Hà Tiêu Hàn nhìn phản ứng như vậy của cô, trên mặt lại nở một nụ cười.
Anh đưa tay véo má Hứa Uyển Ninh, đầu ngón tay cảm nhận được cảm giác mềm mại.
"Có ước mơ về tương lai không phải rất bình thường sao. Em đã thành ra thế này rồi, chẳng lẽ còn muốn cưới một cô gái à?" Hà Tiêu Hàn vui vẻ trêu chọc.
Hứa Uyển Ninh ngượng đến mức không nói nên lời.
"Nhưng chuyện này ai mà nói trước được." Hứa Uyển Ninh bất lực nói.
Hà Tiêu Hàn khẽ thở dài, "Không cần phải lo được lo mất như vậy."
Hứa Uyển Ninh đỏ mặt liếc Hà Tiêu Hàn một cái, "Em không có đâu, thực tế có thể không tốt đẹp như tưởng tượng, em đương nhiên hy vọng...... hy vọng chúng ta có thể giữ mối quan hệ như thế này mãi mãi, chỉ là sẽ xảy ra những chuyện này chuyện kia, khiến mọi thứ không được suôn sẻ như vậy, nhưng em đã chuẩn bị tâm lý rồi."
Trong mắt Hà Tiêu Hàn lóe lên chút kinh ngạc, đột nhiên cảm thấy người trước mặt có chút xa lạ.
"Chuyện của rất lâu sau này là do hiện tại quyết định, nên chỉ cần làm tốt hiện tại, tương lai chắc chắn sẽ không tệ đâu."
Hà Tiêu Hàn đáp một tiếng, nhìn về phía xa xăm trên đường.
Tương lai......
Có thêm một người, quả thực cần phải gánh vác nhiều hơn.
Cô cũng là một người tham gia vào tương lai của anh, chỉ là hai người có thể đi được bao xa, anh cũng không biết.
"Bữa tối đi ăn ở căng tin trường đi, hai ngày nay chi tiêu ăn uống hình như hơi lớn, tiết kiệm một chút nhé?" Giọng Hứa Uyển Ninh lại truyền đến bên tai anh lúc này.
"Được." Hà Tiêu Hàn đồng ý một tiếng.
Anh đã quen với cuộc sống có Hứa Uyển Ninh ở bên, dù chỉ mới có mấy ngày.
Cuộc sống tương lai dường như cũng vì có thêm một người, vừa nặng nề hơn lại vừa thực tế hơn.
Hà Tiêu Hàn khẽ thở dài, nhìn về phía Hứa Uyển Ninh bên cạnh, Hứa Uyển Ninh cũng nhận thấy ánh mắt của anh, Hà Tiêu Hàn thấy cô mở to mắt.
Hứa Uyển Ninh nhíu mày, "Hà Tiêu Hàn?"
Hà Tiêu Hàn nửa giây sau mới hoàn hồn, rồi lại bày ra vẻ mặt bình tĩnh.
"Anh không vui à?" Hứa Uyển Ninh hỏi.
Hà Tiêu Hàn lắc đầu, "Không có gì."
Hứa Uyển Ninh nhíu mày, nhìn vẻ mặt này của Hà Tiêu Hàn, thần sắc lại càng thêm nghi ngờ.
Cô đột nhiên phát hiện tên Hà Tiêu Hàn này khá kiêu ngạo, không hiểu sao cô lại có cảm giác đó.
Hứa Uyển Ninh tính toán trong lòng một lát, rồi đưa tay khoác lấy cánh tay Hà Tiêu Hàn.
"Tối nay ở lại với em thêm một đêm được không?" Cô dịu giọng nói, "Dù sao sáng mai cũng không có tiết tám giờ."
Hà Tiêu Hàn gật đầu, cảm thấy Hứa Uyển Ninh hình như ngày càng bạo dạn hơn rồi.
"Không cần em mời anh cũng sẽ đến." Hà Tiêu Hàn đáp.
"Bản chất khác nhau." Hứa Uyển Ninh khẽ hừ một tiếng, "Em không mời mà anh còn đến, em có thể báo cảnh sát đó."
Hà Tiêu Hàn cười một tiếng, "Đến lúc đó em đừng tiếc là được."
...
Lúc ăn cơm, Hứa Uyển Ninh nhận được tin nhắn từ Đậu Đậu.
"Ninh Ninh! Đi xem phim với tớ nha?" Đậu Đậu vừa nói vừa gửi một biểu tượng mặt heo thò đầu ra từ cửa sổ.
Lông mày Hứa Uyển Ninh lập tức nhíu lại.
Sao cảm thấy Đậu Đậu sau khi thân với tên Trịnh Văn Hiên kia, gu lại trở nên kỳ lạ vậy.
"Xem phim gì?"
"Gần đây có một bộ phim hoạt hình mới ra, tớ muốn xem." Đậu Đậu trả lời lại.
Hà Tiêu Hàn thấy Hứa Uyển Ninh dừng động tác lại, rồi đặt đũa xuống để gõ chữ.
