Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3811

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 948

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 855

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 475

LNovel - Chương 13 : Phải thắng (2)

Chương 13 : Phải thắng (2)

“...”

Khi nhìn gã ở khoảng cách gần khiến tôi càng thêm chắc chắn.

Hắn tên là... phải rồi, Jung Jae-hoon. Hắn là tiền bối ở Câu lạc bộ Kịch mà Shin A-young tham gia.

“...”

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong tích tắc.

Tôi thản nhiên nhìn đi chỗ khác. Dù sao tôi cũng chẳng tha thiết gì việc tỏ ra quen biết hắn.

“...Ai thế nhỉ? Trông quen quen, hình như mình thấy ở đâu rồi thì phải.”

Từ suy nghĩ nội tâm, có vẻ Jung Jae-hoon cũng không nhớ tôi là ai.

“Này, làm gì đấy? Người ta đang đợi đằng sau kìa, mau nạp tiền đi chứ.”

Bạn của Jung Jae-hoon thúc giục từ phía sau.

“À, xin lỗi.”

Jung Jae-hoon liếc nhìn về phía tôi thêm một lần nữa. Rồi nhanh chóng quay đi.

Tôi bước đi với nhịp chân hơi vội vàng hơn một chút.

Khi tôi về đến chỗ ngồi, Lee Sol đang mải mê xem hướng dẫn chơi Yuumi trên NewTube, còn Shin A-young thì đang phân vân không biết có nên mua skin mới hay không.

Tôi ngồi xuống và nói bằng giọng vừa đủ nghe.

“Người đó đang ở đây đấy.”

“...Hả? Ai cơ?”

“Tiền bối ở câu lạc bộ của cậu mà tụi mình thấy lần trước ấy.”

Nghe đến đó, đôi tay của Shin A-young khựng lại.

“...Thật sao?”

“Ừ, hắn vừa mới đến thôi. Đang nạp tiền ở quầy kìa.”

Cô hơi nhấc người ra khỏi ghế, ngó mặt qua tấm vách ngăn rồi rụt lại ngay lập tức.

“...Đúng là hắn thật rồi.”

Sau khi xác nhận, sắc mặt của Shin A-young tệ đi trông thấy.

Cô ấy ghét hắn đến thế sao?

“Chết tiệt thật... Làm sao bây giờ... Nếu bị hắn bắt gặp ở đây, chắc chắn sẽ phiền phức lắm cho xem.”

Cũng phải thôi. Hắn ta chắc chắn sẽ tìm cách gia nhập ngay khi nhìn thấy chúng tôi. Qua những gì tôi thấy lần trước thì hắn là kiểu người như vậy.

Shin A-young liếc về phía đó một lần nữa rồi quay đi.

“...Nhưng mình không thể cứ thế bảo mọi người về được... Chắc mình phải về trước thôi. Haizz... rõ ràng là đang chơi vui mà...”

Cô ấy tự đưa ra kết luận.

...Haizz.

Đúng là một cô nàng ngốc nghếch. Cô ấy đã quá quen với việc phải chịu đựng rồi sao? Cứ dồn nén mọi thứ như vậy sẽ không tốt cho sức khỏe tinh thần chút nào đâu.

...Tôi không thể cứ thế làm ngơ được.

Tôi tắt máy tính và chộp lấy chiếc cặp dưới sàn. Nếu đã định rời đi thì tốt nhất là cả đám nên đi cùng nhau.

“Lee Sol, dọn đồ đi. Về thôi.”

“...Hả? Không làm thêm ván nữa à?”

“Không có thời gian đâu. Ra ngoài tớ sẽ giải thích.”

Đôi mắt Shin A-young mở to. Cô ấy có vẻ không theo kịp những gì đang diễn ra.

“...”

Tôi liếc nhìn xuống hành lang. Jung Jae-hoon vẫn đang nạp tiền gần cửa ra vào. Đi ngang qua hắn lúc này sẽ rất khó.

Mũ và khẩu trang của Shin A-young chỉ giúp che giấu được phần nào thôi... Ai tinh mắt một chút là nhận ra ngay.

“Cậu có cái gì để khoác ngoài không?”

Cô ấy lắc đầu. Không có gì sao.

“Đợi một chút.”

Tôi lục tìm trong cặp. Sáng nay vì trời hơi se lạnh... À, đây rồi.

Tôi đưa cho Shin A-young một chiếc áo hoodie màu be.

“Mặc tạm cái này vào đi.”

“Ơ, đ-được rồi.”

Shin A-young, vốn đã đội mũ và đeo khẩu trang, vội vàng mặc thêm chiếc hoodie và trùm cả mũ áo lên đầu. Với chiếc mũ lưỡi trai ép xuống, bóng tối bao trùm khiến khuôn mặt cô ấy gần như không thể nhìn thấy. Chiếc hoodie quá khổ cũng che giấu bớt vóc dáng của cô.

