Tính kế trả thù tình địch, ai ngờ lại rước họa vào thân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15116

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 153: Quá khứ và hiện tại 1

Hà Tiêu Hàn thấy vẻ mặt Hứa Nghiệp Trình thoáng chốc trở nên khó xử.

Thật sự, tại sao cứ luôn khó hiểu gặp phải tên này chứ...

Hà Tiêu Hàn đợi 'cô' suy nghĩ một lúc.

"Em không lên thì tôi đi đó." Hà Tiêu Hàn thả mềm giọng, nói với 'cô'.

Nếu tên này là lúc về mới hỏi 'cô' như vậy, 'cô' chắc chắn sẽ từ chối, nhưng bây giờ 'cô' thật sự toàn thân không còn chút sức lực nào.

'Cô' thật lòng không muốn đi bộ...

Vậy thì cứ để Hà Tiêu Hàn làm người làm thay một lần nữa vậy.

Hứa Nghiệp Trình nghĩ như vậy, trên mặt liền nở một nụ cười: "Vậy được thôi, cảm ơn anh."

Hà Tiêu Hàn quay đầu đi, "Không sao, chuyện nhỏ thôi."

Hứa Nghiệp Trình do dự đi đến bên cạnh xe đạp, nhìn yên sau xe đạp lại một trận do dự.

Lần này mặc là váy, hình như không thể dang chân ngồi lên được như lần trước, nếu như vậy thì hình như hơi quá lố.

'Cô' liền nghiêng người hai chân khép lại ngồi lên yên sau xe đạp, sau đó thầm phàn nàn trong lòng thật sự là quá thục nữ đi...

Đã từng lúc cậu còn là một chàng trai trẻ nhiệt huyết, nhìn thấy cảnh tượng như vậy trong phim hoạt hình Nhật Bản, cũng không nhịn được mơ mộng, tương lai lúc học đại học, không biết có cô gái nào ngồi sau yên xe đạp của cậu không?

Ấy thế mà trớ trêu là, bây giờ 'cô' chính là cô gái đang ngồi sau yên xe đạp của một người họ Hà kia.

Thật mỉa mai.

Nhưng điều mỉa mai hơn hình như là người ngồi sau yên xe đạp của Hà Tiêu Hàn lại chính là người bạn cùng phòng tốt của cậu ta...

"Ngồi vững chưa?" Hà Tiêu Hàn hỏi một tiếng.

"Ừm." Hứa Nghiệp Trình đáp.

"Vậy tôi bắt đầu đạp đây."

Hứa Nghiệp Trình nghe cậu ta nói vậy, trong đầu lập tức hiện lên những ý nghĩ không hay, nhưng đồng thời Hà Tiêu Hàn liền đạp một cái, Hứa Nghiệp Trình để ổn định thân hình, vô thức đưa tay nắm lấy quần áo Hà Tiêu Hàn.

'Cô' bỗng nhiên có chút hối hận.

Nhưng rất nhanh sau khi thích ứng với tốc độ này, Hứa Nghiệp Trình liền buông bàn tay đang túm lấy quần áo cậu ta ra.

"Tại sao lại sợ ngồi xe đạp vậy?" Hà Tiêu Hàn thuận miệng hỏi một câu.

"Ờ... hồi nhỏ từng bị ngã từ trên xe đạp xuống, cho nên có ám ảnh." Hứa Nghiệp Trình vô thức trả lời.

Hà Tiêu Hàn "Ồ" một tiếng, giọng điệu trở nên hơi trêu chọc.

"Không sao, nếu em ngồi sau anh mà bị ngã, anh sẽ bồi thường tiền."

"Tôi cảm ơn anh." Hứa Nghiệp Trình bực bội đáp lại.

Hà Tiêu Hàn cũng cười một tiếng: "Người nhà rồi khách sáo gì."

"Mỗi ngày làm việc như vậy không mệt sao?" Hà Tiêu Hàn hỏi.

