Chương 124: Pháo hoa tan biến
"Hồi còn nhỏ, mỗi dịp lễ Thánh Quy, cha đều đưa ta đến đây xem hội pháo hoa. Cha nói với ta rằng, lễ Thánh Quy không chỉ để tưởng niệm đế quốc đã mất, mà mọi người tin rằng vào ngày này, Nữ thần Sera sẽ hạ phàm, đưa vị hoàng đế tuẫn quốc cùng tất cả người thân đã khuất của con dân Nguyên Giáo trở về nơi đây..."
"Họ đang dõi theo chúng ta, dù chúng ta không nhìn thấy họ." Amelia ôm gối ngồi trên mỏm đá nhô ra, nhìn bầu trời sao vô tận mà thì thầm.
"Vì vậy, mọi người mới đốt pháo hoa vào ngày này, để những người thân chỉ có thể trở về mỗi năm một lần nhìn thấy."
"Vậy sao, cảm giác này chắc tôi chẳng bao giờ cảm nhận được rồi." Đối với một kẻ mồ côi chính hiệu như Mạc Ly, cậu thực sự không cảm nhận được mấy bầu không khí lễ hội, chỉ đơn thuần thấy pháo hoa cũng đẹp, nhưng thứ gì đẹp đến mấy nhìn mãi cũng chán.
"Ta cảm nhận được đấy. Trong đó có cha mẹ ta, ông bà ta, và cả tổ tiên bao đời của ta nữa, họ đều đang nhìn ta." Amelia khẽ nhắm mắt, làn gió nhẹ lướt qua lọn tóc cô. "Biết đâu, mẹ của Mạc Ly cũng ở trong đó đấy, bà ấy đang dịu dàng nhìn ngươi."
"Hy vọng là vậy... Nhưng tôi không giống Công chúa điện hạ, cô còn được thấy cha mẹ mình, còn họ tên họ là gì, thân phận ra sao, tôi hoàn toàn mù tịt."
"Ngài Mạc Ly tốt nhất nên bớt nói những lời như vậy đi." Trước lời phát biểu của Mạc Ly, Amelia chỉ coi đó là sự nổi loạn đối với người cha ruột (Norma), cô thở dài bỏ qua.
"Thôi bỏ đi... Giải thích cô chắc cũng chẳng tin, chú Norma thực ra không phải cha đẻ của tôi."
"Vậy sao."
"Hửm? Cô tin à?"
"Lời đích thân ngài Mạc Ly nói, tại sao ta lại không tin?" Amelia mỉm cười, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ, vẻ diễm lệ thường ngày bỗng thêm vài phần tinh nghịch đáng yêu. "Ngài Mạc Ly chưa từng gặp cha mẹ mình sao?"
"Ừm, một lần cũng chưa. Tôi thậm chí không biết họ tên là gì." Càng nói, Mạc Ly càng lún sâu vào đại dương ký ức.
"Ra là vậy... Thứ lỗi cho ta mạo muội hỏi một câu, cha mẹ ngài đã qua đời như thế nào?"
"Không phải chủ đề cấm kỵ gì đâu, đừng hỏi căng thẳng thế. Thú thực tôi chẳng có chút tình cảm nào với họ cả... Cha tôi thì tôi không biết, nhưng nghi là hạng tra nam bỏ vợ bỏ con; còn mẹ tôi, hình như qua đời vì khó sinh." Đúng như lời Mạc Ly nói, đây không phải chuyện khó mở lời, cậu nói một cách rất nhẹ nhõm.
Dựa theo lời kể của Elsa và Norma — hai người hiểu đôi chút về thân phận cậu, mẹ cậu có lẽ đã mất vì khó sinh, còn tộc Rồng bên kia thì dửng dưng. Vương nữ khó sinh mà chết, họ thậm chí chẳng thèm cử sứ giả đến xem một cái, e là đã sớm đoạn tuyệt quan hệ với mẹ cậu rồi.
Nghĩ đến đây, Mạc Ly chẳng có chút thiện cảm nào với tộc Thiên Bạch Vũ. Dù cậu không thân thiết với mẹ, nhưng mẹ cậu dù sao cũng vì sinh ra cậu mà chết. Nói lùi một bước, con gái mình khó sinh, làm cha làm mẹ mà không thèm nhìn lấy một cái, bấy nhiêu đó đủ để Mạc Ly cảm thấy ghê tởm rồi. Cậu chỉ có sự chán ghét và khinh bỉ đối với quan niệm thuần huyết biến thái của tộc Rồng.
"Khó sinh sao... Về điểm này, ta và ngài Mạc Ly rất giống nhau đấy." Amelia khẽ nói. "Mẹ ta cũng qua đời vì sinh ra ta, sau đó cha ta u uất phiền muộn rồi cũng rời bỏ ta."
