Vol 11-1: Rút lui tạm thời (2)
Vol 11-1: Rút lui tạm thời (2)
Rõ ràng cô ta sắp tung chiêu gì đó. Chúng tôi đồng loạt tấn công, nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi khả năng kháng vô hiệu hoặc lá chắn.
Và rồi, sự việc cuối cùng cũng bắt đầu chuyển biến.
「Hự.」
「Á...」
Đột nhiên, tôi bị tấn công bởi cảm giác kiệt sức dữ dội. Không có thời gian để quay lại nhìn, nhưng nghe giọng nói thì Skia cũng bị tương tự. Cả hai tay hai chân chạm đất, không thể nhúc nhích dù chỉ một bước.
「Tóc của Caron-chan!」
Giọng nói hoảng hốt của Marina lọt vào tai tôi.
Nhìn lại, mái tóc của tôi phản chiếu ở góc tầm nhìn đã biến thành màu đỏ từ lúc nào không hay. Màu vàng kim quen thuộc không còn tồn tại ở đâu cả.
Màu vàng kim biến mất. Sự thật đó chứng tỏ rằng――
「Không lẽ, đã cướp mất thuộc tính Quang?」
「Trúng phóc~」
Gluhen đắc ý trả lời câu lầm bầm ngỡ ngàng của Orca.
「Ma Pháp Sứ có quyền năng điều khiển thuộc tính của mình trên toàn thế giới theo ý muốn mà. Kể từ khoảnh khắc này, Quang Ma pháp sư trên thế giới này... chỉ còn lại một mình ta thôi.」
「Ư.」
Tôi nín thở.
Về đặc tính của Ma Pháp Sứ, tôi đã được nghe trước đó. Trong đó có cả khả năng điều khiển tự do thuộc tính mình đảm nhận.
Tuy nhiên, tôi không ngờ cô ta lại thực hiện điều đó dễ dàng đến thế. Bởi lẽ, dù đã giao chiến nhưng cô ta không hề có dấu hiệu sử dụng nó. Tôi đã lầm tưởng rằng cần phải có quy trình nào đó.
Hơn nữa, việc bị cướp đoạt thuộc tính này gây gánh nặng rất lớn cho người bị cướp. Tệ hơn cả khi dùng gần hết ma lực hay bị sốt cao.
Hiện tại tôi đang cố gắng duy trì tư thế bò bốn chân, nhưng chỉ cần lơ là một chút là cảm giác kiệt sức đến mức ngất xỉu sẽ ập đến. Tầm nhìn chao đảo dữ dội, đầu ngón tay ngón chân cũng mất dần cảm giác.
Hiện trạng có tới hai người trở thành gánh nặng. Nghĩ thế nào cũng thấy tồi tệ. Hơn nữa, chính Gluhen lại có khả năng cao sẽ ưu tiên nhắm vào Quang Ma pháp sư chúng tôi, nên càng có thể nói là tình cảnh khốn cùng.
...Tôi xin kiếu việc trở nên vô dụng.
Cố nén sự khó chịu, tôi dùng ý chí ngẩng đầu lên. Gluhen đang đứng đó với vẻ thản nhiên lọt vào tầm mắt.
Thấy sự liều mạng của tôi, cô ta cười có vẻ rất vui.
「Ahahaha, cố gắng ghê nhỉ. Nhưng nỗ lực vô ích thôi.」
Gluhen búng tay một cái.
Ngay lập tức, vô số Ảnh Giả xuất hiện. Chúng mọc lên tua tủa từ mặt đất xung quanh cô ta như nấm sau mưa.
「Khi ta hồi sinh, ánh sáng đã bao phủ khắp thế giới đúng không, đó không chỉ là hiệu ứng diễn thôi đâu. Mà, khi cảnh vật xung quanh hóa vàng thì chắc các ngươi cũng lờ mờ đoán ra rồi, nhưng đó là ma pháp 【Vĩnh Kiếp Hoàng Kim】. Nó cho đối tượng bị chiếu sáng thấy 『Giấc mơ lý tưởng vĩnh hằng』, đồng thời sinh ra Ảnh Giả có năng lực tương đương với đối tượng.」
Nghĩa là...
「Tóm lại, tất cả thế giới đều là quân cờ của ta. Hơn nữa, Ảnh Giả có thể tái sinh bao nhiêu lần tùy thích, nên không bao giờ cạn kiệt. Ngược lại, đồng minh của các ngươi hầu như không có đâu. Vì chúng đang ngủ cả rồi mà. Ahahaha.」
Tiếng cười khanh khách của Gluhen, chính xác là hiện thân của Ma Vương.
Nhốt người dân toàn thế giới vào giấc mơ, lại còn biến họ thành con rối, đó không phải là hành động của một kẻ tỉnh táo.
