Chương 177: Kyousuke à... Tớ đã luôn ao ước được gặp cậu một lần
Những ngày đầu tiên của năm hai diễn ra khá thuận lợi.
Sau khi các tiết học buổi chiều đi vào quỹ đạo, việc cả nhóm cùng nhau dùng bữa trưa tại lớp 2-5 đã trở thành một hoạt động thường nhật.
Trong giờ ăn, tôi vẫn duy trì việc cho Yuuki uống cùng một loại whey giống mình, vậy mà cơ bắp của cậu ấy vẫn chẳng có tiến triển gì.
Ngày nào tôi cũng kiểm tra bằng cách nắn bắp tay cậu ấy nhưng nó vẫn cứ mềm oặt. Chẳng biết có phải vì xấu hổ do không lên cơ được hay không mà mặt mũi Yuuki lúc nào cũng đỏ bừng lên.
Có lẽ uống ngay sau buổi tập mới đạt hiệu quả cao nhất. Tiện thể thì hương vị tôi cho cậu ấy dùng hôm nay là vị chuối.
"Gắng nuốt. Cái vị chuối của cậu đậm quá rồi Kyousuke ơi... Nó đặc sệt nên tớ thấy khó uống ghê, làm ơn pha loãng bớt đi cho tớ dễ nuốt hơn với..."
Nhìn Yuuki cứ ngước đôi mắt lên nói mấy lời đó, tôi tự hỏi sao một thằng con trai mà lại có thể toát ra vẻ quyến rũ đến vậy. Tôi mà không mau chóng biến cậu ta trở lại thành tên cơ bắp thì e là lý trí không giữ được mất...
Gần đây Marukawa có hứng thú với việc làm bento, nên có vẻ như từ đợt nghỉ xuân, một lớp dạy nấu ăn đã được mở tại nhà Lớp Trưởng vào mỗi cuối tuần. Thật ngạc nhiên khi thấy Fujioka và Kogarasu cũng góp mặt.
Mục tiêu của Kogarasu có vẻ là muốn học cách nấu cả các món Tây để làm phong phú thực đơn sau khi lập gia đình. Rõ ràng không quen với tiếng Anh mà còn tự làm khó mình... Tôi rất vui vì cậu ấy đã nỗ lực vì mình, nhưng cảm giác cũng áy náy không kém.
"Thật ra thì tay nghề vào bếp của Hiyori cũng đỉnh lắm rồi mà, tớ thấy cậu không cần gượng ép học thêm đâu."
"Dù vậy, khi quan sát Hina-chan và Shizuku-chan, tôi chợt nhận ra rằng con đường ngắn nhất đến trái tim phu quân mình là đi qua dạ dày mà. Chắc chắn Kyousuke cũng muốn mỗi ngày đều được ăn những món khác nhau chứ."
"Để mà nói, thực ra chỉ cần là người mình yêu nấu thì tớ đều thấy hạnh phúc... Cơ mà rõ ràng là một bữa ăn thịnh soạn và vui tươi thì ai mà chẳng thích."
Chúng tôi vừa ăn trưa vừa tán gẫu.
Khác hẳn với vẻ lúng túng thường thấy mỗi khi đụng đến chủ đề tình cảm (?) của tôi, Hina bây giờ lại tỏ ra khá hào hứng. Thôi thì cậu ấy thấy vui là được rồi.
Cuộc sống của tôi gầm đây diễn ra khá suôn sẻ, bao gồm cả việc bắt đầu đi làm thêm tại một quán nhậu mỗi tuần một lần, nhưng không may là hôm nay trời mưannên buổi sinh hoạt của Câu lạc bộ Bơi Lội đành tạm nghỉ. Do nhà thi đấu cũng quá tải khi các đội khác đều dồn vào đó để tránh mưa, buổi tập của chúng tôi chỉ dừng lại ở các bài tập leo cầu thang và các bài tập về hông, thế là tôi lại có thời gian rảnh.
Định bụng sang Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh một chuyến nhưng tiền bối Sango lại có buổi tập dượt phỏng vấn thực tập nên Câu lạc bộ hôm nay cũng không hoạt động.
Dù sao thì chị ấy cũng là năm ba rồi mà, cảm giác có chút trống trải. Tôi có thử hỏi sao chị không định trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, thì chị ấy đáp: "Được ở gần một thiên tài như Fujioka-chan, chị mới thấy mình chỉ nên coi nhiếp ảnh là sở thích thôi." Tôi cũng rất thích những bức ảnh của tiền bối Sango nhưng quả thực lúc đó chẳng biết phải nói gì hơn.
Đang lúc chưa biết làm gì để giết thời gian, tôi sực nhớ ra Hina có ca trực ở thư viện vào chiều nay nên đã quyết định ghé qua đó xem sao.
Kể cả có cộng dồn với kiếp trước đi nữa, số lần tôi xuất hiện tại thư viện chắc chắn là không quá một bàn tay.
Khi tiến vào thư viện, đập vào mắt tôi là tấm bảng nội quy "Vui lòng giữ im lặng trong thư viện", tôi lướt qua rồi đi thẳng tới quầy tiếp tân, nơi Hina đang ngồi cùng một bạn nữ lạ mặt khác.
Mái tóc màu xám tro hơi ánh lên, dài thướt tha tận thắt lưng và từng lọn tóc uốn lượn trông như những đường sóng nước mềm mại.
Đeo một chiếc kính gọng bạc, cô ấy toát ra một bầu không khí chuẩn một 'Cô gái văn chương'. Sau khi chào hỏi Hina bằng giọng nhỏ nhẹ, tôi cũng tự giới thiệu và chào hỏi lần đầu với 'Cô gái văn chương' kia.
Và câu trả lời nhận được từ cô gái ấy là một điều mà tôi chưa từng ngờ tới.
"Kyousuke à... Tớ đã luôn ao ước được gặp cậu một lần"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
TN:Đoạn này Kogarasu dùng từ「旦那様」 (Danna-sama) tức là cách gọi chồng theo kiểu trang trọng ấy.
