Tính kế trả thù tình địch, ai ngờ lại rước họa vào thân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15116

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 119: Sự do dự không quyết đoán của cô 2

Hứa Nghiệp Trình nhìn lên bầu trời đêm tĩnh mịch.

Vẫn sâu thẳm và xa xăm như vậy, nhưng ở cực xa tầm mắt đã có thể nhìn thấy vài ngôi sao yếu ớt.

Hà Tiêu Hàn hình như đúng là không phải người không biết phân biệt phải trái như cậu tưởng tượng.

Ngược lại là cậu, ở trước mặt cậu ta lại giống như một đứa trẻ gây sự vô cớ.

Cảm giác áy náy trong lòng Hứa Nghiệp Trình lại trở nên đặc biệt mãnh liệt.

Cậu vẫn là không nên dùng thân phận Hứa Uyển Ninh để tiếp xúc quá nhiều với Hà Tiêu Hàn thì hơn.

Nếu không cảm thấy mọi chuyện sẽ trở nên rất phiền phức.

Hứa Nghiệp Trình bất đắc dĩ nghĩ.

Cậu thầm hạ quyết tâm trong lòng, đứng dậy khỏi mặt đất, vẫn cảm thấy có chút chật vật.

Hà Tiêu Hàn rốt cuộc có phải là người đáng tin cậy không?

Chắc là phải.

Hứa Nghiệp Trình cảm thấy ở trước mặt cậu ta, những suy nghĩ trong lòng mình không thể che giấu được.

Hà Tiêu Hàn dường như chính là cậu, luôn có thể đoán chính xác cậu đang nghĩ gì.

Thế là một trận cảm giác thất bại và tự ti lại một lần nữa ập lên tim cậu.

Hứa Nghiệp Trình hít sâu một hơi, xua đi cảm giác khó chịu trong lòng.

Nghĩ gì chứ, rõ ràng hiểu lầm giữa cậu và Hà Tiêu Hàn đều đã được giải khai...

Nhưng lại hình như chưa hoàn toàn giải khai.

Cậu còn dùng thân phận Hứa Uyển Ninh để qua lại với Hà Tiêu Hàn.

Nhưng Hứa Uyển Ninh vốn dĩ không tồn tại...

Những lúc Hà Tiêu Hàn này bộc lộ tính tình, cái mặt chân thật này, thật sự tốt hơn bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày quá nhiều.

Cậu cũng xem như đã nhìn thấy một mặt khác của Hà Tiêu Hàn rồi nhỉ. Hứa Nghiệp Trình nghĩ như vậy, trong đầu tiếp đó tự nhiên nảy sinh ý nghĩ tiếp theo.

Hà Tiêu Hàn hình như ngoài dự đoán cũng khá tốt...

Hứa Nghiệp Trình nghĩ thầm trong lòng.

Không, không phải là ngoài dự đoán, người này vốn dĩ rất ưu tú, chỉ là trước đây cậu chỉ nhìn thấy một mặt mà Hà Tiêu Hàn thể hiện ra, hơn nữa còn mang theo thành kiến để nhìn cậu ta.

Nếu Hà Tiêu Hàn đã đem một mặt khác thể hiện cho cậu xem, vậy bọn họ có được tính là bạn bè rồi không?

Hứa Nghiệp Trình nghĩ như vậy, trong lòng liền dâng lên một cảm giác ấm áp nhàn nhạt.

Giống y như cảm giác mà Đậu Đậu mang đến cho cậu.

Cậu thở ra một hơi dài, cảm giác u uất trong lòng đã tan đi chín phần.

Đừng nghĩ quá nhiều.

Vấn đề cơ thể, đi bước nào hay bước đó... nói không chừng mọi thứ đều không tệ như cậu tưởng tượng.

Bây giờ cậu vẫn còn một công việc lương khá ổn, còn có người bạn tốt như Đậu Đậu.

Chuyện gia đình, cậu ít nhất cũng có thể góp một phần sức lực nhỏ bé.

Ừm, như vậy là rất tốt rồi.