Hàng trăm hàng ngàn Ảnh Giả bao vây chúng tôi, không còn đường lui nữa. Dù là chúng tôi cũng không thể nào xử lý hết số lượng vô hạn này.
Hy vọng duy nhất là ma pháp của nhóm Minerva, nhưng bên đó vẫn chưa hoàn thành.
Mọi người đều lộ vẻ mặt cau có, nhưng vẫn thủ thế quyết tâm chống trả.
Thấy vậy, tiếng cười của Gluhen càng lớn hơn, và cuối cùng cô ta ra lệnh cho đám Ảnh Giả tấn công.
「Vậy thì, chết đi nào. Yên tâm. Xác của các ngươi sẽ được tận dụng hiệu quả cho sự hồi sinh đúng đắn... của ta.」
Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng âm sắc vô cùng lạnh lẽo.
Trước kẻ địch bắt đầu di chuyển, chúng tôi cũng chuẩn bị tinh thần.
Tuy nhiên, sự việc lại diễn biến theo hướng ngoài dự đoán.
Đùng đùng đùng đùng đùng đùng đùng!!!!!!
Đột nhiên, ánh sáng giáng xuống. Không, chính xác là những khối ma lực bắn xuyên qua đám Ảnh Giả. Quét sạch không chừa một mống, tiêu diệt toàn bộ.
Việc dọn sạch chưa mất đến mười giây.
Ngay sau đó, một người đàn ông tóc trắng đáp xuống giữa chúng tôi và Gluhen.
Trong thoáng chốc, tôi cứ tưởng là onii-sama, nhưng đó là một người hoàn toàn khác. Dù có gương mặt rất điển trai, nhưng không thể so sánh với onii-sama được.
Người đó hướng đôi mắt đen về phía chúng tôi, xua tay như đuổi gà.
「Ở đây cứ giao cho ta. À, đừng hỏi danh tính của ta nhé. Không có rảnh đâu.」
Nói những điều muốn nói với giọng điệu thân mật, anh ta rời mắt khỏi chúng tôi. Trong mắt anh ta giờ chỉ còn hình bóng Gluhen.
Ma Vương nhăn mặt khó chịu.
「Dám phá đám buổi biểu diễn của ta, ngươi là kẻ nào?」
Trong lúc cô ta tỏa ra nộ khí, Ảnh Giả lại xuất hiện xung quanh. Đúng như lời giải thích lúc nãy, có vẻ như có thể bổ sung bao nhiêu tùy thích.
Ngược lại, người đàn ông nhún vai không chút áp lực.
「Chắc là người tốt bụng đến cứu gia đình của bạn chăng. Không, được nhận công cụ hỗ trợ rồi thì không gọi là người tốt bụng được nhỉ? Mà, cái đầu của tên đã tính toán đến tận đây đúng là ghê gớm thật.」
「Ngươi đang nói cái quái gì thế hả.」
Hai người vừa nói chuyện vừa bắt đầu giao chiến.
Tôi đã lo lắng cho người đàn ông, nhưng nhanh chóng thay đổi suy nghĩ.
Bởi vì, anh ta đang áp đảo Gluhen. Dù chưa gây ra sát thương, nhưng anh ta đã chặn đứng hoàn toàn các đòn tấn công của đối phương. Trong khi vẫn bảo vệ chúng tôi.
Hơn nữa, anh ta có vẻ vẫn còn dư sức. Đối đầu với Gluhen và đám Ảnh Giả, cộng thêm tình huống bất lợi từ phía đối phương, vậy mà anh ta vẫn xử lý nhẹ nhàng như không. Không phải là kẻ tầm thường.
Đang ngẩn người trước sự uy phong đó, anh ta lên tiếng.
「Nếu có thời gian ngẩn người thì mau rút lui đi được không? Ta chỉ cầm cự được ba phút thôi đấy.」
Nghe vậy, chúng tôi bừng tỉnh.
Nina bế tôi, Yurika đỡ Skia, lùi về phía nhóm Minerva đang chuẩn bị rút lui. Giờ chỉ còn chờ ma pháp hoàn thành.
Và một phút sau. Minerva và Shion hô to.
「「【Ảnh Bộ-Shadow Walk】!」」
Ma pháp dịch chuyển bóng tối mà phù thủy từng sử dụng. Hai người họ đã thi triển thuật thức được cải tiến để có thể sử dụng mà không bị nguyền rủa.
Cùng với việc phát động, mặt đất nhuộm đen, và cơ thể chúng tôi chìm xuống.
「Chậc, đứng lại đó!」
「Đã bảo là không cho đi mà.」
Gluhen vươn tay định ngăn cản, nhưng không thể chạm tới chúng tôi.
Cứ như vậy, chúng tôi đã thành công rút lui khỏi Ma Vương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
