Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

Phần I Hồi 7: Nữ kiếm sĩ Kogarasu Hiyori chính thức xuất sơn!? - Chương 104: Hiiiiyori-chan ơi! Ra đây chơi với tớ nào!

Tôi dành nguyên cả ngày Chủ Nhật hôm ấy để chạy bộ cùng Hina. Tôi nói với cậu ấy rằng khi nào máy đo quãng đường đạt 15km/h thì báo cho tôi biết để mà còn điều chỉnh tốc độ chạy.

Hôm nay cũng vậy, tôi căng cơ như mọi khi ở công viên Hoa Anh đào rồi chào tạm biệt Hina để trở về nhà.

Sau đó, tôi ra ga và bắt một chuyến tàu. Hiện tại là 9 giờ 30 phút sáng.

Địa điểm tôi cần đến là võ đường Kogarasu, cách khoảng 6 ga. Kogarasu ngày trước không học sơ trung cùng bọn tôi mà học ở trường khác vì không chung khu vực tuyển sinh.

Nghe nói gia đình Kogarasu mở võ đường ở khu vực ngoại ô. Cậu ấy nói có việc cần hỏi ý kiến nên đã hẹn tôi đến võ đường của mình vào Chủ Nhật tuần này, tức ngày đầu tiên sau khi kỳ thi kết thúc.

Và giờ, tôi đang đứng trước cổng võ đường Kogarasu. Cánh cổng được xây một cách vô cùng chỉn chu, trên đó còn treo thêm một tấm biển lớn với dòng chữ "Võ đường Kogarasu".

Ưm... Mặc dù đã đến nơi rồi nhưng liệu câu đầu tiên tôi có nên nói là "Có ai ở đây không?" không nhỉ? 

Thôi, dù sao thì thời đại này cũng đã có chuông cửa và thiết bị liên lạc rồi nên chắc là tôi chỉ cần bấm chuông thôi là được.

Nhưng tôi không thể kiềm chế được ý định muốn trêu Kogarasu một cách ngoài dự tính của cậu ấy thử một lần xem sao.

Tôi nhìn trái nhìn phải rồi xác nhận không có ai ở gần, xong dùng hết sức hét lớn:

"Hiiiiyori-chan ơi! Ra đây chơi với tớ nào!!"

Rầm rầm rầm rầm... Uỳnh! Bụp! Huỵch huỵch huych!

Thứ gì đó đang chạy đến với tốc độ đầy kinh hồn, tháo chốt ngang và mở phăng cánh cửa.

Kogarasu với khuôn mặt đỏ phừng phừng xuất hiện.

"Yo, tớ đến rồi đây. Cậu chắc là đợi lâu lắm rồi nhỉ, Kogarasu." 

Tôi giơ một tay lên chào.

"Cuối cùng cũng đã đến rồi sao. Tôi đã đợi cậu khá lâu rồi đấy Tatara."

Ừm, Kogarasu hôm nay vẫn đầy nghiêm nghị và tràn ngập khí phách.

Tôi nghĩ trông cậu ấy sẽ ngầu hơn nếu khuôn mặt không đỏ bừng lên như thế.

"Dù sao thì, cảm ơn vì cậu đã đến. Tôi rất vui nếu cậu có thể dành thời gian tìm hiểu thêm về võ đường Kogarasu nói riêng và kiếm đạo nói chung. Sau khi cân nhắc thì hãy đưa ra ý kiến của cậu về điều đó cũng được."

Được bạn bè nhờ vả thì tôi có lý do gì để từ chối cơ chứ.

Tôi đặt chân vào khuôn viên rộng lớn, đậm chất vùng ngoại ô. Lòng thầm nghĩ, việc duy trì một võ đường kiếm đạo hoành tráng như thế này trong thời đại này chắc hẳn khó khăn hơn tôi tưởng. 

Sự nguy nga của võ đường khiến tôi hiểu rõ lời cầu hôn của Kogarasu là một hành động nông nổi vì tình yêu và sự lo lắng cho vận mệnh của võ đường này.

Tác note: Cuối cùng cũng đến lượt của Kogarasu-chan rồi. Tôi sẽ rất vui nếu các bạn độc giả có thể cảm nhận được những uẩn khúc đằng sau lời cầu hôn trước đó có phần hơi đột ngột của cô ấy.

TN: Có ai ở đây không?[Tanomo(頼もう)] là một từ hô truyền thống của người Nhật khi đến thăm hoặc đến thách đấu một võ đường. Ý nghĩ cũng tương tự như câu "Xin được chỉ giáo!"