Nâng cao thành tích học tập lên nữa.

Cậu cất bước đi về hướng ký túc xá, vào khoảnh khắc cơ thể bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng trắng lóa trước mắt, bỗng nhiên có chút chói.

Cố lên nào.

Hứa Nghiệp Trình tự nhủ trong lòng.

Cậu còn trẻ, còn rất nhiều rất nhiều sức lực, làm những chuyện mình muốn làm, như vậy là rất tốt rồi.

Tâm trạng của cậu, vào lúc này trở nên bình tĩnh và thanh thản.

Hứa Nghiệp Trình chuẩn bị tự thưởng cho mình một bịch khoai tây chiên, sau đó về ký túc xá tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ.

Cậu đi đến quầy thanh toán tiền, sau đó cầm bịch khoai tây chiên đi về ký túc xá.

Lúc đi ngang qua rừng cây nhỏ, Hứa Nghiệp Trình lờ mờ nghe thấy tiếng mèo kêu.

Bước chân của Hứa Nghiệp Trình tự nhiên chậm lại.

Sau khi xác nhận mình không nghe nhầm, Hứa Nghiệp Trình lần mò đi về phía bụi cỏ phát ra tiếng kêu.

Càng đến gần, tiếng kêu càng rõ ràng, Hứa Nghiệp Trình lấy điện thoại ra bật đèn pin, chui đầu vào dải cây xanh.

Cậu tìm kiếm xung quanh, sau đó liền thấy ở dải cây xanh phía bên hàng rào sân bóng rổ có một đôi mắt xanh biếc phát ra ánh sáng lạnh, rồi nhìn cậu chằm chằm.

Sống lưng Hứa Nghiệp Trình lập tức lạnh toát, nhưng rất nhanh đã nhận ra là một con mèo hoang.

Hứa Nghiệp Trình từ từ đến gần, vạch bụi cỏ ra, liền thấy một con mèo gầy trơ xương cuộn tròn ở đó, một chân của nó bị một sợi dây kẽm từ hàng rào sắt móc phải, đã máu thịt lẫn lộn.

Cậu nhìn mà nổi cả da gà, ánh mắt cậu dừng trên mặt con mèo kia, lập tức nhận ra là con mèo hoang mình đã từng cho ăn mấy lần.

Con mèo nhỏ kia vừa nhìn thấy Hứa Nghiệp Trình, tiếng kêu hình như cũng trở nên thê thảm thấu xương hơn mấy phần.

Hứa Nghiệp Trình đặt bịch khoai tây chiên của mình sang một bên, sau đó ngậm điện thoại, bắt đầu cẩn thận gỡ hàng rào kẽm cho nó.

Một đầu của sợi kẽm đặc biệt sắc nhọn, chắc là sau khi nó bị vướng vào đã muốn giãy ra, kết quả là sợi kẽm đã rạch một đường dài như vậy trên chân sau của nó...

Hứa Nghiệp Trình nhìn cái chân sau da tróc thịt bong của nó, trong lòng lại bắt đầu phát lạnh.

Cậu cẩn thận gỡ sợi kẽm ra, nhưng Hứa Nghiệp Trình lập tức thấy cơ thể nó co lại, Hứa Nghiệp Trình lại thả chậm động tác một chút, trở nên cẩn thận hơn.

Trên tay Hứa Nghiệp Trình cũng dính một ít máu, và cả lông mèo rụng.

Cuối cùng, cậu vất vả gỡ được sợi kẽm quấn trên chân sau của nó ra, nhưng con mèo kia trông đã đặc biệt mệt mỏi, Hứa Nghiệp Trình thấy nó chỉ đi được mấy bước, liền trực tiếp nằm bệt xuống đất.

Vết thương lớn như vậy nếu không xử lý rất dễ bị nhiễm trùng...

Trong lòng Hứa Nghiệp Trình lập tức dấy lên sự lo lắng.

Nhưng giờ này bệnh viện thú y chắc cũng đóng cửa rồi.

Hay là mang về ký túc xá trước đã.

Hứa Nghiệp Trình nghĩ như vậy.

