"Anh Trình, bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho cậu." Hà Tiêu Hàn hỏi.
Vẻ mặt Hứa Nghiệp Trình rất ảm đạm.
"Mười lăm, đóng gói thêm một đồng." Hứa Nghiệp Trình do dự một lúc rồi nói.
Hà Tiêu Hàn có vẻ hơi nghi hoặc, anh mở nắp hộp cơm, rồi lấy điện thoại ra chuyển khoản cho Hứa Nghiệp Trình, vừa làm vừa hỏi: "Trên đường đi gặp chuyện gì sao?"
Hứa Nghiệp Trình lắc đầu.
Dù sao suất cơm là do anh làm đổ, không thể để Hà Tiêu Hàn phải trả thêm tiền cho suất bị hỏng đó được, nếu vậy anh thấy mình thật sự có hơi hèn hạ. Mặc dù anh biết nếu anh nói ra thì Hà Tiêu Hàn cũng không có khả năng rộng lượng mà trả thêm tiền.
Hà Tiêu Hàn thì không muốn đoán tâm tư của Hứa Nghiệp Trình.
Vì anh ta đã nói là không có chuyện gì liên quan đến mình, thì anh ta sẽ ngoan ngoãn ăn cơm, tránh để Hứa Nghiệp Trình nghĩ nhiều. Người này có tâm tư rất nhạy cảm. Hà Tiêu Hàn nghĩ vậy.
Lưu Hiến Lâm trở về người đầy mồ hôi, Hà Tiêu Hàn thấy anh ta mặc áo ba lỗ, rồi nghe Trịnh Văn Huyên mở lời nói: "Lão otaku sao lại đi chơi bóng rổ rồi?"
Lưu Hiến Lâm nghe vậy liền xụ mặt xuống.
"Mày khinh thường otaku hả, tao là một chàng trai tươi sáng đi vận động một chút thì sao nào?" Lưu Hiến Lâm vừa nói, vừa lục tìm quần áo trong tủ.
"Không dám, không dám, chỉ là thấy anh bạn già đột nhiên trở nên phấn đấu, tao hơi không quen." Trịnh Văn Huyên cười hì hì nói, dựa vào thang giường tầng.
"Đợi tao tìm được bạn gái rồi mày sẽ ghen cho xem." Lưu Hiến Lâm vừa nói, vừa cầm khăn đi vào phòng tắm.
Trịnh Văn Huyên ngồi xuống ghế, rồi mở máy tính ra, gọi Hứa Nghiệp Trình: "Bảo Bối Trình mau đến cày rank."
Hứa Nghiệp Trình lắc đầu từ chối: "Tao phải làm bài tập rồi."
Trịnh Văn Huyên vẻ mặt kinh ngạc, "Bảo Bối Trình mày lại chăm chỉ đến vậy sao..."
Hứa Nghiệp Trình nhíu mày, nói với vẻ rất vô tội: "Tao chỉ là viết bài tập thôi, để lát nữa không phải chạy deadline."
"Cố lên!" Trịnh Văn Huyên cổ vũ, rồi vẻ mặt đột nhiên trở nên buồn bã.
"Chết tiệt, tao phải thi cấp 4, tao cũng không thể cứ sa sút mãi được."
Hứa Nghiệp Trình nghe thấy có chút buồn cười. Hồi năm nhất cả ký túc xá họ đều đăng ký thi cấp 4, rồi chỉ có Trịnh Văn Huyên trượt, còn Hà Tiêu Hàn thì với tốc độ đáng kinh ngạc đã thi đậu cấp 6 vào học kỳ sau.
"Cố lên." Hứa Nghiệp Trình nói, rồi nằm xuống bắt đầu làm bài tập toán.
Hà Tiêu Hàn lúc này cũng cười một tiếng, "Thay đổi tính nết là tốt."
Nhưng độ khó của bài kiểm tra vượt xa tưởng tượng của Hứa Nghiệp Trình. Sau khi làm xong câu đầu tiên và so đáp án, anh thấy cả đáp án lẫn bước giải đều sai, anh lập tức cảm thấy nản lòng.
Thôi bỏ đi, dù sao tuần sau mới phải nộp, cứ từ từ vậy.
Trong lòng Hứa Nghiệp Trình cảm thấy bực bội, anh đứng dậy duỗi người.
"Sao không viết nữa vậy." Trịnh Văn Huyên cắn đầu bút, ngơ ngác nhìn Hứa Nghiệp Trình, hình như anh ta mới ngồi xuống chưa đến nửa tiếng.
"Đi chạy bộ trong trường đây." Hứa Nghiệp Trình nói, "Lát nữa về viết tiếp, cảm thấy khó quá." Anh vừa nói vừa đeo tai nghe vào, rồi quay người đi xuống lầu.
Chắc là chạy được nhỉ...?
Hứa Nghiệp Trình đi đến cửa, thầm nghĩ trong lòng, dù sao kết quả kiểm tra của bệnh viện, ngoài nội tiết tố bất thường thì không có gì khác. Mặc dù bụng dưới vẫn có cảm giác đau kỳ lạ.
