Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 847

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Vol 10 WN (đã hoàn thành) - Vol 10-4: Lý tưởng quá cao (1)

Vol 10-4: Lý tưởng quá cao (1)

Vol 10-4: Lý tưởng quá cao (1)

Ngày tổ chức vòng chung kết 『Ma Đấu Tế』 đã đến. Nhiều quý khách đến tham dự, học viện nhộn nhịp hơn hẳn mọi khi. Ngày đầu tiên là nội dung thi đấu đồng đội lần đầu tiên được tổ chức, càng làm tăng thêm bầu không khí sôi động.

Sáng sớm, tôi đã đến phòng Hiệu trưởng. Sau khi bước qua 【Tương Vị Liên Kết-Gate】, tôi thấy chủ nhân căn phòng - cô bé tóc đen - đã ngồi trên ghế sofa.

Cô ấy khoanh tay, nhìn vào khoảng không với vẻ mặt nghiêm trọng. Từ bầu không khí căng thẳng đó, tôi có thể đoán được phần nào những gì cô ấy đang suy nghĩ.

Có vẻ như đang tập trung cao độ, Hiệu trưởng Dima không hề nhận ra sự hiện diện của tôi.

Tôi vừa thở dài vừa cất tiếng.

「Dima.」

「Hya!? C-cái gì, là cậu sao.」

Cuối cùng Dima cũng đã hoàn hồn. Cô ấy nhảy dựng lên với tư thế vẫn đang ngồi một cách khéo léo, rồi thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra sự hiện diện của tôi.

Tôi lại thở dài.

「Nói nghe phũ phàng thật. Chẳng phải chính cô là người gọi em đến sao.」

「X-xin lỗi. Một khi đã bắt đầu suy nghĩ là ta không dừng lại được.」

Thấy cô ấy cúi đầu xin lỗi vẻ hối hận, tôi lắc đầu.

「Không sao đâu. Nếu xét đến lập trường của Dima thì việc lo lắng nhiều thứ cũng là điều dễ hiểu.」

「Thật xấu hổ.」

Chào hỏi qua loa xong, tôi ngồi xuống đối diện Dima. Sau đó, tôi hỏi về việc cần bàn lần này.

「Vậy, có chuyện gì sao?」

「Nói đúng hơn là, không có chuyện gì mới là vấn đề.」

Cô ấy trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.

Nghe câu nói đó, tôi đã đoán được những gì sắp được nói ra.

Dima đang cảnh giác. Cô ấy lo ngại rằng sẽ có sự cố nào đó xảy ra trong 『Ma Đấu Tế』 được tổ chức từ hôm nay.

Tôi nghĩ đó là phản ứng bình thường. Những vụ tập kích xảy ra trong học viện vẫn chưa được giải quyết. Dù đã bắt được kẻ thực hiện, nhưng những kẻ giật dây phía sau vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Không thể nào yên tâm được.

Nói đúng hơn, càng điều tra thì tình hình càng tồi tệ hơn. Kẻ chủ mưu lại là phe phái của Hoàng Sắc Ma Pháp Sứ Gluhen, một quả bom nổ chậm, hơn nữa còn phát hiện ra có liên quan chút ít đến "thí nghiệm Vô Sắc".

Đây là vụ việc vượt quá thẩm quyền của Hiệu trưởng rồi. Người bình thường mà phát điên cũng chẳng có gì lạ.

Mà, trường hợp của Dima, chắc cô ấy không lo cho cái ghế của mình, mà chỉ thuần túy cầu mong sự bình an cho học sinh thôi... Dẫu vậy, tôi có thể cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đang đè lên đôi vai cô ấy.

Năm ngoái cũng đã nổ ra vụ ác ma, nên có lẽ cô ấy càng lo ngại cho tiến trình của 『Ma Đấu Tế』.

Tôi không có cách nào để xóa bỏ nỗi lo âu đó. Khả năng xảy ra sự cố trong lúc 『Ma Đấu Tế』 diễn ra là điều tôi cũng không thể phủ nhận. Thậm chí, tôi còn cảm nhận rõ rệt linh cảm 『Sắp có chuyện gì đó xảy ra』 nữa là.

Tất nhiên, tôi đã triển khai nhiều biện pháp đối phó. Ít nhất, tôi tự tin rằng sẽ không có ai bị thương nặng trở lên.

Chính vì thế, tôi lên tiếng.

「Đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho các sự cố tai nạn rồi mà? Em nghĩ không cần phải lo lắng đâu. Cả nhà Foranada cũng đang hợp tác mà.」

「Đúng là vậy, nhưng dạo gần đây có nhiều chuyện ta lực bất tòng tâm quá.」

Dima thốt lên một cách yếu ớt và cúi đầu ủ rũ.

À, ra là vậy. Cô ấy được gọi là 『Phù thủy Sinh mệnh』, trong hàng trăm năm qua hầu hết các vấn đề đều được giải quyết bằng sức mạnh áp đảo. Thế nhưng, trong một năm này lại xảy ra nhiều vụ việc mà cách đó không còn tác dụng. Vì thế nên cô ấy đang dần mất đi sự tự tin. Cả với tư cách là một cường giả lẫn một giáo viên.

Từ trước đến nay cô ấy đã lung lay về ý nghĩa tồn tại với tư cách giáo viên, giờ đến cả khía cạnh thực lực cũng vậy sao. Thảo nào cô ấy lại suy sụp hơn tôi tưởng.