Hai người tuy xuất thân và địa vị khác biệt một trời một vực, nhưng ở khía cạnh này lại có cảnh ngộ cực kỳ tương đồng.
"Sự sinh ly tử biệt với người thân, chắc là đau đớn lắm." Có lẽ vì đồng cảm, Mạc Ly lên tiếng. "Dù tôi chưa từng trải qua, nhưng phần nào có thể thấu hiểu. Một người mà tôi coi như người thân đã bỏ rơi tôi năm tôi sáu bảy tuổi, ném tôi vào cô nhi viện ở Münster. Cảm giác bị người thân tự ý bỏ lại đó, tôi cũng từng rất bất lực, đau đớn như bị cả thế giới phản bội vậy."
"Ngài Mạc Ly..."
"Nhưng cũng chẳng sao, chỉ đau lúc đó thôi, quen rồi cũng thấy bình thường. Cô xem, bước ra từ cô nhi viện tôi vẫn sống tốt đấy thôi, thuận buồm xuôi gió, thậm chí chỉ còn cách việc đỗ vào học viện Rhine và bước lên đỉnh cao cuộc đời một bước chân nữa thôi." Mạc Ly nửa đùa nửa thật. "Con người cuối cùng vẫn phải bước tiếp, mọi thứ đều cần một quá trình để thích nghi."
"……… Phải rồi."
Tiếng trò chuyện nhỏ dần, sự tĩnh lặng lại bao trùm, hai người im lặng ngắm nhìn màn pháo hoa cuối cùng của lễ Thánh Quy. Bầu không khí bỗng trở nên trầm lắng.
"…………"
"………? Hửm? Sao thế? Sắc mặt kém vậy?" Nhận thấy sự bất thường của Amelia, Mạc Ly khẽ nhíu mày hỏi.
"Khô, không có gì."
"Không có gì? Công chúa điện hạ của tôi ơi, cô lại đang diễn trò gì nữa đây? Ba chữ 'tôi có chuyện' sắp viết thẳng lên mặt cô rồi kìa, thế mà còn bảo không sao? Cô mà không sao là tôi xuống núi đấy nhé?"
"……… Ưm." Amelia nín thở, hai vai run rẩy, phát ra tiếng kêu như một chú mèo con bị kinh động.
Không đúng, rất không đúng, Amelia bình thường không thể phát ra âm thanh như thế, Mạc Ly biết rõ điều đó. Thế là cậu ghé sát lại để tìm hiểu, phát hiện trên váy công chúa của Amelia có một vệt đen nhỏ, nhìn kỹ lại thì hóa ra là một con rết đen.
"Cái gì vậy Công chúa điện hạ, hóa ra cô sợ rết à?" Mạc Ly đầy vạch đen trên mặt nói. "Thế thì nói sớm đi, ở đây đấu trí đấu dũng với nó nửa ngày, định dùng ánh mắt để dọa nó rút lui à?"
"Khô, không có, ta đâu có sợ rết??" Amelia cố tỏ ra bình tĩnh.
"Ấy ấy, đừng cử động, nó bò theo chân váy lên rồi kìa."
"Iiiii!……" Amelia lập tức mặt cắt không còn giọt máu, hai tay khoanh trước ngực, run cầm cập.
"Phụt, sợ đến mức này mà còn cố chấp, thật là. Đến Goblin cô còn chẳng sợ, mà lại sợ loại côn trùng cấp độ này sao?" Mạc Ly trêu chọc, túm lấy râu của con rết.
"Ta... ta ghét nhất loại côn trùng nhiều chân thế này... Ngươi, sao ngươi còn cầm nó? Sao không vứt đi ngay?"
"Đừng vội." Nhìn thấy bộ dạng thở cũng không dám thở mạnh của Amelia, khóe miệng Mạc Ly nhếch lên.
Amelia sợ côn trùng nhiều chân, thú thực đây là lần đầu cậu biết. Trước đây cậu cứ tưởng vị Công chúa bạo chúa này trời không sợ đất không sợ, ngay cả quỷ dữ hiện hình cũng phải nể cô vài phần. Xem ra, ở một số khía cạnh cô cũng giống như những cô gái bình thường thôi. Mà nói mới nhớ, tại sao trước đây mình chưa từng coi cô là một cô gái bình thường nhỉ?...
"Ấy ấy, Công chúa điện hạ cô không biết rồi. Tôi hỏi cô, cô biết đây là giống rết gì không?"
"Ai mà biết được chứ... Ta có thích chúng đâu, mắc mớ gì phải nghiên cứu??"
"Này, đây gọi là rết sợi, một loại rết khá phổ biến, độc tính không lớn. Túi độc của nó dùng làm thuốc độc thì chưa đủ tư cách, nhưng lại là món bảo bối để làm thuốc đấy."
