Tính kế trả thù tình địch, ai ngờ lại rước họa vào thân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15153

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 284: Khoảnh Khắc và Vĩnh Cửu 5

"Anh đột nhiên bắt đầu thấy may mắn, vì đã quyết định hẹn hò với em ngày hôm đó." Hà Tiêu Hàn buông cô ra, thấy cô vẻ mặt căng thẳng, liền rất tự nhiên véo má cô.

Hứa Uyển Ninh nhìn anh, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ ngại ngùng, "Hửm?"

"Chỉ là cảm thấy nếu bị người đàn ông khác cuỗm mất thì rất đáng tiếc," Hà Tiêu Hàn cười trêu chọc.

Hứa Uyển Ninh lại một lần nữa nhíu mày, vẻ mặt cũng mang theo vài phần bất mãn: "Không thể đừng miêu tả em là người dễ bị lừa như vậy được không."

Hà Tiêu Hàn nắm lại tay cô, rồi tiếp tục nói: "Không dễ bị lừa. Nhưng dễ theo đuổi hơn những cô gái khác, nên không phải là không thể bị người khác cuỗm đi."

"Vậy ý anh là không tin tưởng em à."

Hà Tiêu Hàn đưa tay búng vào mũi cô, "Không phải không tin tưởng, mà là không trân trọng, có lẽ sẽ mất đi cơ hội có được em."

Trên mặt cô lập tức nở một nụ cười có chút đắc ý: "Xem ra cuối cùng anh cũng đã nhận ra rồi."

Hà Tiêu Hàn xòe tay: "Một người đẹp trai như anh cũng không dễ tìm đâu."

Hứa Uyển Ninh bị lời nói tự tin đột ngột của Hà Tiêu Hàn làm cho không biết nói gì.

"Em cũng đâu phải người nông cạn đến thế? Em tìm anh đâu phải chỉ vì nhìn mặt anh thôi," Hứa Uyển Ninh nhíu mày nói.

Hà Tiêu Hàn lại khẽ thở ra một hơi, "Nhưng trước đây em đã nhiều lần nhìn anh đến ngẩn người."

Quả nhiên sắc mặt Hứa Uyển Ninh lại hơi đỏ lên.

Hà Tiêu Hàn thấy cô hơi chột dạ quay mặt đi, rồi lẩm bẩm nhỏ một câu: "Đó là sau này, vì thích anh nên mới thấy anh đẹp trai."

Cô vẻ mặt không tình nguyện như vậy, khiến Hà Tiêu Hàn lại nở nụ cười: "Thực ra em có lẽ là song tính phải không?"

Má Hứa Uyển Ninh đỏ bừng cả lên, mặc dù Hà Tiêu Hàn nói cũng đúng, cô là song tính...

"Nhưng em không biến thành thế này thì em cũng không nhận ra," Hứa Uyển Ninh vẫn nói rất nhỏ.

"Đúng là như vậy," Hà Tiêu Hàn đáp một tiếng.

"Nếu anh biến thành con gái, anh sẽ tìm con trai hay con gái," Hứa Uyển Ninh hơi tò mò hỏi một câu.

Vẻ mặt Hà Tiêu Hàn trở nên có chút bất ngờ, anh cũng rất nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Cái này anh cũng không nói rõ được, có lẽ anh cũng sẽ tìm con trai? Haha."

Hà Tiêu Hàn nói xong liền tự giễu cười hai tiếng, trên mặt Hứa Uyển Ninh liền hiện lên một nụ cười nhạt.

"Xem ra anh cũng giống em thôi."

Hà Tiêu Hàn khẽ thở ra một hơi, "Chủ yếu là xét đến việc không có nhiều cô gái có thể chấp nhận."

Hứa Uyển Ninh thì mặc kệ điều đó: "Chỉ là khẩu nghiệp (cứng miệng) thôi."

Hà Tiêu Hàn vươn tay xoa xoa đầu Hứa Uyển Ninh: "Điều này cũng đúng, nếu anh không thể chấp nhận được chút nào, thì cô Uyển Ninh đây chưa chắc đã có cơ hội đâu."

Hứa Uyển Ninh lại bị tiếng "cô Uyển Ninh" của Hà Tiêu Hàn làm cho cứng người tại chỗ.

Cô hơi nhướng mày: "Em tò mò làm sao anh lại nghĩ ra được cái xưng hô 'cô Uyển Ninh' đó."

Bản thân Hứa Uyển Ninh nói ra cũng thấy hơi ngại.

"Ban đầu chỉ là gọi bâng quơ, rồi thấy phản ứng của em khá tốt," Hà Tiêu Hàn nói với vẻ bất lực.

Vẻ mặt Hứa Uyển Ninh trở nên khó hiểu hơn.

"Phản ứng của em rất tốt...?"

"Ừm, đỏ mặt đó," Hà Tiêu Hàn đáp.

"Vậy là thấy ngại rồi chứ," Hứa Uyển Ninh thực sự phục rồi, sao Hà Tiêu Hàn lúc này chỉ số EQ lại rớt mạng nghiêm trọng như vậy.

