Hà Tiêu Hàn nhìn Hứa Uyển Ninh hăm hở dọn dẹp hành lý xong, rồi quay đầu nhìn anh, “Ngày mai chúng ta khởi hành lúc nào vậy?”
Trên mặt Hà Tiêu Hàn lập tức nở một nụ cười, trêu chọc một câu: “Ngày mai sẽ khởi hành.”
Hứa Uyển Ninh chu môi: “Nghiêm túc chút đi, em đang hỏi anh đó.”
“Vé mười một giờ trưa,” Hà Tiêu Hàn trả lời.
“Hay là không trang điểm nữa nhỉ? Cảm thấy trang điểm phiền phức quá.” Hứa Uyển Ninh lẩm bẩm nhỏ.
Hà Tiêu Hàn gật đầu: “Tùy em thích, phu nhân không trang điểm cũng rất đẹp.”
Hứa Uyển Ninh nghe xong nhíu mày, sao dạo này Hà Tiêu Hàn lại bắt đầu chơi cái phong cách cổ điển này nữa rồi.
“Kỳ cục quá.”
Hứa Uyển Ninh vừa dứt lời, chuông điện thoại đã reo lên.
Hứa Uyển Ninh nhìn điện thoại, là cuộc gọi video từ mẹ Hà, cô vội vàng đi đến bên giường ngồi xuống, rồi mới nhấn nút nhận cuộc gọi.
Khuôn mặt mẹ Hà lập tức xuất hiện trên màn hình, Hứa Uyển Ninh cười với bà: “Cháu chào buổi sáng, dì.”
Mẹ Hà cũng vẻ mặt đầy ý cười, “Ngày mai chuẩn bị đi chơi với Hà Tiêu Hàn à.”
“Dạ, đúng ạ,” Hứa Uyển Ninh rất ngoan ngoãn đáp một tiếng.
“Cậu ấy đâu rồi?”
Hứa Uyển Ninh liền đưa tay vỗ một cái vào Hà Tiêu Hàn đang dọn dẹp hành lý.
“Để cậu ấy dọn dẹp thì cũng yên tâm thật, từ nhỏ đến lớn cậu ấy chưa bao giờ bỏ sót thứ gì.” Mẹ Hà nói tiếp.
Hứa Uyển Ninh cảm nhận sâu sắc về câu này, đúng là như vậy, Hà Tiêu Hàn mang lại cảm giác rất đáng tin cậy.
“Dì ăn sáng xong chưa ạ?” Hứa Uyển Ninh khẽ nói.
“Ừm, vừa ăn xong. Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi, nên muốn xem con và Hà Tiêu Hàn thế nào.” Mẹ Hà khẽ nói.
“Bố Hà đâu rồi ạ?” Hứa Uyển Ninh lại hỏi một câu.
“Hôm nay ông ấy đã đi câu cá sớm rồi,” Mẹ Hà trả lời. “Đàn ông ở tuổi nào cũng thích chơi.”
Hứa Uyển Ninh nghe mẹ Hà nói vậy, trên mặt liền lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý. Hứa Uyển Ninh nhìn sang Hà Tiêu Hàn bên cạnh, rồi khẽ nói: “Anh có phải cũng thích chơi không.”
Hà Tiêu Hàn nhướng mày, đi đến trước mặt Hứa Uyển Ninh, rồi đưa tay nhấn nút tắt tiếng trên màn hình.
“Anh thích chơi em.”
Vẻ mặt Hứa Uyển Ninh lập tức đỏ bừng. Hà Tiêu Hàn hủy tắt tiếng, nhưng mẹ Hà lúc này vẫn đang nhìn cô, Hứa Uyển Ninh đành bình tĩnh chuyển ánh mắt quay lại.
Mẹ Hà thấy Hứa Uyển Ninh đột nhiên ngượng ngùng, nụ cười trên mặt càng trở nên rạng rỡ hơn.
“Sao vậy, Hà Tiêu Hàn lại bắt nạt con à?”
“Không ạ,” Hứa Uyển Ninh nhỏ giọng đáp một câu, liền thu hồi ánh mắt nhìn anh, quay lại nhìn mẹ Hà. “Sức khỏe dì dạo này tốt hơn chưa ạ?”
“Già rồi thì chỉ thế thôi, bây giờ vẫn đang uống thuốc đây,” Mẹ Hà khẽ thở dài một hơi, rồi trả lời.
“Dì nhớ nghỉ ngơi nha.”
“Được,” Mẹ Hà trên mặt lại nở nụ cười, “Ngày mai ra ngoài chơi cho vui, thư giãn một chút, bình thường thấy hai đứa làm việc cũng khá mệt.”
Hứa Uyển Ninh gật đầu, “Cháu biết rồi ạ.”
“Nhớ cẩn thận an toàn.”
“Dạ, cháu sẽ cẩn thận.”
“Vậy dì cũng phải bắt đầu dọn dẹp nhà cửa đây.” Mẹ Hà vừa nói, vừa định đưa tay tắt điện thoại, thì một chú mèo Anh lông ngắn nhảy lên đầu gối bà.
“Đúng là một cục cưng bám người,” Bà vừa nói, vừa tắt điện thoại.
Hứa Uyển Ninh cất điện thoại, rồi bất mãn đưa tay chọc chọc Hà Tiêu Hàn trước mặt: “Trẻ con quá, còn động tay động chân nữa.”
