Chương 01
Thuở nhỏ, tôi cũng giống như bao đứa trẻ khác, say mê những thước phim về anh hùng. Trong tâm trí non nớt ấy, anh hùng là hiện thân của sức mạnh vô song, là những vị thần dùng đôi tay xoay chuyển càn khôn để cứu rỗi nhân thế.
Thế nhưng, thực tế đã bóp nát ảo mộng đó ngay từ khi tôi bắt đầu nhận thức được thế giới.
Cha tôi là một tài phiệt đứng trên đỉnh cao kim tự tháp. Từ khi còn học tiểu học, tôi đã bị cuốn vào những bữa tiệc hào nhoáng, tiếp xúc với đủ loại tầng lớp trong xã hội. Và rồi tôi kinh tởm nhận ra rằng: Thứ sức mạnh rực rỡ mà tôi hằng tôn thờ, hóa ra lại yếu ớt đến nực cười trước một thứ quyền năng trần trụi và lạnh lẽo hơn gấp bội.
Đó chính là: Sức mạnh của Đồng Tiền.
Cha tôi thường nở nụ cười thương hiệu, để lộ hàm răng mạ vàng bóng loáng mà nói rằng: "Tiểu Sở, con phải nhớ, thứ gì không mua được bằng tiền... thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền."
Cuộc đời tôi là một con đường được trải bằng những thỏi vàng ròng.
Mười tuổi, tôi có biệt thự riêng.
Mười tuổi, tôi sở hữu siêu xe trị giá hàng chục triệu tệ.
Mười tuổi, dưới trướng tôi có hàng trăm người hầu hạ, sẵn sàng quỳ gối chỉ để đổi lấy một cái gật đầu.
Chỉ cần một ý niệm, món đồ công nghệ mới nhất sẽ nằm gọn trong tay. Chỉ cần một ánh mắt, mùi hương nước hoa xa xỉ nhất sẽ vây quanh cánh mũi. Ngay cả tình yêu — thứ mà người đời ca tụng là vô giá — cũng chỉ cần tôi ngỏ ý, cô gái đẹp nhất trường sẽ lập tức trở thành món đồ trang sức bên cạnh tôi.
Thế giới trong mắt tôi không còn màu sắc. Nó bị bao phủ bởi một màu xám trắng lạnh lẽo của quyền lực. Người ta gọi tôi là "thiên tài trăm năm có một", nhưng tôi biết, ánh mắt thâm trầm của cha khi nhìn tôi không phải là dành cho tôi. Ông đang tìm kiếm hình bóng của mẹ — người phụ nữ đã mang theo hơi thở cuối cùng để đổi lấy sự ra đời của một "quái vật" như tôi.
Cha yêu mẹ đến điên cuồng, một tình yêu cố chấp đến mức biến thái. Ông sống chỉ để nhìn tôi lớn lên như một di vật sống của bà, trong khi tâm hồn ông đã mục nát từ lâu trong sự xa hoa đồi bại.
Ngày 22 tháng 10 năm 2008, Chủ tịch tập đoàn XX — Giang Tần qua đời trên chiếc giường nạm kim cương lấp lánh. Giữa không gian sặc mùi tiền ấy, tôi chỉ thấy một lão già tội nghiệp đang hơi tàn lực kiệt. Ngày đưa tang, nhìn ông nằm trong quan tài, tôi không rơi một giọt nước mắt. Cảm xúc của tôi đã sớm bị sự giàu sang này mài mòn đến mức chai sạn.
Năm tôi phát hiện mình mắc bệnh nan y, bác sĩ nói tôi không sống quá tuổi 40. Thay vì sợ hãi, tôi lại cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ.
Giá như tôi không phải thiên tài.
Giá như tôi không sinh ra trong hào môn.
Giá như tôi có thể là một đứa trẻ bình thường, được lớn lên trong vòng tay cha mẹ, được nếm trải vị ngọt thanh xuân và sự bình dị của nhân gian...
Trên giường bệnh, luật sư Hạ nghẹn ngào hỏi: "Thưa Chủ tịch, ngài còn di nguyện gì không?"
Tôi nhìn trần nhà trắng toát, đôi mắt đờ đẫn nhích môi phát ra âm thanh khàn đặc: "Tất cả tài sản... quyên góp hết cho các cô nhi viện đi."
Mẹ tôi vốn đi ra từ một cô nhi viện nhỏ ở phương Nam. Trong những câu chuyện nhuốm màu u buồn của cha, đó là nơi duy nhất còn lưu giữ chút ấm áp cuối cùng. Ý thức dần rời rạc, tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như đang lơ lửng giữa hư không.
Một vệt sáng lóe lên. Có ai đó đang xoa đầu tôi...
Mẹ? Là mẹ phải không?
...
"Tiểu Sở, Tiểu Sở, trời sáng rồi, dậy thôi con!"
Một giọng nói trầm ấm và hơi thở ấm áp phả vào mặt khiến tôi giật mình tỉnh giấc.
Tôi nheo mắt. Trước mặt không phải là trần nhà bệnh viện lạnh lẽo, mà là một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, mặc bộ đồ bảo mẫu giản dị đang mỉm cười. Trong đôi mắt bà không có sự kính sợ hay nịnh bợ, chỉ có một tình yêu thương thuần khiết.
Bà khẽ vuốt tóc tôi: "Hôm qua lại thức khuya đọc sách sao? Đã bảo con phải ngủ sớm rồi mà. Chiều nay có nhà hảo tâm đến thăm, con giúp dì chuẩn bị một chút nhé."
Lồng ngực tôi thắt lại, cổ họng nghẹn đắng, tôi vô thức thốt lên: "Vâng... con biết rồi."
"Ngoan lắm!" Dì Mai đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi rồi xoay người đi ra ngoài. Cảm giác ấm áp ấy chân thực đến mức khiến tôi run rẩy.
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ bé của mình, rồi nhìn căn phòng nhỏ hẹp nhưng ngập tràn ánh nắng. Hóa ra, sau một đời chìm nổi trong vàng son lạnh lẽo, thượng đế cuối cùng cũng cho tôi một khởi đầu mới — một cuộc đời "bình thường" mà tôi hằng ao ước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