"Sao không đi với Trịnh Văn Hiên." Hứa Uyển Ninh hỏi, "Cãi nhau à?"
"Không có, ai dà, dù sao ở bên Ninh Ninh vẫn thoải mái hơn nhiều, để cậu đi với tớ vẫn tốt hơn, tớ cũng muốn được giải phóng bản tính một chút."
Hứa Uyển Ninh thấy Đậu Đậu nói vậy, nghĩ kỹ lại thì đúng là như thế.
"Vậy khi nào đi?"
"Sau khi tan làm thứ Năm nhé~" Đậu Đậu trả lời.
"Được."
"Vậy quyết định thế nha~"
Hà Tiêu Hàn thấy Hứa Uyển Ninh cất điện thoại đi, vẻ mặt rõ ràng vui vẻ hơn một chút.
"Sao vậy." Hà Tiêu Hàn hỏi.
"Đi xem phim với Đậu Đậu~" Hứa Uyển Ninh đáp.
Khuôn mặt Hà Tiêu Hàn lại mang thêm chút ý cười. "Sao không đi với anh."
Hứa Uyển Ninh chớp mắt, ánh mắt lại rơi vào khuôn mặt Hà Tiêu Hàn, tuy lời anh nói nghe có vẻ hơi chua chua, nhưng vẻ thẳng thắn của anh, Hứa Uyển Ninh vẫn cảm thấy chủ yếu là đùa thôi.
"Tuy em cũng muốn đi với anh, nhưng Đậu Đậu cũng là bạn của em mà. Lần sau em mời anh đi, coi như bù đắp nhé?"
Hà Tiêu Hàn nhíu mày nhẹ, "Trong mắt em, anh nhỏ mọn đến thế sao."
Hứa Uyển Ninh lại xúc thêm một miếng cơm, "Em vẫn phải chăm sóc cảm xúc của anh chứ."
Hà Tiêu Hàn cười gật đầu, "Vậy anh chuẩn tấu."
Hứa Uyển Ninh nghe xong muốn bật cười.
Ý là, Hà Tiêu Hàn thực sự sẽ để tâm đến những chuyện này, chỉ là anh không nói ra thôi.
Hứa Uyển Ninh dường như lại nhìn thấu được một vài điều khác biệt trong tính cách của Hà Tiêu Hàn.
"Tối thứ Năm."
"Được." Hà Tiêu Hàn đồng ý một tiếng, "Xong việc gọi điện, anh sẽ đến đón em."
"Không vấn đề gì." Tâm trạng Hứa Uyển Ninh có vẻ rất tốt, "Em định về nhà một chuyến trong tuần này."
"Khi nào khởi hành."
Hứa Uyển Ninh lại húp một ngụm canh, nhìn phần thức ăn còn lại rất ít trong đĩa, rồi mở lời: "Ừm...... Chiều thứ Sáu đi, đi tàu cao tốc về."
"Vậy tuần này anh khá bận rồi." Hà Tiêu Hàn vừa nói vừa lấy điện thoại ra, "Thứ Sáu về Chủ Nhật quay lại à?"
"Em chưa mua vé, nên có thể thứ Hai mới về cũng không chừng."
"Ừm, cũng được."
Thế là Hứa Uyển Ninh mua vé xong, hai người dọn dẹp rồi bước ra đường.
"Vậy về nhà thôi?"
Hà Tiêu Hàn gật đầu, cố ý úp mở: "Hình như em còn có chuyện gì chưa làm thì phải?"
Hứa Uyển Ninh nghe Hà Tiêu Hàn nói vậy, trong lòng lập tức hết tự tin.
"Chạy bộ trong trường tuần sau hết hạn rồi."
Lúc này Hứa Uyển Ninh mới nhớ ra chuyện quan trọng này.
"Em còn hai mươi cây nữa......." Giọng Hứa Uyển Ninh lập tức buồn bã đi rất nhiều.
"Cũng không nhiều, mỗi lần tối đa là sáu cây mà, Chủ Nhật hết hạn, Thứ Sáu về thì còn chạy được bốn ngày, mỗi lần năm cây là được."
Hứa Uyển Ninh cả người đều không ổn rồi.
Bình thường chạy bộ đã đủ mệt rồi, huống chi bây giờ chức năng cơ thể cô cũng không bằng lúc còn là con trai, hơn nữa mấy ngày nay cô còn đang trong kỳ......
Trượt môn thể dục là không tốt nghiệp được đâu.
Làm sao bây giờ.......
Hứa Uyển Ninh đang khổ sở, ánh mắt liền rơi vào người Hà Tiêu Hàn.
"Hà Tiêu Hàn, giúp em chạy được không......." Cô yếu ớt cầu xin, "Hai ngày nay em không chạy được."
Hà Tiêu Hàn liếm răng hàm. "Vậy anh cân nhắc đã."
"Em mời anh ăn một bữa." Hứa Uyển Ninh liền đưa ra điều kiện.
