Tôi Chuyển Sinh Thành Nhân Vật Phụ, Và Sau Khi Liên Tục Nghe Nữ Chính Thanh Mai Trúc Mã Thất Bại Than Vãn, Chẳng Hiểu Sao Chỉ Số Tình Cảm Của Cô Ấy Lại Tăng Tối Đa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

191 3768

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 116

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 446

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4160

Web Novel - Chương 39: Bảo Ngủ Trong Tình Cảnh Này Thì Quá Là Làm Khó Nhau

Chương 39: Bảo Ngủ Trong Tình Cảnh Này Thì Quá Là Làm Khó Nhau

Tôi đã ngủ được bao lâu rồi nhỉ?

Ý thức dần mơ màng quay trở lại, tôi từ từ mở mắt ra. Cơn sốt có vẻ đã lui, đầu óc tôi tỉnh táo đến lạ kỳ.

——Thế nhưng.

“...Hửm?”

Cảm giác cơ thể có chút gì đó... nặng nề. Chính xác hơn là, có một “sự kỳ lạ như thể đang bị cái gì đó đè lên”.

Vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê, tôi thử nhấc tấm chăn lên xem sao.

Và rồi.

“...Hả?”

“Ưm... hử...?”

Ngay trên lồng ngực tôi, một cô gái đang cuộn tròn nhỏ xíu ngủ ngon lành.

Một cô gái tôi vốn đã quá quen mặt, nhưng tuyệt đối không được phép xuất hiện ở đây.

“Hi, Hi, Hiiragi!?”

“Hử...?”

Kaede vừa dụi mắt, vừa nhổm người dậy với giọng ngái ngủ như một đứa trẻ. Mái tóc cô ấy rối bồng bềnh, đôi gò má thì ửng hồng nhạt.

“...Gì vậy, sao cậu lại hét to thế...?”

“Không, sao cậu lại ở trên giường tớ!? Còn ghế sofa thì sao!?”

Tiếng tôi thốt ra gần như là một tiếng hét thất thanh.

Kaede vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, khẽ nghiêng đầu đầy vẻ ngây thơ.

“...Tớ nghe thấy tiếng sấm, sợ quá... nên mới chạy vào đây...”

“Sấm á? Bây giờ?”

“...Ừm... đùng đoàng ấy...”

“Không, làm gì có tiếng sấm nào đâu?”

“Chắc là... tớ nghe nhầm... chăng...?”

Dù nói bằng giọng ngái ngủ, nhưng cái này chắc chắn là nói dối. Mà đúng hơn là kiểu nói dối thừa biết sẽ bị lộ nhưng vẫn cứ nói ấy.

“Đấy là cái cớ thôi đúng không?”

“...Chậc.”

Đừng có trưng ra cái bộ mặt kiểu “bị lộ rồi à” một cách thản nhiên như thế chứ.

Rồi cô ấy cứ thế nhìn lên tôi, tay vẫn nắm chặt lấy tấm chăn như một lẽ đương nhiên.

“...Này, Yuuta.”

“G-Gì hả.”

Kaede nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh đầy vẻ gian lận, khẽ hỏi.

“...Cậu ghét... ngủ cùng tớ đến thế sao?”

Chỉ một câu đó thôi mà tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhảy theo đúng nghĩa đen luôn. Thậm chí hơi thở cũng phải ngừng lại một nhịp.

(Uầy... cái này, ăn gian quá rồi nhé...!)

Bị nhìn bằng cái bộ dạng đó mà vẫn có thể thốt ra lời “tớ ghét” thì chắc gã đàn ông đó thuộc loài sắp tuyệt chủng rồi.

“...Cũng không hẳn là ghét. Thế nhưng...!”

“Thế nhưng...?”

Ánh mắt cô ấy như muốn nói rằng “tớ đang chờ đợi đây này”. Cái này không còn là ăn gian nữa, mà là tội phản nghịch rồi ấy chứ.

“...Được rồi. Ngủ cùng cũng được.”

Khi tôi chịu thua, Kaede trong phút chốc rạng rỡ như một đóa hoa vừa nở——

“Cảm ơn cậu!”

Cô ấy nhào tới ôm chầm lấy tôi.

“Hự!?”

Ngay khoảnh khắc cô ấy lao vào lồng ngực mình, oxy trong tôi như biến mất tăm trong giây lát.

“...Hiiragi, cậu... đột ngột quá đấy...!”

“Tại vì... tớ thấy vui quá mà...”

Cô ấy vừa nói khẽ, vừa ôm chặt lấy tôi không rời. Vẻ mơ màng ngái ngủ lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là tông giọng làm nũng một cách lạ kỳ.

(Không... sao tự nhiên cô ấy lại bật cái ‘công tắc’ này lên thế!?)

Dù đang rất hỗn loạn, nhưng cảm giác mái tóc mềm mại chạm vào vai, rồi nhiệt độ cơ thể, hơi thở... tất cả đều đang bào mòn lý trí của tôi.

(...Cái này là không chạy đi đâu được rồi).

