Tôi Bị Công Chúa Ngân Long Biến Thành Ấu Long Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2897

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

QUYỂN 2 Amelia - Chương 12: Trước khi xuất phát

Chương 12: Trước khi xuất phát

"Đây là phòng của anh trai đó ạ, chị đến tìm anh ấy đúng không?~ Nhưng mà chị chịu khó đợi một lát nha, tối qua anh ấy tiêu tốn nhiều sức lực trên người em quá, thể lực cạn kiệt nên nằm liệt giường luôn rồi, đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại đâu ạ." Molly vừa khóc thầm trong lòng để tế lễ cho liêm sỉ đã mất, vừa không ngừng nói những lời tự bôi nhọ chính mình.

Không bỏ rơi liêm sỉ sao lừa được người cơ chứ! ... Chuyện đã đến nước này, chỉ còn cách giả vờ làm một đứa con gái rẻ tiền chuyên cung cấp dịch vụ tại gia thôi.

"Em tên là gì?"

Im lặng một lát, Aurora cúi người xuống, khẽ vuốt ve mái tóc của Mạt Ly. Trong sự thân mật ấy còn mang theo một chút xót xa.

"Dạ? ... Em, em tên là Molly." Bất ngờ bị thi triển chiêu "xoa đầu sát", Mạt Ly có chút luống cuống.

Vừa dứt lời, Mạt Ly cảm thấy trong lòng bàn tay bị nhét vào một vật gì đó cứng cứng. Cúi xuống nhìn, đó là một xấp tiền vàng!

Cái này... Thế là thực sự bị coi thành thiếu nữ làm nghề "bán phấn buôn hương" rồi sao.

"Hãy tìm một công việc tử tế mà làm, đừng hành hạ bản thân mình như vậy nữa." Aurora đứng dậy, nhìn vào khung cảnh bên trong căn phòng với ánh mắt đầy ẩn ý. Không cần vào phòng cô cũng có thể hình dung ra sự bừa bộn bên trong, ánh mắt không khỏi hiện lên một tia ghê tởm, cô lùi lại vài bước.

"Cảm ơn chị! ... Có cần Mạt Ly vào gọi anh trai dậy không ạ?~" Mạt Ly đành phải cứng đầu diễn tiếp vở kịch này.

"Không cần đâu." Aurora quay lưng bước đi. "Em bảo hắn ta, đạo sư bảo hắn dậy đi, đến lúc lên đường rồi."

Người đàn ông này có đáng ghê tởm hay đạo đức suy đồi đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến Aurora. Hắn ta chẳng qua chỉ là một người qua đường trong cuộc đời cô mà thôi. Tuổi thọ của Tinh Linh rất dài, nhân loại so với họ chỉ như loài kiến dễ chết, cô sẽ không tốn công bận tâm đến thói quen hay sự sống chết của một kẻ nhân tộc nào đó. Nhiệm vụ của đạo sư, thông báo đến nơi là được.

Nhìn theo bóng lưng Aurora dần xa, cho đến khi biến mất ở phía cuối hành lang, Mạt Ly mới thở phào nhẹ nhõm, sợ hãi đóng cửa lại và khóa chặt.

Nhờ vào đoạn kịch tính suýt thót tim này mà giờ cô chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa. May mà người đến gọi là Aurora — một kẻ thích đứng ngoài cuộc và không hứng thú với chuyện thiên hạ. Chứ nếu là vị công chúa bụng đen thích hành hạ người khác kia, e là cô ta sẽ xông thẳng vào phòng bắt sống Mạc Ly, sẵn tiện kết tội "quấy rối trẻ em" rồi tống cậu vào đại lao mất.

Ăn chút bánh quy nén, Mạt Ly đã không còn đói. Sau khi có sức khôi phục lại nhân hình, cậu mặc quần áo, khoác áo choàng và vệ sinh cá nhân đơn giản. Khi ra khỏi phòng đã là nửa tiếng sau, chỉ còn chưa đầy 15 phút nữa là đến giờ xuất phát.

Đến phòng của đạo sư "Rồng Ngủ" (tạm gọi thế), Amelia và Aurora đã có mặt từ sớm.

"Ngại quá, tôi đến muộn, có chút việc bận đột xuất." Mạc Ly cười gượng gạo.

Nghe vậy, Aurora không có phản ứng gì, còn Amelia thì vẫn nở nụ cười như thường lệ.

Hôm nay Aurora vẫn mặc phong cách của ngày hôm qua. Ít nhất trong quan niệm của Mạc Ly, chủng tộc Tinh Linh dù xuân hạ thu đông đều mặc kiểu trang phục ngắn lộ tay chân thế này. Trừ những bộ lễ phục trong các dịp chính thức, quần áo của họ đều rất "mát mẻ".