“Được rồi. Thế này là ổn. Giờ cậu có là người nổi tiếng thì tớ cũng chẳng nhận ra đâu.”

Tôi kiểm tra lại hành lang lần nữa. Jung Jae-hoon và đám bạn đã biến mất, có lẽ họ đã tìm được chỗ ngồi.

“...Đi thôi.”

Tôi nhanh chóng dẫn hai người họ hướng về phía cửa ra.

“Phía này không còn chỗ rồi, bên kia còn không nhỉ?”

Jung Jae-hoon bước ra hành lang.

“Ừ, tớ nghĩ bên này còn nhiều chỗ đấy.”

Thời điểm không thể tệ hơn, họ có vẻ đang đi tìm chỗ ngồi. Quay lại lúc này thì trông sẽ rất kỳ lạ. Tôi đành phải bước qua thật tự nhiên thôi.

“...”

Nếu chúng tôi có thể cứ thế lướt qua Jung Jae-hoon—

“...Đợi một chút.”

Jung Jae-hoon nhìn về phía chúng tôi và lên tiếng. Tôi định lờ đi và tiếp tục bước tiếp, nhưng hắn đã nhẹ nhàng chộp lấy vai tôi.

“Cậu là cái cậu lần trước đúng không? Người làm dự án chung với A-young ấy.”

“...”

Ra là hắn vẫn nhớ tôi. Nhưng không sao, hắn không biết người đứng sau tôi là Shin A-young.

Tôi hùa theo lời hắn.

“À... Anh là tiền bối ở Câu lạc bộ Kịch phải không?”

“Đúng rồi. Cậu vẫn nhớ cơ à.”

Jung Jae-hoon mỉm cười lịch thiệp trong khi ngấm ngầm quan sát những người phía sau tôi.

“Bạn của cậu à?”

“Bạn cùng lớp thôi.”

“Hừm...”

“Lee Sol? Cậu ta xem ra cũng có quan hệ rộng hơn mình tưởng đấy.”

Jung Jae-hoon nhận ra Lee Sol ngay lập tức. Dù sao thì ngoại hình của cô ấy cũng không dễ để che giấu. Điều quan trọng là liệu Shin A-young có thoát được sự soi mói hay không.

“Hửm? Lẽ nào lại là...”

Hắn nhận ra rồi sao?

“...Thử thăm dò một chút xem sao.”

Jung Jae-hoon tự nhiên thu hẹp khoảng cách và—

“...Trời đẹp thế này mà mặc kín mít vậy không thấy nóng sao?”

Hắn hơi nghiêng đầu, cố gắng nhìn vào bên trong mũ áo hoodie.

Xoẹt—

Trước khi hắn kịp làm vậy, tôi đã khéo léo bước lên chắn trước mặt Shin A-young.

“...”

Nụ cười của Jung Jae-hoon cứng đờ lại thấy rõ. Cảm xúc của gã này đúng là rất dễ đoán. Tôi thậm chí chẳng cần đọc suy nghĩ cũng biết hắn đang nghĩ gì.

Tôi bình thản nói với hắn.

“Cậu ấy hơi ngại người lạ.”

“...”

Nghe vậy, hắn hơi lùi lại với vẻ mặt ngượng ngùng.

“Xin lỗi nhé. Có vẻ tôi hơi sỗ sàng với người mới gặp lần đầu quá nhỉ?”

Tôi cũng chẳng buồn phủ nhận. Như để khẳng định giả thuyết của hắn, tôi chỉ giữ im lặng và nhìn thẳng vào mắt hắn.

“...”

“...”

“Này! Có đi không hả?! Không đi là tụi này chiến trước đấy!”

Vừa lúc đó, một giọng nói gọi Jung Jae-hoon từ phía trong quán net vang lên.

Đúng là may thật đấy.

“Bạn anh đang gọi kìa. Anh không đi sao?”

“...Ừ, đi chứ.”

Jung Jae-hoon quay người lại.

“Chơi vui vẻ với bạn nhé, anh đi đây.”

Hắn có nghi ngờ nhưng không thể chứng minh nên không còn cách nào khác ngoài việc rút lui.

Kính coong~

Khi chúng tôi mở cánh cửa kính và bước ra ngoài, một làn gió mát rượi ùa tới.

Thoát khỏi quán net: Thành công.

☆ ☆ ☆

“...Phù.”

Shin A-young đá giày ra và bước vào nhà. Tâm trạng cô ấy đang cực kỳ tồi tệ. Giá mà Jung Jae-hoon không đột ngột xuất hiện thì lẽ ra giờ này họ đã có thể chơi thêm vài trận nữa rồi. Vì các quán net khác đều hết chỗ nên cả đám đành phải giải tán sau đó.

...Chắc mình nên đi tắm thôi.

“A.”

Vừa vào phòng tắm, Shin A-young khẽ thốt lên khi nhìn thấy hình phản chiếu của mình trong gương. Cô ấy vẫn còn đang mặc chiếc hoodie rộng thùng thình màu be. Cô đã quên trả lại áo cho cậu ấy mất rồi.