"Chắc chắn rất mệt..." Giọng điệu Hứa Nghiệp Trình mang theo vài phần bất đắc dĩ, "Nhưng cũng không có cách nào, anh không phải cũng phải lo lắng vì miếng cơm manh áo sao?"

"Tôi thì cũng ổn, không cần làm mấy việc tay chân như em."

"Cũng đúng." Hứa Nghiệp Trình nói xong thở dài một hơi, "Kiếm được tiền đã là rất tốt rồi."

"Chú ý làm việc và nghỉ ngơi hợp lý đi." Hà Tiêu Hàn vừa dứt lời, xe đạp liền dừng lại bên lề đường.

"Ừm." Hứa Nghiệp Trình đáp một tiếng, sau đó từ yên sau xuống xe, đưa tay sửa lại vạt váy, rồi đi vào quán cà phê.

Hà Tiêu Hàn dừng xe đạp lại ở bên lề, cũng đi theo Hứa Nghiệp Trình vào.

Đi vào phòng thay đồ Hứa Nghiệp Trình mới phản ứng chậm ý thức được không ổn...

'Cô' hình như lại khó hiểu nói chuyện với Hà Tiêu Hàn rồi...

Hứa Nghiệp Trình lập tức cảm thấy thật đau đầu.

Bộ dạng này của 'cô', trong mắt Hà Tiêu Hàn rốt cuộc là một sự tồn tại như thế nào?

Hứa Nghiệp Trình nghĩ một cách khó hiểu.

'Cô' muốn biết, nhưng hình như cũng không có gì cần thiết phải biết.

Bây giờ 'cô' hình như càng ngày càng để ý đến cái nhìn của Hà Tiêu Hàn đối với 'cô'.

'Cô' hình như tự lừa mình dối người cũng đã chấp nhận cái cảm giác ở bên với Hà Tiêu Hàn dưới thân phận này, thậm chí bắt đầu cảm thấy may mắn các thứ ở càng nhiều thời điểm...

Rõ ràng thân phận này là giả tạo mà.

Hứa Nghiệp Trình suy tư trong lòng, đưa tay sửa sang lại tóc, đi vào phòng thay đồ thay xong đồng phục, liền chuẩn bị bắt đầu công việc.

Hôm nay không nhìn thấy Đậu Đậu luôn cảm thấy trong lòng hình như trống rỗng.

Hứa Nghiệp Trình đi lên lầu hai, nhìn thấy Hà Tiêu Hàn vẫn đang ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ, Hứa Nghiệp Trình bưng cà phê đến trước mặt một vị khách, lúc quay người tầm mắt vô thức dừng trên người Hà Tiêu Hàn, ánh mắt Hà Tiêu Hàn dừng trên sách, vẻ mặt rất bình thản.

Hứa Nghiệp Trình ngược lại bắt đầu kỳ quái, hôm nay Hà Tiêu Hàn hình như không gọi cà phê?

Chỉ là ngồi ở chỗ đó thôi.

Có lẽ trước đây uống mỗi ngày nên ngán rồi? Nhưng trong quán cũng có trà trái cây mà.

Hứa Nghiệp Trình nghĩ như vậy, xoay người xuống lầu, đưa chiếc cốc rỗng vào phía sau quầy.

Lẽ nào là tâm trạng không tốt?

Hay là không còn tiền?

Không đúng không đúng, 'cô' tại sao cứ phải để ý đến mấy thứ này.

Hứa Nghiệp Trình lắc lắc đầu để xua đi những suy nghĩ linh tinh về Hà Tiêu Hàn trong đầu, sau đó lại bưng một chiếc khay khác lên.

Giữa hai người đúng là không còn tiếp xúc, Hứa Nghiệp Trình lại một lần nữa bưng cà phê nóng hổi đến trước mặt một bàn khách.

"Cà phê của quý khách, mời dùng thong thả." Hứa Nghiệp Trình nhẹ giọng nói, 'cô' đưa tay vén sợi tóc che khuất tầm mắt, lúc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy bầu trời âm u đã bắt đầu rơi những hạt mưa.