"Lúc đó em đâu có từ chối anh," Hà Tiêu Hàn tiếp tục biện minh, "Hơn nữa anh thấy phản ứng của em khá thú vị."

"Thôi được rồi thôi được rồi, đừng nói nữa," Hứa Uyển Ninh vốn muốn phản bác một chút, rồi lại thấy mình không đấu lại tên này, nên không tiếp tục cãi cọ với Hà Tiêu Hàn nữa.

"Được rồi," Hà Tiêu Hàn ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Hứa Uyển Ninh khẽ thở ra một hơi, vốn cô muốn nói "lúc đó là để giữ mối quan hệ tốt với anh nên mới không bận tâm", rồi nghĩ lại thì thấy hình như không cần thiết phải nói như vậy.

"Hơi mệt rồi à?" Hà Tiêu Hàn hỏi, ánh mắt rơi xuống một tiệm trà sữa bên cạnh, "Mua cốc trà sữa uống nhé?"

Hứa Uyển Ninh đột nhiên giống như bị chạm vào nỗi đau, "Thôi đừng."

Một vấn đề rất nghiêm trọng, gần đây bụng cô đã bắt đầu có thịt rồi, tuy không nhiều, nhưng Hứa Uyển Ninh vẫn thấy hơi nguy hiểm.

Lỡ sau này béo lên thì có lẽ sẽ không còn xinh đẹp nữa.

Cô nghĩ thầm trong lòng.

Hà Tiêu Hàn thấy vẻ mặt cô thoáng qua chút do dự, liền suy nghĩ một lát trong lòng, rồi nói: "Anh mời em."

"Không không không, không uống," Hứa Uyển Ninh vẫn từ chối.

"Sao thế, sợ béo à," Hà Tiêu Hàn lại đưa ra khả năng khác mà anh nghĩ đến.

Hứa Uyển Ninh sững lại, vẻ mặt lại trở nên có chút bất lực.

"Đúng vậy, gần đây tăng cân rồi, không uống trà sữa thì tốt hơn, hôm nay đã uống cà phê rồi mà."

"Không sao mà, có chút thịt sờ vào cảm giác cũng không tệ," Hà Tiêu Hàn cười hì hì nói.

Hứa Uyển Ninh lại bị câu nói này trêu chọc đến mức hơi ngại.

"Không uống, sau này giảm cân sẽ rất khổ." Cô đấu tranh trong lòng một chút, cuối cùng vẫn kiên quyết nói.

"Thôi được rồi." Hà Tiêu Hàn kéo tay cô dừng lại ở ngã tư đường, chờ đèn tín hiệu đối diện chuyển sang màu xanh.

Khu vực này cô cũng coi như quen thuộc, con phố này mang lại cảm giác thân thuộc hơn bên Đại học, cảm giác an yên trong lòng từ từ lan tỏa khắp trái tim.

Rất nhanh hai người đi đến rạp chiếu phim, Hứa Uyển Ninh đi theo Hà Tiêu Hàn lên thang máy, vừa bước vào sảnh, mũi cô liền ngập tràn mùi bơ và caramel.

"Mua một xô bắp rang bơ nhỏ nhé?" Hà Tiêu Hàn quay đầu hỏi cô.

Hứa Uyển Ninh nhìn lướt qua tấm áp phích quảng cáo bộ phim sẽ xem tối nay, cảm thấy cũng không quá kinh dị.

"À, cái gì?" Hứa Uyển Ninh lúc này mới chợt nhận ra Hà Tiêu Hàn hình như đã hỏi cô.

Hà Tiêu Hàn rất kiên nhẫn lặp lại một lần.

"Thôi không cần đâu," Hứa Uyển Ninh đáp.

Để tránh tăng cân, hơn nữa Hứa Uyển Ninh cảm thấy xem loại phim này, cô còn tâm trí đâu mà ăn bắp rang bơ chứ.

"Căng thẳng không?" Hà Tiêu Hàn lấy vé, dẫn Hứa Uyển Ninh đến chỗ ngồi bên cạnh.

"Không," Hứa Uyển Ninh đáp, cô không thấy có gì đáng căng thẳng lúc này.

"Bộ phim này xem đánh giá thì khá tốt," Hà Tiêu Hàn nói.

"Tuy có chút sợ hãi, nhưng cũng hơi mong đợi," Hứa Uyển Ninh lấy điện thoại ra, liền thấy bố Hứa gửi cho mình hai tin nhắn.

"Con gái lớn bây giờ đang chơi ở đâu thế."

Hứa Uyển Ninh nhìn cái tên xưng hô mới của bố, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.

"Chuẩn bị xem phim rồi," Hứa Uyển Ninh trả lời. "Có chuyện gì không ạ?"

"Không có gì, chơi vui vẻ nhé." Bố Hứa vài phút sau mới trả lời, "Khi nào con về trường vậy."

"Sáng thứ Hai con đi."

"Được."