Còn Amelia thì đã thay một bộ đồng phục váy ngắn vừa trang trọng vừa linh hoạt. Chiếc váy xếp ly màu trắng tinh khôi viền chỉ vàng kết hợp với đôi tất đen dài quá gối, để lộ vùng "Tuyệt đối lĩnh vực" đầy quyến rũ. Phần thân trên là đồng phục của học viện Lanyin, mái tóc màu hoa anh đào được buộc thành kiểu tóc hai bím dài mềm mại sang hai bên.

Liếc qua ba người có mặt, Mạc Ly thở phào. Aurora không phải hạng người lẻo mép hay đi rêu rao chuyện người khác, cô nàng Tinh Linh này thích đứng ngoài mọi sự việc. Nếu không, cậu sẽ phải tốn không ít công sức để giải thích. Tuy nhiên, một điều không thể tránh khỏi là điểm ấn tượng của cậu trong lòng Aurora chắc chắn đã rơi xuống đáy vực rồi.

"Mọi người đều ăn sáng rồi chứ?" Tinh Lạc vẫn giữ vẻ mặt uể oải, đôi mắt cứ chực khép lại, mái tóc đỏ hơi bù xù.

Cả ba gật đầu.

"Vậy thì, như đã nói hôm qua, chúng ta sẽ lên đường đến địa điểm khảo hạch." Tinh Lạc ngáp một cái. "Lấy chứng nhận tư cách khảo hạch của các em ra, xem vị trí của kỳ khảo hạch lần này ở đâu. Cách dùng là... các em cần nhập dấu vân tay vào trước."

Nói đoạn, Tinh Lạc hư không điểm vài cái, một vòng sóng ma pháp lan tỏa, kích hoạt tấm thẻ vàng trong tay ba người. Mạc Ly lật qua lật lại tấm thẻ, đột nhiên trên đó hiện lên một hình ảnh phản chiếu màu xanh lam.

"Đây là... bánh nướng chua ngọt à?"

"Phụt, ngài Mạc Ly lúc nào cũng đáng yêu như vậy nhỉ." Amelia mỉm cười nhìn Mạc Ly, từ tốn giải thích. "Đây là bản đồ của đại lục Tyne đấy."

"Khụ, tôi đùa chút thôi." Mạc Ly có chút xấu hổ.

Hình vẽ hình nón hiện ra trước mặt ba người chính là đại lục Tyne: phía dưới là bán đảo Carrona và quần đảo Sadoya, phía trên là sông Lanyin — đây là vùng lãnh thổ của các vương quốc nhân loại. Sông Lanyin là một con sông chảy thẳng ra biển, ngăn cách các vương quốc con người với nơi cư trú của các dị tộc ở cực Bắc. Học viện Lanyin được xây dựng trên một hòn đảo lớn nằm giữa dòng sông này. Còn vị trí tiếp tục về phía Bắc, đó chính là Cựu Lục Địa năm xưa... nơi đã bị sự Sâu Thẳm (The Abyss) xâm chiếm và hủy diệt hoàn toàn.

"Điểm đến của chúng ta đã được đánh dấu trên bản đồ rồi."

Nghe vậy, cả ba đều nhìn vào dấu chấm đỏ đang nhấp nháy trên bản đồ xanh. Dấu chấm đỏ nằm bên ngoài lưu vực sông Lanyin, gần thành Thương Khung, có vẻ là một khu rừng nào đó.

"Địa điểm khảo hạch lần này nằm ngoài phạm vi sông Lanyin sao?"

"Đúng vậy, nằm trong một bí cảnh thuộc rừng Palona."

Nghe đến đây, Aurora khẽ siết chặt lòng bàn tay, ngay cả sắc mặt của Amelia cũng trở nên nghiêm trọng. Chỉ có Mạc Ly — gã "ngựa non háu đá" chẳng biết gì — là vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

A, ngại quá, ở đây dường như chỉ có mình mình là kẻ mù chữ, nãy giờ hoàn toàn lạc quẻ không hiểu đạo sư đang nói cái gì hết.

"Tôi có thể hỏi một câu không? Cho hỏi phía ngoài sông Lanyin thì có vấn đề gì sao?"

"............" Cả ba người đều nhìn Mạc Ly bằng ánh mắt đầy ẩn ý, khiến cậu cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Nói một cách ngắn gọn, ánh mắt của ba người họ nhìn cậu... giống như nhìn một kẻ ngốc.

"Ngài Mạc Ly, anh có biết nhà mình ở đâu không?"

"Biết chứ, lãnh địa Tử tước Münster." Mạc Ly chỉ vào một điểm ở phía dưới vùng lãnh thổ Giáo quốc.

"Vậy anh có biết sông Lanyin ở đâu không?"

"Đại khái là... ở đây?"

"Thế còn những nơi ngoài sông Lanyin, anh có đọc tên được địa danh hay các sinh vật cư ngụ ở đó không?"

"Không rõ, tôi đâu phải nhà địa lý học." Mạc Ly đảo mắt. Cậu vốn không hứng thú với địa lý và lịch sử, kiếp trước cũng chưa từng đi quá sông Lanyin, nên đương nhiên là mù tịt về những khu vực đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!