Không biết có phải là vì trời mưa, lúc Hứa Nghiệp Trình làm việc luôn cảm thấy trong lòng có một cảm giác buồn bã.

Nhưng đồng thời hình như lại trống rỗng.

Có lẽ là vì Đậu Đậu không có ở đây.

Bình thường lúc rảnh rỗi, Hứa Nghiệp Trình cũng sẽ thỉnh thoảng tán gẫu hai câu với Đậu Đậu.

Đến đoạn sau Hứa Nghiệp Trình bỗng nhiên rảnh rỗi, quầy trước tạm thời không có thông báo giao đồ ăn, 'cô' ngồi xuống chỗ ngồi gần nhất, cảm giác mỏi nhừ toàn thân đặc biệt là hai chân cũng vào khoảnh khắc đó mà được giảm bớt.

Chỗ ngồi cạnh cửa sổ, tầm nhìn quả thực khá rộng rãi, Hứa Nghiệp Trình nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời tối sầm, trông có một cảm giác xám xịt, tầm mắt Hứa Nghiệp Trình lướt qua đường phố, tấm kính trước mắt cũng lưu lại dấu vết nước mưa lướt qua.

'Cô' thích lại vừa ghét ngày mưa.

Thích cái cảm giác tĩnh lặng sau cơn mưa, cái sự tĩnh lặng mà vạn vật đều chìm vào giấc ngủ, nhưng ghét ngày mưa cái kiểu ẩm ướt, không cẩn thận là giày sẽ bị ướt.

Cảm giác bình tĩnh và thanh thản trong lòng, lại khuếch đại cái cảm giác cô đơn đó.

Không biết Đậu Đậu thế nào rồi.

Hứa Nghiệp Trình nghĩ thầm trong lòng, 'cô' giây tiếp theo lại quay đầu nhìn Hà Tiêu Hàn, Hà Tiêu Hàn vẫn giữ nguyên tư thế đó, ngón tay thon dài lại lật qua một trang sách.

Hứa Nghiệp Trình quay đầu lại, hít sâu một hơi rồi thở ra.

Chính 'cô' cũng thấy mình kỳ lạ.

Hà Tiêu Hàn mặc dù không làm gì, nhưng 'cô' cứ khó hiểu lại...

Nhìn cậu ta một cái, ví dụ như lúc giao đồ ăn đi ngang qua bên cạnh Hà Tiêu Hàn, tầm mắt sẽ vô thức dừng trên người cậu ta, cho dù không đi ngang qua bên cạnh cậu ta, Hứa Nghiệp Trình cũng sẽ thỉnh thoảng nhìn cậu ta hai lần.

Một loại trạng thái vô ý thức, cứ như mắt lâu không nháy sẽ tự mình nháy một cái vậy.

Trong lòng Hứa Nghiệp Trình lại một trận gượng gạo.

'Cô' đang suy tư, quầy trước lại có đơn hàng cần giao.

Hứa Nghiệp Trình hít sâu một hơi, sau đó lại đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

'Cô' bưng cà phê lên, thấy là hai phần cà phê, còn có hai phần đồ ngọt, Hứa Nghiệp Trình ngước mắt nhìn, liền thấy trước bàn có số tương ứng đang ngồi một cặp tình nhân trẻ tuổi.

Hứa Nghiệp Trình thoạt nhìn cặp tình nhân này hình như có chút quen mắt, lúc 'cô' đặt cà phê lên bàn, mới phát hiện chàng trai kia là Khâu Chanh.

Khâu Chanh nhìn thấy Hứa Nghiệp Trình, trên mặt lập tức lộ ra biểu cảm hơi bất ngờ.

"A, thật sự là bạn." Khâu Chanh kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Hứa Nghiệp Trình gật gật đầu, vẻ mặt cũng có chút ngoài ý muốn, 'cô' ngước mắt nhìn cô gái đối diện, cô gái đó trông gầy gò nhỏ bé, cũng hơi khó hiểu đánh giá 'cô'.

"Nguyệt Di, đây là một đồng nghiệp của anh, Hứa Uyển Ninh." Khâu Chanh nói tiếp với cô gái đối diện, giọng điệu rất kiên nhẫn.