“Sao mình lại hậu đậu thế này chứ...”

Hôm nay cô ấy hoàn toàn mất tập trung.

“Phù...”

...Nên cởi ra thôi.

Cảm giác mềm mại của tay áo lướt qua đầu ngón tay cô. Nhìn từ bên ngoài cậu ấy không có vẻ gì là to con lắm, nhưng mà...

...Cậu ấy mặc đồ rộng hơn mình tưởng nhiều. Hay là cậu ấy thích kiểu mặc oversized nhỉ?

Hít hít.

Lo lắng không biết mồ hôi mình có thấm vào áo không, cô đưa lên ngửi thử. Có một mùi hương thoang thoảng, nhưng nó không giống mùi hương quen thuộc ở nhà cô. Một mùi xà phòng thanh khiết và trầm mặc. Nó nhắc nhở cô rằng, cậu ấy đúng thực là một đứa con trai.

Đó là lý do tại sao cậu ấy lại can đảm đến vậy sao?

“...Mình nên giặt sạch rồi mới trả lại.”

Cô lẩm bẩm một mình. ...Nghĩ lại những hành động của mình khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.

“Hừm...”

Tạch tạch tạch.

— Shin A-young: Tớ quên trả áo cho cậu rồi.

— Shin A-young: Mai tớ sẽ mang đến trường trả nhé!

Shin A-young gửi tin nhắn trực tiếp cho Lee Seung-ho trên Instagram. Báo cho cậu ấy một tiếng thì tốt hơn.

Xoẹt—

Cô đặt điện thoại kẹp giữa những chiếc khăn tắm rồi bật vòi hoa sen. Chắc là lúc tắm xong sẽ có tin nhắn trả lời thôi.

☆ ☆ ☆

Ngồi trên sàn phòng khách, Shin A-young thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình điện thoại trong khi đang xem TV.

“...”

Con số 1 vẫn hiển thị bên cạnh tin nhắn.

...Cậu ấy vẫn chưa đọc, hay cậu ấy đã ngủ rồi?

“...”

...Không, không thể nào. Mặt trời vẫn còn treo cao trên bầu trời kia mà.

Nếu không phải vậy, thì...

Ý nghĩ rằng có lẽ mình đã trở thành gánh nặng của cậu ấy thoáng hiện lên.

“Haizz.”

Shin A-young quăng điện thoại lên ghế sofa. Cứ giữ nó bên cạnh chỉ khiến cô thêm lo lắng bồn chồn mà thôi.

“...”

...Nhưng điều đó cũng hợp lý mà, phải không? Sẽ thật dễ hiểu nếu cô đã trở nên phiền phức. Lee Seung-ho đã giúp cô rất nhiều lần, còn cô thì chẳng làm được gì nhiều để đáp lại. Nhiều nhất cô cũng chỉ trả tiền giờ quán net hay mua trà đào cho cậu ấy thôi.

...Và cô thậm chí còn được cậu ấy khao sau khi thắng cuộc cá cược của họ. Hôm nay, vì cô mà cậu ấy còn không thể tận hưởng trọn vẹn buổi chơi game nữa.

Nghĩ lại thì...

“...Mình đúng là tệ nhất mà.”

Vẻ mặt Shin A-young trở nên hơi chán nản. Ngay cả cô cũng tự thấy bản thân mình như vậy. Thật bực bội khi lúc nào cũng không thể lên tiếng một cách tự tin. Một người bạn luôn cần phải được trông chừng. Ngay cả cô cũng thấy điều đó thật mệt mỏi.

Ting!

Tiếng thông báo điện thoại vang lên.

“...”

...Chắc chỉ là quảng cáo game thôi.

“...Hức.”

Cố tình hạ thấp kỳ vọng, cô ngồi xuống ghế sofa. Cô khẽ chạm vào màn hình điện thoại.

— Lee Seung-ho: Ok.

— Lee Seung-ho: Không cần vội đâu.

Đôi mắt Shin A-young hơi mở to. Cậu ấy đã trả lời.

— Lee Seung-ho: À.

Và một tin nhắn khác nối tiếp.

— Lee Seung-ho: Giờ cậu có rảnh không?

— Lee Seung-ho: Nếu có thời gian, muốn leo rank đôi không?

— Lee Seung-ho: Lee Sol bảo cậu ấy không chơi nữa vì phải đi ngủ rồi.

Tạch tạch.

— Shin A-young: Tớ đăng nhập ngay đây.

Cơ hội này quá tốt để bỏ qua. Shin A-young, quên sạch nỗi u ám lúc nãy, lập tức đi tìm chiếc laptop của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cứ để anh lo hết:
does-anyone-have-that-meme-that-derives-from-this-og-yaoi-v0-ti7o0oyouqcg1.webp
nervous-scared.gif pepe-the-frog-punch.gif vkwqbz8qzqag1.jpg