"Anh không phải là người vật chất như vậy đâu." Hà Tiêu Hàn cười xoa đầu cô. "Để anh nghĩ xem lấy cái gì làm thù lao thì tốt hơn."
Hứa Uyển Ninh quyết định liều mạng, cô không thể cứ bị Hà Tiêu Hàn nắm thóp như vậy.
Cái này gọi là gì nhỉ? Tận dụng lợi thế.
Hà Tiêu Hàn đang suy nghĩ, giây tiếp theo ai đó liền nhào vào lòng anh, Hà Tiêu Hàn ngây người một chút, vô thức ôm lấy eo cô, rồi cảm thấy cổ mình bị cô vòng tay ôm lấy, Hứa Uyển Ninh kiễng chân hôn nhẹ lên má anh, Hà Tiêu Hàn bị một loạt hành động này của cô làm cho sững sờ.
Rồi anh đối diện với ánh mắt cô, vẻ mặt đáng thương vô cùng.
"Anh Hà......" Cô nũng nịu gọi một tiếng, giọng nói nghe vừa ngọt ngào lại vừa mềm mại.
Sau đó cô cảm thấy máu toàn thân đều dồn lên má, cảm giác xấu hổ trong lòng cũng cuồn cuộn dâng lên hết lần này đến lần khác.
Sắc mặt Hà Tiêu Hàn cứng lại, cũng bắt đầu hơi bối rối.
"Không cần, mau xuống đi." Giọng anh cũng mang theo chút trầm thấp khác thường.
Hứa Uyển Ninh tuy thấy rất xấu hổ, nhưng lần đầu tiên thấy Hà Tiêu Hàn lộ ra vẻ mặt này, cũng thấy khá mới lạ.
Quả nhiên Hà Tiêu Hàn sẽ mềm lòng với chiêu này.
Hứa Uyển Ninh dường như đã tìm ra phương pháp rồi.
Xem ra không phải Hà Tiêu Hàn đao thương bất nhập, mà là sát thương của cô chưa đủ lớn để gây tổn thương.......
Chỉ là, thực sự quá xấu hổ rồi......
Mặt Hứa Uyển Ninh càng lúc càng đỏ, Hà Tiêu Hàn hít sâu một hơi rồi thở ra, thần sắc cũng hơi gượng gạo.
"Học ở đâu vậy." Anh hỏi, giọng nói vẫn có chút kìm nén.
Hứa Uyển Ninh nghe anh nói vậy, thực sự cảm thấy không dám gặp ai nữa.
"Tự học mà thành!" Hứa Uyển Ninh tùy tiện đáp, cô không muốn Hà Tiêu Hàn biết cô bình thường xem video ngắn, vô cớ lại xem phải những thứ này.
"Đưa điện thoại đây, ra sân tập." Giọng Hà Tiêu Hàn lại mang thêm vài phần bất đắc dĩ.
Nghe Hà Tiêu Hàn nói vậy, Hứa Uyển Ninh lại cảm thấy hơi tự hào.
Haha, xem ra cô đã thắng rồi~
Hà Tiêu Hàn thấy trên khuôn mặt đỏ hồng của cô nở một nụ cười xinh xắn, lông mày cong cong, trông rất đáng yêu.
Hứa Uyển Ninh giao điện thoại vào tay anh, "Cố lên~"
Thế là Hứa Uyển Ninh ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh sân tập, nhìn Hà Tiêu Hàn chạy bộ.
Nhưng trong đầu cô vẫn không ngừng hiện ra cảnh tượng vừa nãy.
Khuôn mặt Hà Tiêu Hàn ghé rất gần, mũi cô cũng tràn ngập mùi hương trên người anh.
Thực ra lúc đó Hứa Uyển Ninh cảm thấy máu toàn thân đều sôi sục lên........
Và khuôn mặt ghé rất sát đó, ngũ quan Hà Tiêu Hàn rất sắc nét, da dẻ trông cũng trắng trẻo, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao, vẻ mặt mang chút lãnh đạm.
Hứa Uyển Ninh vẫn cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Kỳ lạ thật, kỳ lạ thật, Hà Tiêu Hàn quả thực càng nhìn càng đẹp trai,
Mặc dù cô vốn đã thấy Hà Tiêu Hàn khá đẹp trai rồi.
Hứa Uyển Ninh thở dài, ánh mắt lại rơi vào Hà Tiêu Hàn đang chạy bộ.
Nhưng rốt cuộc anh tại sao lại không vui nhỉ, chẳng lẽ cô vô tình làm chuyện gì khiến Hà Tiêu Hàn không thoải mái sao?
Hứa Uyển Ninh lại đoán mò trong lòng một lúc, nhưng cũng không nghĩ ra được manh mối nào, nhưng cô nghĩ hỏi thẳng Hà Tiêu Hàn là tốt nhất.
Cô không tin tối nay cô bám riết như vậy, tên này còn giấu cô được.