Tầm mắt cô gái được Khâu Chanh gọi là Nguyệt Di lại quay về trên người Khâu Chanh, sau đó gật gật đầu.

Hứa Nghiệp Trình lập tức cảm thấy bầu không khí hình như có chút xấu hổ.

Có khiến người ta hiểu lầm không, dù sao thì thân phận bây giờ của 'cô' là con gái.

Lại còn là loại khá xinh đẹp.

Hứa Nghiệp Trình vội vàng bổ sung một câu: "Mời dùng thong thả." Rồi xoay người bỏ đi.

Nhưng không ngờ Khâu Chanh thật sự có người yêu.

Hứa Nghiệp Trình cảm thán một tiếng trong lòng,

Hứa Nghiệp Trình lại trở về chỗ ngồi cạnh cửa sổ ngồi thẫn thờ, tầm mắt 'cô' vô tình lướt qua bàn Khâu Chanh và Thẩm Nguyệt Di, liền thấy Khâu Chanh xúc một muỗng nhỏ bánh ngọt, đưa đến bên miệng Thẩm Nguyệt Di.

Trong mắt Hứa Nghiệp Trình, phản chiếu nụ cười của Thẩm Nguyệt Di, không hiểu sao hình như có chút ghen tị với cô ấy.

'Cô' vô thức liếc nhìn chỗ Hà Tiêu Hàn, đã có một chàng trai khác ngồi vào rồi.

Đi rồi à.

Tầm mắt 'cô' lại quay về ngoài cửa sổ.

Có người bầu bạn cảm giác thật tốt.

Vô tình bị 'ăn cẩu lương' (chứng kiến cảnh tình tứ) Hứa Nghiệp Trình cảm khái trong lòng, nhưng đồng thời, cảm giác trống rỗng trong lòng, hình như lại lặng lẽ mở rộng thêm một chút.

Mãi đến lúc tan làm, không có Đậu Đậu đi cùng, Hứa Nghiệp Trình cũng không muốn đi lĩnh đồ ngọt nữa.

'Cô' thay đồ xong đi ra cửa, nhìn cơn mưa rả rích bên ngoài, tâm trạng bất giác lại u uất thêm một chút.

'Cô' quên mang ô rồi...

Hứa Nghiệp Trình nhẹ thở ra một hơi, quay đầu lại liền thấy Hà Tiêu Hàn đứng phía sau 'cô'.

Hà Tiêu Hàn thấy đồng tử 'cô' co lại, liền cười mở lời trước.

"Sao vậy, đi thôi?"

Hứa Nghiệp Trình chớp chớp mắt, "Anh không phải đi rồi sao?"

Hà Tiêu Hàn đi đến bên cạnh 'cô' mở ô, "Thấy em không có ô nên quay lại đón em."

Hứa Nghiệp Trình ngây ngốc nhìn khuôn mặt Hà Tiêu Hàn, trong lòng lại bất giác ấm lên, cứ cảm thấy, cảnh tượng như thế này, hình như có chút quen thuộc.

Trước đây hình như có một lần trời mưa... cũng là Hà Tiêu Hàn đến đón 'cô' nhỉ?

'Cô' còn nhớ lúc đó, cũng là 'cô' quay đầu nhìn thấy Hà Tiêu Hàn, sau đó Hà Tiêu Hàn liền tiến lại gần.

"Trình huynh, dùng chung ô không."

Tầm mắt Hứa Nghiệp Trình lướt qua con phố ẩm ướt trước mắt, người đi đường trên phố che ô, người đi xe mặc áo mưa, hạt mưa rơi xuống đất phát ra tiếng xì xào, âm điệu dày đặc lại dịu dàng.

'Cô' thấy cậu ta quay đầu lại, nở một nụ cười xinh đẹp với 'cô'.

Giọng nói của cậu ta giống như mưa bụi, dày đặc lại dịu dàng.

"Cô Uyển Ninh, dùng chung ô nhé?"