Hứa Nghiệp Trình đi đến sân vận động bắt đầu chạy chậm. Thời tiết đã dần trở nên rất mát mẻ, khi anh sải bước, cơ thể đã có thể cảm nhận được cái lạnh.
Tuy nhiên, trải nghiệm chạy bộ khi mát mẻ vẫn tốt hơn một chút so với khi trời nóng.
Ánh mắt Hứa Nghiệp Trình rơi vào tủ đựng đồ bên cạnh sân vận động, chợt nhớ ra hình như mình còn quần áo chưa giặt...
Hay là gửi thẳng ra tiệm giặt ủi đi, không dùng chiếc mặt nạ đó nữa, tự nhiên cũng không thể đến nhà Đậu Đậu được. Nghĩ đến đây, trong lòng anh dâng lên một cảm giác mất mát.
Hình như đột nhiên mất đi rất nhiều thứ... Hứa Nghiệp Trình nghĩ một cách bất lực.
Cơ thể dường như không còn yếu ớt như trước nữa, mặc dù không thể hoàn thành bài chạy một cách dễ dàng như trước, nhưng cũng không đến mức chạy được hai bước đã thở hổn hển.
Trời dần tối, Hứa Nghiệp Trình chạy đến số kilomet quy định, rồi kết thúc đồng hồ tính giờ chạy bộ.
Nhưng ngay khoảnh khắc chạy xong, bụng dưới lập tức truyền đến một cơn đau như bị kéo căng. Khó chịu quá...
Hứa Nghiệp Trình mệt mỏi lê bước về ký túc xá, cảm giác toàn thân dính nhớp khiến anh cảm thấy đặc biệt khó chịu. Anh cầm quần áo đi tắm. Khi cởi quần áo trong phòng tắm, ánh mắt anh rơi vào ngực mình, đưa tay khẽ ấn, vẫn có cảm giác đau âm ỉ truyền đến.
Hứa Nghiệp Trình hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt trong gương, trên mặt đã không còn thấy những vết mụn trứng cá, lỗ chân lông trên mặt cũng nhỏ đi rất nhiều. Da cũng không còn cảm giác nhờn dính nữa...
Hứa Nghiệp Trình mím môi, thực ra sau một hồi "biến đổi" như vậy, anh trông quả thực có vẻ đẹp trai hơn trước một chút. Anh đưa tay sờ lên mặt mình, trong lòng lại dâng lên một cảm giác kinh ngạc. Quả thật không còn cảm giác sần sùi nữa...
Ngoài việc trông có vẻ trẻ hơn một chút, sự khác biệt so với ban đầu cũng không lớn lắm. Nếu là thay đổi theo hướng nữ tính, khuôn mặt anh hiện tại vẫn có thể thấy rõ là con trai. Chỉ là trông có vẻ trẻ hơn một chút.
Anh cởi hết quần áo, ánh mắt rơi xuống eo mình. Vòng eo hình như lại có chút thịt hơn một chút, nhưng những sợi lông chân mềm mại trên đùi lại khiến tâm trạng Hứa Nghiệp Trình không được sáng sủa.
Hình như tắm xong không thể trực tiếp đi ra ngoài được, như vậy có thể sẽ bị bọn họ nghi ngờ sao? Hứa Nghiệp Trình nghĩ vậy, rồi lại thấy mình thật sự có chút làm quá.
Ai rảnh rỗi mà đi để ý anh có lông chân hay không chứ. Anh càng chột dạ thì càng khiến người khác cảm thấy kỳ lạ.
Hứa Nghiệp Trình nghĩ vậy, vặn vòi nước, nước nóng chảy qua cơ thể anh, tâm trạng Hứa Nghiệp Trình cũng theo đó mà được thư giãn.
Anh mặc đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm, Trịnh Văn Huyên đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt liền rơi xuống chân anh.
"Chậc, cảm giác dáng chân vẫn còn thiếu chút, chưa đủ thon dài." Trịnh Văn Huyên nhận xét với vẻ mặt nghiêm túc, "Nhưng trắng thì đúng là trắng thật, nhìn không đủ mượt mà."
Hứa Nghiệp Trình ngơ ngác nhìn Trịnh Văn Huyên.
"Thẳng nam cút đi." Lưu Hiến Lâm nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng sau đó, ánh mắt Lưu Hiến Lâm cũng quét qua đôi chân của Hứa Nghiệp Trình, "Quả thực cũng tạm được."
Hứa Nghiệp Trình lập tức cảm thấy tình hình hiện tại có chút nguy hiểm. Hai tên này không phải thật sự là gay đấy chứ!?
"Hai người thôi đi, đừng có ghê tởm như vậy." Hứa Nghiệp Trình nói với vẻ chán ghét.
Trịnh Văn Huyên cười hì hì, không nói gì, mà quay người đi vào phòng tắm.
"Nhưng phải nói thật là đẹp thật đó. Mẹ kiếp, tao đi siêu thị mua đồ, có một cô gái chân to hơn cả eo tao, lại còn mặc tất trắng, chuyện này tao không thể chấp nhận được." Lưu Hiến Lâm nói tiếp một câu.
