Chương 168: Trước đây đã từng có người lấy trộm quần lót của tôi (Góc nhìn của Hina)
Vào một buổi chiều thứ Hai tháng Tư, do mẹ được mời sang bên nhà Kyousuke-kun chơi nên từ trưa tôi chỉ biết ngồi học bài một mình.
Ding dongggggg!
Tiếng chuông vang lên, chắc hẳn có khách đây. Hay là nhân viên giao hàng nhỉ?
Đang định ghé mắt vào mắt mèo để kiểm tra thì tôi nghe thấy giọng Kyousuke-kun gọi "Cho hỏi có ai ở nhà không ạ", nghe vậy tôi vội ra mở cửa cho cậu ấy.
"Cậu ghé chơi đấy à Kyousuke-kun? Nếu tớ nhớ không nhầm thì hôm nay là ngày đầu Câu lạc bộ Bơi Lội mở cửa trở lại mà nhỉ?"
Tôi để ý thấy trên tay Kyousuke-kun là hai chiếc túi giấy, một cái có biểu tượng cửa hàng đồ thể thao còn cái còn lại là từ hiệu thuốc.
"Có chút trục trặc... À thì, tớ về nhà thì thấy Sachie-san đang ở bên đấy nên nghĩ chắc Hina đang ở nhà một mình. Tớ có việc này cần Hina hỗ trợ một chút"
Sao mà thần thần bí bí thế nhỉ, hình như mặt Kyousuke-kun hơi đỏ lên thì phải. Lẽ nào đi bộ dưới trời nắng khiến cậu ấy bị say chăng?
"Cứ vào nhà ngồi trước nhé, để tớ lấy nước cho. Nếu là việc nằm trong khả năng của mình thì tớ nhất định sẽ giúp mà"
Tim tôi vừa trễ một nhịp khi dẫn Kyousuke-kun bước vào nhà.
Lời nhắn của y tá Wakayama-san văng vẳng bên tai tôi "Nếu mà không kìm nổi nữa thì cứ ghé bệnh viện gặp chị nhé", lòng thầm nghĩ lẽ nào cậu ấy đã tới giới hạn rồi sao.
Lồng ngực đang đập liên hồi. Vẫn như mọi khi, chẳng chịu nghe lời chủ mình tí nào cả.
Bình thường hay ngồi ở phòng khách hay nhà bếp, nhưng nhỡ đâu mẹ về thấy thì rắc rối lắm, thế nên tôi quyết định dẫn cậu ấy lên phòng riêng của mình ở tầng hai.
Lần cuối tôi để một cậu con trai bước vào phòng mình chắc có lẽ là từ lần Kyou-chan ghé thăm lúc tôi sắp phải phẫu thuật hồi sơ trung.
Chính tại nơi đây, Kyou-chan đã tặng tôi sợi dây chuyền thạch anh tím giữa lúc tôi suy sụp nhất vì ca phẫu thuật. À mà là căn phòng của thế giới cũ nhé, chứ không phải chỗ này đâu.
Sau khi dẫn cậu ấy vào phòng và mời ngồi, tôi vội chạy xuống tầng một để chuẩn bị trà.
Tôi vốn là một tín đồ của trà nên trong nhà luôn chuẩn bị đủ loại. Hôm nay tôi quyết định chọn Ruhuna, loại trà đen Ceylon chân ái của mình. Loại trà Sri Lanka này có vị ngọt dịu rất hợp ý tôi.
Cho lá trà vào bình, đổ nước sôi rồi sắp xếp tách trà với sữa lên khay, tôi vội vã bưng trở lại phòng mình.
Với Kyousuke-kun thì tôi yên tâm, chứ Kyou-chan hồi trước biến thái lắm, cứ để hở ra là kiểu gì cậu ấy cũng mò vào tủ lục đồ lót của tôi thôi.
Nhớ lại cảnh Kyou-chan hồi bé lấy quần lót để làm mặt nạ rồi hét lớn, lúc đó tôi đứng hình luôn mà.
Có là bạn thuở nhỏ và là mối tình đầu đi chăng nữa thì việc đó đúng là mất hình tượng vô cùng.
Lòng thầm mong đừng xảy ra chuyện gì (nhất là vụ đội quần lót lên đầu thành mặt nạ), tôi về phòng thì thấy dù ánh mắt không kìm được sự tò mò mà cứ ngó nghiêng nhưng cậu ấy vẫn an phận ngồi im trên nệm. Quả nhiên Kyousuke-kun đứng đắn hơn hẳn Kyou-chan nhiều.
Vội vã quay về không phải vì nghi ngờ cậu hay gì đâu. Thề luôn á.
Chỉ là do sực nhớ ra trong phòng còn cuốn album chụp 'cậu nhỏ' và nhật ký cá nhân, nếu bị nhìn thấy thì xấu hổ chết mất.
Sắp xếp hai chiếc tách lên mặt bàn, tôi lần lượt rót trà cho cả hai.
"Cậu muốn thêm sữa hay đường không?"
"Cho tớ thêm ít sữa nha"
Về phương diện này thì không giống Kyou-chan tẹo nào. Kyou-chan hảo ngọt lắm, trà phải bỏ cả đống đường cơ. Mà biết đâu giờ khẩu vị ăn uống của cậu ấy khác xưa rồi cũng nên.
Chúng tôi im lặng thưởng trà. Tuy chẳng nói với nhau lời nào nhưng tôi thấy rất thoải mái. Tôi thực sự thích tận hưởng bầu không khí yên bình như vậy cùng Kyousuke-kun.
Kyousuke-kun đột nhiên chuyển sang tư thế Seiza, ánh mắt kiên định nhìn tôi như muốn nói điều gì đó quan trọng.
"Hina này, phiền cậu xử lý lông nách cho tớ được không?"
Gì cơ, l-lông nách á!? Tôi đã bao giờ xử lý cái đó đâu cơ chứ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