Khi đã đạt đến cảnh giới buông xuôi, tôi vừa khẽ đặt tay lên đầu Kaede vừa hít một hơi thật sâu.

“...Xin cậu đấy, làm ơn giữ nết ngủ cho nó bình thường chút thôi nhé...?”

“Hửm... để tớ xem đã.”

“Còn phải xem nữa cơ á!?”

“Thì tại, nếu nết ngủ tớ xấu mà lỡ lăn vào lòng cậu... thì chuyện đó cũng... đúng không?”

“Thôi đi! Đừng có nói mấy câu đầy ẩn ý thế chứ!”

Kaede cười khúc khích rồi vùi mặt vào ngực tôi.

“...Chúc ngủ ngon, Yuuta.”

Nhỏ nhẹ, và đầy ngọt ngào.

Nghe thấy giọng nói đó ngay sát bên tai, trái tim tôi lại một lần nữa đập loạn xạ.

“...Ờ, chúc ngủ ngon.”

Cuối cùng, trong tình trạng bị Kaede bám chặt lấy, tôi từ từ nhắm mắt lại.

——Tình cảnh này, dù có nghĩ thế nào đi nữa cũng quá đỗi nguy hiểm.

(...Thế nhưng, chà. Cũng không... tệ lắm).

Nghĩ bụng như vậy, tôi dần chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng.

(Không, cái này... xét về mặt vật lý thì chẳng phải là không thể sao?)

Chỉ cần tóc của Kaede chạm vào mặt là tim tôi lại “thịch” một phát, rồi cánh tay bị cô ấy ôm chặt, rồi... cảm giác cứ chạm chỗ này chỗ kia nữa.

“...Ngủ sao nổi đây trời ơi...”

Tôi gào thét trong lòng một lời kháng nghị yếu ớt không thể thốt ra thành lời.

Thế nhưng, Kaede dường như chẳng hề hay biết về nỗi khổ tâm đó của tôi, cô ấy cứ thở đều đều, ngủ ngon lành như một thiên thần.

(...Không, chẳng phải thiên thần đâu. Đây là sự cám dỗ của ác quỷ thì có).

Bảo một cậu nam sinh cấp ba khỏe mạnh phải ngủ trong tình cảnh này á? Độ khó này phải là cấp SSS trở lên, cái điều không thể nào làm được ấy chứ.

Dù sao thì cũng thử nhắm mắt lại... nhưng mà.

“...Đừng có... ngọ nguậy nhiều thế chứ... hự...”

Ngay khoảnh khắc tôi nới lỏng vòng tay đang ôm, Kaede lại siết chặt lấy cánh tay tôi hơn và xích lại gần hơn nữa.

“~~~~~~!!?”

Không thể thốt ra lời. Không đúng hơn là nếu thốt ra lời thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Kết thúc theo nhiều nghĩa khác nhau.

(Hà... chắc đến sáng mai, cô ấy lại bảo ‘tớ chỉ ngủ mơ thôi, xin lỗi nhé’ cho mà xem...)

Tôi hít thở thật chậm như để tự trấn an bản thân. Ngủ đi nào, phải ngủ thôi mình ơi. HP của lý trí chỉ còn lại khoảng 2 mà thôi.

...Đúng lúc đó.

Kaede bỗng cựa quậy, rồi áp má vào ngực tôi.

Và rồi.

“...Yuuta... tớ thích cậu... lắm đó...”

“...Cái gì cơ?”

Trong giây lát, thời gian như ngừng trôi.

Đó là lời nói mớ. Chắc chắn là lời nói mớ rồi nhưng mà... dù là nói mớ thì cũng thế này cơ à!

(...K-Khoan đã khoan đã! Câu này là ‘thích’ theo kiểu bạn bè đúng không!?)

Một cuộc họp khẩn cấp bắt đầu nổ ra trong não bộ tôi.

・“Thích” = Tình bạn

・“Thích” = Kiểu như thích con gấu bông lúc nãy thôi

・“Thích” = Có lẽ là nói mớ nên không tính

Nhưng mà không được, tông giọng lúc nãy ngọt ngào một cách kỳ lạ cơ mà!? Bị nói như thế thì ai mà chẳng tin cơ chứ!? Sự hỗn loạn chồng chất lên hỗn loạn, dòng suy nghĩ của tôi bị tắc nghẽn hoàn toàn.

“...Hà... Không tài nào ngủ nổi mà...”

Gặm nhấm nỗi tuyệt vọng lần thứ hai trong ngày, tôi vùi mặt vào gối.

Ngay bên cạnh, Kaede vẫn đang phát ra tiếng thở đều đều cực kỳ đáng yêu.

(...Xin cậu đấy, bây giờ cứ ngủ yên đi. Rồi lát nữa hãy giải thích cho tớ nghe nhé...!)

Trong khi thầm cầu nguyện một cách khẩn thiết như thế, cuối cùng, tôi đã phải trải qua một đêm dài đằng đẵng mà chẳng thể chợp mắt lấy một giây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!