó là cuộc cận chiến siêu gần. Tôi liên tục đấm đá, còn đối phương thì bỏ qua né tránh và bắn ma pháp.
Tất nhiên, tôi không để cô ta bắn ma pháp dễ dàng. Bằng cách bám sát cơ thể cô ta để phong tỏa tấn công diện rộng, hay di chuyển sao cho cô ta trúng đòn của chính mình, tôi đã làm tất cả những gì có thể.
Khi mũi tên ánh sáng nhắm vào lưng tôi trúng thẳng vào mặt Gluhen, đó quả là một kiệt tác. Việc đó là sát thương đầu tiên cô ta nhận được càng làm tăng thêm phần thú vị.
Tuy nhiên, tình thế bất lợi vẫn không đổi. Sau cú trúng trực diện vào mặt, cô ta không dùng ma pháp tùy tiện nữa, nên tôi không có nhiều cơ hội để gây thêm sát thương.
Ma lực của tôi gần như cạn kiệt. Thể lực và sự tập trung cũng có giới hạn. Nếu không tung ra đòn quyết định để xoay chuyển tình thế, tôi sẽ bị lật ngược ván cờ mất.
...Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, quả là chân lý. Có lẽ việc ý thức đến giới hạn là điều không tốt. Chân tôi trượt trên mặt đất.
Chỉ trong một khoảnh khắc thôi. Không ngã, cũng không mất tư thế, chỉ là chuyển động chậm lại một chút.
Nhưng Gluhen không ngây thơ đến mức bỏ qua sơ hở đó. Khi tôi nhận ra thì một quả cầu ánh sáng đường kính ba mươi centimet đã ở ngay trước mặt và lao thẳng vào bụng tôi.
「Gụ hự!」
May mắn là nó không có tính sát thương. Quả cầu ánh sáng không xuyên qua bụng, mà thổi bay tôi về phía sau.
Tôi bay lơ lửng khoảng mười lăm mét rồi lăn long lóc trên mặt đất.
「Khụ khụ.」
Có lẽ xương sườn gãy đã làm tổn thương nội tạng, tôi nôn ra một lượng máu lớn. Nếu không chữa trị ngay thì sẽ là vết thương nghiêm trọng, nhưng hiện tại tôi không có phương pháp điều trị. Thật sự, tôi hận việc bị cướp đoạt Quang ma pháp vô cùng.
「【Viêm Bích-Blaze Wall】! Khụ.」
Để ngăn chặn sự truy kích của địch, tôi dùng chút ma lực ít ỏi còn lại để tạo ra bức tường lửa.
Phán đoán này đã có hiệu quả, Gluhen đang định lao tới đã dừng lại.
Dù không có tác dụng, nhưng đột nhiên có bức tường xuất hiện trước mặt thì cũng khiến người ta chần chừ tiến lên. May mà cô ta vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ nhân tính.
Bất ngờ, một diễn biến ngoài dự đoán xảy ra.
「Caron-san!」
Biết đối phương sẽ tấn công lại ngay, tôi định cố nén đau để đứng dậy, thì không hiểu sao Seira-san lại chạy đến bên cạnh. Sau đó, cô ấy vội vàng thi triển Quang ma pháp lên tôi.
Có vẻ như nơi tôi bị thổi bay đến gần chỗ cô ấy ẩn nấp.
「Cậu đang làm cái gì vậy, Seira-san! Ở đây nguy hiểm lắm. Lui lại ngay đi!」
「Im lặng đi! Cậu đang bị thương nặng đấy!?」
Tôi định mắng, nhưng lại bị cô ấy hét lại.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, Seira-san nói.
「Cậu đang chiến đấu mà bảo tớ chỉ đứng nhìn thì không thể nào đâu! Không thể phủ nhận thực lực chiến đấu của tớ không đủ. Nghĩ đến việc chiến đấu với Ma Vương thôi tớ đã sợ chết khiếp rồi. Nhưng tớ không thể bỏ mặc người bị thương được. Nhất là khi cậu đang chiến đấu thay cho tớ!」
Bất chợt, tôi nhận ra. Hai cánh tay Seira-san giơ lên để chữa trị đang run rẩy.
Tôi hiểu rằng cô ấy đang kìm nén nỗi sợ hãi để đứng ở đây. Việc ghét nhìn thấy người khác bị thương hơn cả mạng sống của mình, thật xứng đáng để cô ấy được chọn làm Thánh nữ.
Tôi không kìm được nụ cười khổ, nhưng cảm giác ấm áp đó không kéo dài lâu.
「...Tại sao lại có Quang Ma pháp sư ở đây?」
Xua tan bức tường lửa, Gluhen nhìn chúng tôi với ánh mắt lạnh lẽo. Cô ta đang nhìn ai, không cần nói cũng biết.
Tôi lập tức che chắn cho Seira-san, nhưng sự chú ý của đối phương đã không còn hướng về tôi nữa.
「Hơn nữa, nãy giờ ta hoàn toàn không nhận ra. ...Vì quá yếu sao? Không, không thể nào. Dù yếu ớt đến đâu, ta cũng không thể bỏ qua ánh sáng được. Nói đúng hơn, thế thì vẫn chưa hiểu tại sao ta không cướp được. Vậy thì, tại sao?」
Lẩm bẩm một lúc, Gluhen bất ngờ vỗ hai tay vào nhau.