Trong trường cũng có những con mèo hoang khác, Hứa Nghiệp Trình hơi sáp lại gần một chút, nhìn thấy trên đầu nó đầy vết cào, đã đóng vảy.

Bộ dạng yếu ớt thế này, cộng thêm bị thương, Hứa Nghiệp Trình thật sự sợ tên này sẽ bị mèo khác đánh chết.

Nhưng dưới lầu ký túc xá có dì quản lý mà.

Hứa Nghiệp Trình suy nghĩ hồi lâu đành phải cởi áo khoác trên người ra, sau đó bế con mèo hoang kia lên dùng áo bọc lại.

Con mèo kia kêu một tiếng trong lòng Hứa Nghiệp Trình, Hứa Nghiệp Trình lại một trận đau đầu.

"Lát nữa nếu qua lầu ký túc xá mà mày kêu một tiếng, cả hai chúng ta đều toi đời."

Con mèo kia hình như nghe hiểu lời của Hứa Nghiệp Trình, lập tức yên tĩnh lại.

Là một đứa trẻ ngoan trước giờ chưa từng làm chuyện xấu, cậu lập tức có chút hoảng hốt.

Cậu bế con mèo kia đi đến dưới lầu ký túc xá, nhìn thấy dì quản lý bên trong vẫn đang nhảy aerobic, đáy lòng lập tức có chút tự tin.

Không hoảng!

Hứa Nghiệp Trình mặt không đổi sắc bế mèo, đi thẳng về phía cầu thang.

Vào khoảnh khắc cậu bước lên cầu thang, sống lưng căng cứng lập tức thả lỏng, Hứa Nghiệp Trình thầm thở phào một hơi, sau đó bình tĩnh ung dung đi lên lầu.

Nhưng mà sao tên này im lặng thế, không lẽ 'ngủm' rồi?

Hứa Nghiệp Trình nghĩ một cách khó hiểu, nhanh chân bước lên lầu.

Cậu đẩy cửa phòng ký túc xá, tầm mắt Hà Tiêu Hàn lập tức liếc qua.

Hứa Nghiệp Trình đặt con mèo trong tay xuống, vẻ mặt Hà Tiêu Hàn liền mang theo vài phần nghi hoặc.

"Cậu định nuôi mèo trong ký túc xá?" Hà Tiêu Hàn cau mày.

Hứa Nghiệp Trình nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng, treo áo khoác sang một bên, mới trả lời: "Nó bị thương, nên mang về trước rồi tính."

Ánh mắt Hà Tiêu Hàn lướt qua con mèo hoang kia, khi nhìn thấy cái chân sau da tróc thịt bong của nó, vẻ mặt lại lóe lên vài phần do dự.

"Không có lần sau." Cậu ta khẽ nói.

Hứa Nghiệp Trình cau mày, thấy Hà Tiêu Hàn vẻ mặt không vui.

"Cậu không thích mèo?" Hứa Nghiệp Trình nghi hoặc hỏi.

Không đúng, Hà Tiêu Hàn trước đây không phải còn cùng cậu đến quán cà phê mèo sao.

Vẻ mặt Hà Tiêu Hàn lập tức mang theo vài phần ghét bỏ.

"Tôi là thấy nó bẩn."

"Vậy thì tắm rửa thôi." Hứa Nghiệp Trình cạn lời một lúc, mới trả lời.

"Ừm, cũng tạm." Hà Tiêu Hàn lúc này mới có vẻ hơi hài lòng.

Hứa Nghiệp Trình lại nhìn nhìn con mèo hoang trạng thái tinh thần không tốt kia, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác đặc biệt kỳ quái.

Bản thân cậu có phải đã quên mất thứ gì đó không.

Ngay sau đó cửa ký túc xá lại bị đẩy ra, Hứa Nghiệp Trình quay đầu nhìn, liền thấy Trịnh Văn Hiên vẻ mặt hớn hở.

"Ô hố hố hố, hôm nay nhân phẩm bùng nổ, trên đường về ký túc xá nhặt được bịch khoai tây chiên~"