Tính kế trả thù tình địch, ai ngờ lại rước họa vào thân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 62: Đều là tiểu xảo 1

“Ờ, tớ còn mấy ngày nữa.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) do dự một lúc rồi nói.

Mặt Đậu Đậu lập tức sáng lên.

“Tuyệt vời.”

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) cau mày, “Có gì mà tuyệt.”

“Đến lúc tớ hết, vừa hay cậu đến, tớ sẽ ăn đồ cay thức uống ngon trước mặt cậu, thèm chết cậu.” Đậu Đậu cười xấu xa nói.

“Ha, cậu yên tâm, tớ tuyệt đối không rung động đâu.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt khinh thường.

“Đến lúc tớ ăn, cậu mà dám động tay động chân với tớ, giết không tha!” Đậu Đậu cũng không hề yếu thế.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) bật cười.

Nhảm nhí.

“Làm việc là làm việc, không được lười biếng đâu nha.” Giọng chủ quán lúc này vang lên bên tai Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh), sắc mặt Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) và Đậu Đậu cứng đờ, trên mặt lập tức nở nụ cười ngượng ngùng.

Biểu cảm của chủ quán lập tức trở nên nghiêm túc.

“Cẩn thận tôi khấu trừ lương thực của các em.”

“Chủ quán, em sai rồi.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) lập tức nhận sai.

“Em cũng vậy.” Đậu Đậu cũng ấm ức nói xen vào.

Chủ quán bị bộ dạng của hai người chọc cười.

“Được rồi được rồi, chị cũng không bóc lột các em, không có việc gì thì đi dọn vệ sinh đi~” Giọng chủ quán lại trở nên dịu dàng.

“Vâng vâng vâng.” Đậu Đậu vội vàng đáp.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) vừa định bị Đậu Đậu kéo đi, liền bị chủ quán gọi lại.

“Hửm?” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) phát ra âm thanh nghi hoặc.

“Phiền em tan làm qua văn phòng chị lấy bộ đồ xinh đẹp của em về nhé.” Chủ quán cười hì hì nói.

Giọng của "cô" ấy tuy không lớn lắm, nhưng dù sao cũng là nơi công cộng, sắc mặt Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) vẫn trở nên hơi bối rối.

Đậu Đậu lúc này mới bừng tỉnh.

“Đúng rồi, lát nữa tan làm đừng quên lấy quần áo.”

“Được được được.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) vội vàng đáp.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) lên lầu, chuẩn bị đi dọn vệ sinh.

"Cô" cầm giẻ lau bàn, thấy Vân Vân đang nằm cuộn tròn trên ghế nghỉ ngơi, trong lòng lập tức có chút không phục.

Chính vì con mèo này, mà "cô" bị mất mặt trước Hà Tiêu Hàn.

Tội đáng muôn 'hít'!

Mặc dù "cô" nghĩ vậy, vẫn đưa tay ra cho Vân Vân ngửi, Vân Vân ngược lại ra vẻ không muốn quan tâm đến "cô".

Rồi "cô" vừa đưa tay ra, Vân Vân lại chạy mất.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) không khỏi có chút thất vọng.

Rõ ràng duyên với mèo của "cô" cũng không tệ, tại sao con mèo này lại không ưa "cô" chứ.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) nghĩ mãi không ra.

Đến lúc tan làm, Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) lại bị Đậu Đậu vội vã kéo đi nhận bánh ngọt, hôm nay làm bánh quy mềm, ăn vào vị cũng giống bánh quy socola chip, nhưng cũng rất ngon.

“Ninh Ninh, tớ có một yêu cầu nho nhỏ.” Đậu Đậu cho một miếng bánh quy vào miệng, rồi nói.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) chớp mắt.

“Yêu cầu gì?”

Đậu Đậu cười nịnh nọt: “Tối nay có thể đến nhà tớ ngủ một đêm không?”

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) một trận nghi hoặc.

“Tại sao?”

“Tại sao cái gì, cứ đến nhà tớ ngủ một đêm đi, tớ ở nhà một mình cũng chán lắm.” Đậu Đậu đáng thương nhìn "cô", “Van cậu đấy, Ninh Ninh~”

Giọng Đậu Đậu lập tức trở nên mềm nhũn, Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) thật sự không chịu nổi, "cô" hít sâu một hơi, vẻ mặt lập tức trở nên khó xử.

Làm sao đây...

"Cô" là con trai mà!

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) theo bản năng mím chặt môi, nhưng Đậu Đậu đã nói vậy, "cô" hình như cũng không tiện từ chối.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) chớp mắt, đột nhiên nhớ ra ngày mai hình như là thứ Năm, thế là liền nói với vẻ mặt tiếc nuối: “Đậu Đậu, xin lỗi nha, tớ ngày mai có tiết lúc 8 giờ sáng, lại còn kín lịch học, nếu tối nay đến nhà cậu, đến lúc đó sẽ hơi gấp...”