「À. Đó là Thánh nữ đời này sao. Chậc, hệ thống thế giới đã giở trò gì thế này. Phiền phức quá đi mất.」
Có vẻ cô ta đã đưa ra kết luận. Dù tỏ vẻ đã hiểu, nhưng cô ta vẫn cau mày khó chịu.
Và rồi,
「Hự.」
「Caron-san!?」
Kẻ địch không cần động tác lấy đà, bắn ra tia sáng cực mảnh. Nếu tôi không che chắn trong gang tấc, trái tim của Seira-san đã bị xuyên thủng rồi. Đổi lại, cánh tay trái của tôi bị đục một lỗ, nhưng vẫn đỡ hơn là để cô ấy chết.
Nhờ Seira-san điều trị bằng Quang ma pháp, cánh tay trái của tôi đã lành ngay lập tức.
Tuy nhiên, không thể điều trị nhiều lần được. Do lời nguyền bao phủ thế giới, lượng ma lực tiêu hao tăng lên. Với lượng ma lực bình thường như cô ấy, giới hạn sẽ đến rất nhanh. Có thể phát động thêm hai lần nữa là may lắm rồi.
Thấy Seira-san không bị thương, Gluhen tặc lưỡi lộ liễu.
「Chậc. Đừng có che chắn nữa, phiền phức quá. Ta muốn loại bỏ yếu tố bất định đó ngay lập tức. Bây giờ thì không sao, nhưng có thể sẽ trở thành mối đe dọa trong tương lai. Tránh ra.」
「Bộ ngươi nghĩ ta sẽ gật đầu nói 『Vâng tôi hiểu rồi』 chắc?」
「Haa.」
Cùng với tiếng thở dài, tia sáng lại được bắn ra. Lần này tôi kịp phòng thủ bằng Hỏa ma pháp, nhưng với lượng ma lực cạn kiệt thì độ bền không đủ. Dễ dàng bị xuyên thủng, và lần này đùi phải của tôi bị bắn xuyên qua.
「Ư.」
Tôi không hét lên. Tỏ ra yếu đuối lúc này chỉ làm đối phương thêm đắc ý. Và làm tăng nỗi bất an của Seira-san.
Vết thương lần này cũng được Seira-san chữa lành. Nhưng tình hình ngày càng tồi tệ. Chỉ còn một lần điều trị nữa thôi, và tôi cũng không còn cách nào phản kháng.
...Không phải vậy đâu, Caroline. 『Không còn cách nào』 chỉ là lời từ bỏ tiện lợi thôi. Chắc chắn vẫn còn cách nào đó. Không được bỏ cuộc!
Tôi tập trung 【Cường Hóa Cơ Thể】 vào não bộ, cường hóa tư duy đến cực hạn. Bằng mọi giá phải tìm ra tia hy vọng trước khi đòn tiếp theo được tung ra.
Thời gian kéo dài ra. Ngũ quan cũng trở nên chậm chạp, cảnh vật dần trở nên mờ ảo. Chắc chắn cảm giác của tôi đang tiến gần đến tốc độ ánh sáng.
Nhóm Orca bên ngoài... không thể trông mong được rồi. Dù có thêm Marina lẽ ra đã gục ngã tham gia vào, dồn toàn lực tấn công vào một điểm, nhưng chỉ làm nứt màng chắn là hết mức. Chắc chắn họ sẽ xâm nhập được thôi, nhưng không thể nào kịp được.
Nếu vậy, quả nhiên chỉ có mình tôi phải phá vỡ tình thế này thôi.
Quan sát kỹ xung quanh, nhưng hiện tại không có gì để hy vọng. Nếu muốn tìm gợi ý, thì phải tìm trong quá khứ.
Sử dụng bộ não được cường hóa, tôi lục lại ký ức. Nhớ lại tỉ mỉ từng chi tiết kể từ khi Gluhen hồi sinh cho đến hiện tại.
Chắc do bắt não làm việc quá sức nên cơn đau đầu dữ dội ập đến. Nhưng tôi không thể khuất phục. Tuyệt đối không dừng suy nghĩ cho đến khi tìm ra giải pháp.
Thứ gì đó âm ấm chảy ra từ miệng và mũi, nhưng tôi không bận tâm. Nỗi đau này chẳng là gì so với nỗi đau không được gặp onii-sama.
Sau một lúc đào bới ký ức. Cuối cùng, sự cố chấp của tôi đã kéo chiến thắng lại gần. Gợi ý nằm ngay trong trận chiến này.
Khi phá vỡ 【Hỏa Sơn Liệt Oa-Volcano Vortex】 của tôi, Gluhen đã nói. 『Với ta, kẻ cai quản ánh sáng, nhiệt độ không có tác dụng đâu. Chẳng khác gì người nhà cả』.
Lý luận 『Lửa và Ánh sáng gần gũi với nhau』 thì tôi hiểu. Quang ma pháp có thể tạo ra lửa mà. Các loại tia sáng cũng chứa đựng nhiệt lượng khổng lồ.
Nếu vậy, chẳng phải "ngược lại cũng đúng" sao?
Từ đó về sau, không cần phải suy nghĩ nữa.
Giải trừ cường hóa tư duy, cảm nhận giác quan trở lại tốc độ bình thường, tôi đặt tay phải lên ngực mình.
Giữa chừng, Gluhen tung đòn tiếp theo, nhưng tôi không để ý. Tôi còn nhanh hơn thế.
Dồn chút ma lực mong manh vào tay phải, tôi niệm chú.
「【Đăng Hỏa-Tomoshibi】」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