"Gớm, gớm quá... Mau vứt nó đi."
"Được rồi được rồi, xử lý nó ngay đây..." Nhìn thấy khuôn mặt sắp khóc vì sợ của Amelia, Mạc Ly đã thỏa mãn lắm rồi. Vừa định vứt con rết đi thì Mạc Ly bỗng ngẩn người.
"Ơ, ơ kìa?"
"Sao thế? Chẳng phải ngươi đã vứt nó đi rồi sao?"
"Không, không không không, tôi nhớ rõ là tôi còn chưa kịp vứt mà."
"Ngươi đừng có dọa ta, thế giờ nó đâu rồi??" Amelia mặt mày tái mét, nắm chặt lấy váy.
"Cái này..." Mạc Ly như nhìn thấy thứ gì đó, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Ngươi, sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?"
"Cái đó, Công chúa điện hạ, cô đừng động đậy..."
"Khô, không lẽ, ở trên, người ta??" Amelia cảm thấy lông tơ khắp người mình đều dựng đứng lên.
"Dưới góc độ sinh học mà nói thì đúng là vậy."
"Ư, ư ư..."
"Đừng động, đừng động, yên tâm, có tôi đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi." Mạc Ly từng bước tiến lại gần, vừa an ủi Amelia đang sợ đến phát khóc.
Thấy Amelia hoảng loạn mất phương hướng như vậy, Mạc Ly cũng hốt hoảng theo. Cậu từ từ tiếp cận, túm lấy râu của con rết "biến thái" không yên phận kia, quăng mạnh nó ra xa.
"Phù phù, nguy quá... Ơ ơ ơ?!" Chưa kịp thở phào, một con "rết" lớn hơn lập tức nhào tới quấn lấy cậu.
"Sợ, sợ quá..." Amelia giống như một con rết cỡ đại quấn chặt lấy Mạc Ly. Mạc Ly nhất thời không đứng vững, mất thăng bằng ngã nhào xuống đất.
"Được rồi được rồi, Công chúa điện hạ, không sao nữa rồi. Con rết hôi hám định giở trò đồi bại đó đã bị tại hạ xử lý rồi, cô ngẩng đầu lên được chưa."
Amelia lúc này dường như cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, ôm chặt lấy Mạc Ly nói gì cũng không buông.
"Ngoan, đừng sợ, không sao rồi, không sao rồi nhé." Thấy Amelia sợ hãi như vậy, lòng Mạc Ly cũng mềm lại, cậu xoa đầu Amelia, nhẹ nhàng trấn an tâm trạng cô.
Dưới sự an ủi của Mạc Ly, Amelia dần lấy lại lý trí, và rồi...
Bầu không khí lại trở nên gượng gạo lần nữa. Khi cả hai sực tỉnh, họ nhận ra tư thế giữa hai người đang ở một vị trí cực kỳ khó xử. Mạc Ly ngồi dưới đất, còn Amelia thì đang ngồi trên eo cậu, hai chân quấn lấy cậu.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng pháo hoa vẫn vang vọng bên tai, hai người nhìn thẳng vào mắt đối phương, đồng thời nín thở. Chẳng biết vì sao, Mạc Ly cảm thấy tim mình lúc này đập nhanh đến mức nóng rực. Nhìn Amelia đang ngồi trên người mình, đôi mắt cũng chứa chan tình ý, một cảm giác nóng bỏng khó tả dâng trào. Cậu đột nhiên nảy sinh một thôi thúc muốn kéo đối phương vào lòng.
Đoàng!
Nhưng đúng lúc này, pháo hoa đột ngột dừng lại. Hội pháo hoa vừa vặn kết thúc, kéo theo đó là bầu không khí nóng bỏng ngột ngạt cũng tan biến theo.
"……… Xin lỗi, ta thất thái rồi." Amelia vội vàng đứng dậy.
"……… Không sao, tôi cũng..." Mạc Ly quay mặt đi chỗ khác, sau khi bình tĩnh lại thì cảm thấy rùng mình sợ hãi. Cậu không hiểu lúc nãy mình bị làm sao, vậy mà lại định thuận theo bầu không khí để tiến xa hơn với Amelia... Aaaa, hỏng rồi hỏng rồi... Mạc Ly vỗ vỗ vào mặt mình, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo hơn.
"……… Xin lỗi, ngài Mạc Ly." Amelia đứng cách xa Mạc Ly, quay lưng về phía cậu.
"Hả?" Mạc Ly hơi ngẩn người. Cậu không hiểu sao Amelia đột nhiên lại nói lời này.
"Cảm ơn chiếc nhẫn của ngài, ta nhận lấy nó. Nhưng quả nhiên ta vẫn... không thể lấy đủ dũng khí để chấp nhận nó."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