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) nói xong liền cảm thấy lý do của mình có phải hơi cứng nhắc không.

Nhưng đúng là một trong những yếu tố "cô" cân nhắc...

“Vậy à.” Vẻ mặt Đậu Đậu không khỏi có chút thất vọng, nhưng vẫn hỏi tiếp: “Vậy thứ Sáu cậu có tiết 8 giờ sáng không?”

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Không có.”

“Vậy thì tối mai đến nhé.”

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) bất lực thở ra, “Thôi được rồi.”

Đậu Đậu thấy phản ứng này của Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh), vẻ mặt lại trở nên nghi hoặc.

“Sao cảm giác cậu không tình nguyện lắm... Ninh Ninh bận lắm à?” Đậu Đậu cẩn thận hỏi.

“Không có, chỉ là cảm thấy đến nhà người khác hơi đường đột...” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) vội vàng đổi lời.

Đậu Đậu càng thêm nghi hoặc.

“Có gì mà đường đột, trong nhà lại không có người khác, tớ chỉ muốn cậu qua ngủ chung với tớ thôi mà.”

“Tớ biết rồi.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) cứng đầu đáp.

Đậu Đậu cười hì hì.

“Vậy quyết định thế nhé, đến lúc đó tan làm là qua thẳng nhà tớ luôn~”

“Ừm.” Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) hơi do dự đáp.

Lừa dối thế này thật sự ổn không?

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) nhìn Đậu Đậu đi qua vạch sang đường, rồi quay người đi về phía trường học.

Nếu Đậu Đậu biết sự thật, chắc sẽ đau lòng lắm.

Tâm trạng Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) một phen phức tạp.

"Cô" rất quý người bạn này, mặc dù họ mới quen nhau vài ngày, nhưng khi ở bên Đậu Đậu, trong lòng Hứa Nghiệp Trình không có cảm giác dồn nén khó hiểu đó.

Nhưng tình bạn như thế này có thể kéo dài bao lâu?

"Cô" hình như không hề thành thật chút nào.

Hứa Nghiệp Trình (Uyển Ninh) bất lực thở ra.

Cũng chỉ có thể giống như những người bạn trước đây, đợi đến khi hứng thú qua đi, "cô" không liên lạc với Đậu Đậu nữa, rồi hai người từ từ xa cách, trở thành những người xa lạ có chút quen thuộc.

Đừng nghĩ nhiều nữa...

Hứa Nghiệp Trình tự nhủ trong lòng.

Hứa Nghiệp Trình sau khi giải quyết xong mọi việc, về ký túc xá nằm xuống, lấy điện thoại ra thấy thông tin nhận tiền, trên mặt liền lộ ra vẻ an nhàn.

Mua điện thoại, mua điện thoại~

Hứa Nghiệp Trình nhấn mua trả góp, thanh toán tiền, lúc mở WeChat liền thấy tin nhắn Hà Tiêu Hàn gửi đến.

“Tối Chủ nhật có rảnh không, bạn tôi muốn gặp cô, đến lúc đó cùng ăn bữa cơm, bàn bạc chi tiết.”

“Được.” Hứa Nghiệp Trình vốn định cho tên này một trận bất ngờ, nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra được chiêu gì.

“Ăn gì?”

Hà Tiêu Hàn trả lời rất nhanh.

Hứa Nghiệp Trình cau mày, cẩn thận vén rèm giường, nhưng không thấy cậu ta ở bàn, thò đầu ra nhìn ban công, thấy Hà Tiêu Hàn đang dựa vào lan can hút thuốc.

Màn hình điện thoại chiếu sáng khuôn mặt cậu ta, Hứa Nghiệp Trình cau mày, sao cảm giác tên này trông hơi thảm hại.

Nhưng Hứa Nghiệp Trình ngược lại trong lòng thầm sướng.

Đang xin ý kiến cậu à?

Trên mặt Hứa Nghiệp Trình lộ ra nụ cười xấu xa.

Cậu đột nhiên muốn nghịch ngợm một chút.

Cậu không thèm chơi theo lẽ thường, xem tên này sẽ phản ứng thế nào.

“Cái gì cũng muốn ăn thì làm sao.” Hứa Nghiệp Trình trả lời.

Hà Tiêu Hàn rít một hơi thuốc, thấy tin nhắn này liền cười một tiếng.

“Có tiền thì không thành vấn đề.”

Hứa Nghiệp Trình xem câu trả lời này, đột nhiên có cảm giác như tự đào hố chôn mình.

Đây không phải là cà khịa cậu không có tiền sao.

Hứa Nghiệp Trình đang suy nghĩ, tin nhắn tiếp theo của Hà Tiêu Hàn đã gửi đến.

“Chọn món em muốn nhất.”