Vừa hiểu ra trong lòng, tôi vừa đánh giá rằng cứ để thế này thì không ổn.

Nếu bỏ mặc tâm trạng của cô ấy, thì dù có giải quyết xong vụ này, có khi cô ấy cũng sẽ từ chức Hiệu trưởng mất.

Đó là tình huống tôi muốn tránh. Bởi lẽ, tôi có thể tự tung tự tác trong học viện là nhờ Dima làm Hiệu trưởng. Vì cô ấy thả lỏng cho tôi nên Foranada mới có thể hoạt động tự do.

Tất nhiên, dù có Hiệu trưởng mới thì họ cũng sẽ phải cúi đầu trước sức mạnh của Foranada thôi, nhưng không thể yên tâm như Dima được. Không thể không nghi ngờ rằng họ có thể sẽ bày mưu tính kế sau lưng. Chỉ tưởng tượng đến sự mệt mỏi đó thôi là đã thấy phiền phức rồi.

Hơn nữa... bỏ mặc người có thiện cảm với mình là điều tôi không làm được. Dù có bị nói là dễ dãi thì tính cách của tôi cũng không cho phép phớt lờ.

Tôi giữ hai má của Dima đang cúi đầu, bắt cô ấy nhìn thẳng.

「Làm gì th――」

「Nhìn về phía trước đi, Hiệu trưởng.」

Mặc kệ cô ấy đang ngẩn người, tôi tiếp tục nói.

「Cô là người đứng đầu học viện đấy. Người đứng đầu mà cúi mặt xuống thì làm ăn được gì... Nếu học sinh nhìn thấy dáng vẻ đó thì sẽ càng hoang mang hơn đấy.」

「Nhưng mà, ta...」

Đôi mắt Dima dao động. Tận sâu trong đó là cảm giác cô đơn ẩn sau sự thiếu tự tin. Đó là tiếng lòng của một cô gái đã chiến đấu cô độc trong khoảng thời gian dài đằng đẵng.

...Có lẽ cô ấy đã quá mệt mỏi với việc bước đi một mình.

Tôi mỉm cười dịu dàng.

「Đừng ôm đồm một mình. Những việc có thể làm một mình chắc chắn có giới hạn. Điều đó em cũng vậy.」

「Hả, cả cậu nữa sao?」

Dima ngơ ngác nghiêng đầu.

Này, đừng có thắc mắc ở chỗ đó được không? Tại sao ai cũng nghĩ tôi có thể làm được mọi thứ một mình vậy? Tôi cũng gặp những chuyện khó khăn chứ bộ?

Đau đầu kinh khủng, nhưng phải nhịn. Giờ không phải lúc lạc đề.

「Tóm lại, nếu cảm thấy giới hạn khi ở một mình, thì hãy dựa vào những người xung quanh. Trong số đó có cả em nữa.」

Đến cuối câu nói, Dima mở to mắt ngạc nhiên.

Tôi nhún vai.

「Bộ cô nghĩ em sẽ không hợp tác sao?」

「Cậu có những việc cần ưu tiên mà?」

「Tất nhiên là có thứ tự ưu tiên. Không phải cái gì em cũng nhận lời. Nhưng em sẽ không từ chối ngay từ đầu đâu. Nếu là lời nhờ vả của bạn bè.」

「Bạn...」

「Sai sao? Em cảm thấy quan hệ của chúng ta thân thiết hơn mức đối tác làm ăn nhiều đấy.」

Thấy Dima lại tròn mắt ngạc nhiên, tôi bật cười.

Qua những câu chuyện hồi tưởng ở quán rượu, tôi đã lờ mờ nhận ra, nhưng đối với Dima thì ngay cả từ "bạn" cũng có vẻ rất mới mẻ. Cảm xúc của cô ấy đang pha trộn giữa bối rối và vui mừng.

「Hãy ngẩng cao đầu lên, Hiệu trưởng. Dù chuyện gì xảy ra, bọn em cũng sẽ giúp một tay.」

Tôi nói một cách mạnh mẽ như để chốt hạ.

Nghe vậy, Dima nhắm mắt lại một lúc, rồi từ từ mở mắt ra.

「Bị nói đến mức này thì hết cách rồi. Với tư cách là người đứng đầu học viện, ta sẽ hành xử một cách đường hoàng.」

Trong đôi mắt cô ấy không còn bóng dáng của sự yếu đuối nữa. Thay vào đó là dáng vẻ uy phong lẫm liệt như thường ngày.

Phù. Vậy là vấn đề về cô ấy có vẻ đã ổn.

Còn lại là đám người đang hoạt động ngầm phía sau. Nếu có thể thì tôi muốn bọn chúng nằm im trong 『Ma Đấu Tế』, nhưng chắc là khó lắm đây.

Vừa nhìn xa xăm trong lòng, sau đó tôi và Hiệu trưởng bàn bạc về các vấn đề phòng vệ trong 『Ma Đấu Tế』.

Ngoại trừ Gluhen chuyên về cản trở nhận thức, tôi nghĩ chúng tôi đã xây dựng được hệ thống an ninh không cho kẻ ngoài lọt vào.

Nếu Gluhen xuất hiện ư? Tôi sẽ đấm bay ả ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!