Chương 85: Địa tinh trong thị trấn
"Này này, cái thứ này ông có bán không?" Mạc Ly nhặt lên một tấm kim loại từ góc khuất của cửa hàng, lắc lắc trước mặt gã chủ tiệm.
"Hả? Cậu muốn cái đó à?" Gã nọ ngẩn người, rồi xua tay đầy vẻ khinh khỉnh. "Thôi bỏ đi, cái miếng sắt rỉ đó thích thì lấy đi. Bình thường tôi dùng để chèn cửa, định vứt mà cứ tiếc..."
"Tặng tôi? Ông chắc chứ?" Mạc Ly nhướn mày. "Chắc, quá chắc luôn! Nó chẳng qua là một miếng sắt rỉ bình thường thôi mà?" Gã chủ tiệm còn cười nhạo Mạc Ly: "Thứ đó mà cũng cần mua? Sao, cửa nhà cậu cũng hỏng à? Ra đường nhặt đại một miếng là được mà?"
"Thôi, sợ ông lỗ, tôi cứ trả chút tiền vậy." Nói rồi, Mạc Ly ném một đồng bạc lên bàn. "Ôi chu choa! Hì hì, cảm ơn quý khách nhé!" Nhìn đồng bạc sáng loáng, gã chủ tiệm xoa tay cười thầm. Gã nghĩ thầm trên đời sao lại có kẻ ngốc đến mức coi miếng sắt chèn cửa là kho báu, còn ra tay hào phóng như vậy.
Gã chủ tiệm tưởng mình lãi to, nhưng Mạc Ly mới là người biết mình đã trúng mánh lớn. Đây chính là đồ cổ thực sự. Lau đi lớp bụi bẩn, một dòng chữ Atin cổ hiện ra: Hồi Hỏa Đạn (Remelt Bullet), sản xuất năm 1083 Bắc Lịch.
Mạc Ly tháo tấm kim loại ra, bên trong có ba "mảnh kim loại" — chính là các đầu đạn ma pháp. Dù vẻ ngoài xám xịt do thời gian, nhưng đây là vũ khí quân dụng từ gần một ngàn năm trước! Nếu định giá theo sức mua hiện tại, 10.000 đồng vàng mới chỉ là giá khởi điểm.
Cầm ba viên đạn nặng trịch trong tay, Mạc Ly vô cùng phấn khích. Dù rất muốn thử xem kỹ thuật nghìn năm trước còn hoạt động không, nhưng cậu không nỡ. Đạn ma pháp cực kỳ quý giá, dùng một viên là mất một viên. Giờ đây, với 7 viên đạn hỏa mai thông thường, 3 viên Hồi Hỏa Đạn và các cuộn giấy ma pháp, Mạc Ly tự tin có thể đối đầu với kẻ địch có cấp độ khai phá huyết mạch Bản Nguyên cấp 4.
Trong khi gã chủ tiệm đang hí hửng định đem đồng bạc đi đánh bạc thì... "Rầm!" Một món đồ cổ rơi xuống vỡ tan tành. Tiếng đổ vỡ bắt đầu vang lên liên tiếp. "Sera trên cao chứng giám... chuyện gì thế này??" Gã chủ tiệm ôm đầu chạy ra ngoài. Không chỉ tiệm của gã, cả khu phố đang rung chuyển.
Giữa đống đổ nát, những cái đầu xanh lét bắt đầu nhô ra. "Địa... Địa Tinh!!" Tiếng la hét vang lên, nỗi sợ hãi lan nhanh như cháy rừng. Đối với cư dân vùng Raven, Địa Tinh là cơn ác mộng có thật. "Chạy mau, Địa Tinh tấn công thị trấn rồi!!"
Mạc Ly nhanh chóng tìm đến nơi trống trải. Cậu nhận ra lũ Địa Tinh này rất khác: chúng to lớn, mặc giáp trụ và cầm vũ khí tinh xảo. Kỳ lạ hơn, chúng ít tấn công người mà chủ yếu phá hủy công trình.
"U oa oa!" Khi phát hiện ra Mạc Ly, lũ Địa Tinh gào thét lao tới. Cậu bình thản kéo mũ trùm trắng, rút thanh Hàn Hi, vung một đường kiếm hình bán nguyệt màu băng giá.
【Hàn Hi: Băng Cức Trảm】 Ba tên Địa Tinh đi đầu bị chém làm đôi, thi thể đóng băng dính chặt xuống đất. Mạc Ly nhảy lên vai một tên khác, bung tay phóng ám tiễn (Sleeve Sword) đâm xuyên cổ hai tên nữa. Với hai trang bị cấp Sử Thi (Epic), Mạc Ly quét sạch lũ Địa Tinh trong nháy mắt như đang chơi một trò chơi hành động.
Sau khi giải quyết xong, Mạc Ly ẩn mình dưới hiên nhà, đợi vệ binh đến rồi mới lặng lẽ rời đi. Mọi manh mối bắt đầu xâu chuỗi lại trong đầu cậu. Cậu cần quay về hỏi Di Linh để xác nhận giả thuyết của mình.
Vừa bước ra khỏi khu phía Bắc, đi ngang qua một tiệm hoa, một giọng nói khiến bước chân Mạc Ly dừng lại: "Thưa ngài, ngài có mua hoa không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