Hà Tiêu Hàn cười vô tội một chút, “Bản thiết kế được bên Khách hàng A ủy thác trước đó đã xong chưa.”
Hứa Uyển Ninh khẽ hừ một tiếng: “Không muốn làm, không phải còn mấy ngày sao, Khách hàng A tự nói không vội, ngày mai không phải còn phải đi chơi sao.” Hứa Uyển Ninh vừa nói vừa vươn vai, “Thư giãn hợp lý~”
Hứa Uyển Ninh nói xong liền khoanh tay trước ngực, vẻ mặt cười trên nỗi đau khổ của người khác, “Còn anh thì sao, lỗi (bug) kia đã sửa chưa? Dữ liệu đã điều chỉnh xong chưa?”
“Điều chỉnh xong rồi,” Hà Tiêu Hàn trả lời rất bình thản, “Cho nên đơn xin nghỉ phép đã được phê duyệt.”
Hứa Uyển Ninh lập tức bắt đầu đau khổ.
“Á á á á, sao anh làm việc hiệu suất cao thế,” Hứa Uyển Ninh phát điên nói, “Em thực sự ghen tị rồi.”
“Vì em chủ yếu dựa vào cảm hứng.”
Hứa Uyển Ninh khẽ thở dài một hơi, lật người ngã vật xuống giường, “Em thấy dạo này cảm hứng cạn kiệt rồi, không thiết kế ra bản nháp nào được nữa.”
Hà Tiêu Hàn đưa tay xoa đầu cô, “Ra ngoài đi dạo một chút biết đâu đột nhiên có cảm hứng đấy.”
“Hy vọng là vậy, điều kiện Khách hàng A đưa ra thực ra cũng khá khó giải quyết với em.” Hứa Uyển Ninh vừa nói vừa vùi mặt vào gối.
Hồi năm ba năm tư đại học Hứa Uyển Ninh bị Hà Tiêu Hàn lôi đi học thiết kế gì đó, may mà sau khi ra trường cũng kiếm được một vị trí ở một công ty.
Còn Hà Tiêu Hàn thì đi theo mấy cậu trai trẻ đẹp quen ở Mỹ khởi nghiệp rồi. Hà Tiêu Hàn là lập trình viên kiêm nhân viên chăm sóc khách hàng của công ty game nhỏ đó.
Hứa Uyển Ninh mỗi lần nghĩ đến Hà Tiêu Hàn nói chuyện với game thủ cứ miệng đầy “cưng”, là không nhịn được cười.
Nhưng hình như công việc họ làm, thực sự không liên quan gì đến chuyên ngành ban đầu cả.
Nói ra thì công việc hiện tại của cô cũng ít nhiều nhờ vào mối quan hệ của bố mẹ Hà.
Đôi khi quan hệ xã hội thực sự là một thứ rất thần kỳ. Bố mẹ Hà kinh doanh ở nước ngoài lâu năm, nhưng tài nguyên quan hệ cá nhân trong nước cũng không ít.
Hứa Uyển Ninh cảm thấy đôi khi mình thực sự quá may mắn.
Còn Đậu Đậu thì, bây giờ đang làm giáo viên mầm non ở một trường mẫu giáo nào đó.
May mắn là mọi thứ trông đều rất tốt, công việc hiện tại của cô tuy lương không cao lắm, nhưng ít nhất cũng đủ để cô sống ổn định.
“Hơi buồn ngủ rồi.” Hứa Uyển Ninh vừa nói vừa bò dậy khỏi giường, thu dọn đồ ngủ của mình, “Hà Tiêu Hàn, anh nhớ đặt phòng khách sạn nha.”
“Đã đặt xong rồi.”
Hứa Uyển Ninh lại cảm thán trong lòng một câu, Hà Tiêu Hàn làm việc hiệu suất thật cao.
Sau khi Hứa Uyển Ninh nằm xuống giường, liền thấy tin nhắn Hứa Thư Ngôn gửi cho cô.
“Chị ơi, mau xem cách trang điểm này của em, có đẹp không.”
Sau đó còn đính kèm một bức ảnh tự sướng của Hứa Thư Ngôn.
“Rất đẹp!” Khuôn mặt Hứa Uyển Ninh vô thức nở nụ cười, “Tiền sinh hoạt còn đủ không?”
“Rất đủ! Mới đầu tháng mà, giàu có lắm!” Hứa Thư Ngôn lập tức trả lời, “Không đủ cũng không tìm chị xin, em đi tống tiền bố.”
Hứa Uyển Ninh thấy câu này thì lập tức cười phá lên, “Nếu không đủ thì chị vẫn chuyển cho em một ít tiền.”
“Yên tâm đi, em biết chừng mực mà.”
Nói ra thì Hứa Thư Ngôn cũng vào một trường đại học trọng điểm cấp tỉnh khá tốt, ít nhất là giỏi hơn cô hồi đó vào đại học không biết bao nhiêu lần.
“Tìm bạn trai chưa.” Hứa Uyển Ninh lại hỏi một câu.
“Chị ơi, cái này tháng nào cũng hỏi rồi.” Hứa Thư Ngôn gửi một tin nhắn thoại, “Em nói rồi mà, con trai lớp em chẳng đứa nào đẹp trai, em vẫn nên học hành chăm chỉ trước, cố gắng qua cấp 4 (kỳ thi tiếng Anh)!”
“Cố gắng lên.”
