Tính kế trả thù tình địch, ai ngờ lại rước họa vào thân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15153

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Web Novel - Chương 111: Có hay không 3

"Một bao Trung Hoa, loại hộp cứng." Hà Tiêu Hàn nói.

Hứa Nghiệp Trình thấy bộ dạng này của cậu ta, vẻ mặt ngược lại có chút lúng túng. Cảm giác hơi ngại ngùng.

Hứa Nghiệp Trình nghĩ thầm, nhưng chỉ cần cô không ngại, thì người khác sẽ ngại. Mua băng vệ sinh trước mặt Hà Tiêu Hàn thì có sao chứ, thật là, Đậu Đậu còn trực tiếp cởi áo ngực trước mặt cô kìa, cô có hoảng không!? Chỉ là Hà Tiêu Hàn thôi, cô không hề hoảng.

Ông chủ đưa cho Hà Tiêu Hàn một bao thuốc, Hà Tiêu Hàn đưa tay nhận lấy, sau đó nhét vào túi. Hứa Uyển Ninh lúc này mới bước đến bên cạnh cậu, đưa băng vệ sinh ra cho ông chủ quét mã.

Mặc dù nói... Mua băng vệ sinh trước mặt Hà Tiêu Hàn đúng là một chuyện rất xấu hổ, nhưng điều xấu hổ hơn nữa là, nhân viên thu ngân là một ông chú trung niên đang hút thuốc.

Hứa Nghiệp Trình mặt không đổi sắc trả tiền, sau đó nhét gói băng vệ sinh vào trong túi xách. Hứa Nghiệp Trình ngước mắt liếc nhìn cậu ta, nói: "Vậy xuất phát thôi ~"

"Ừm." Hà Tiêu Hàn đáp một tiếng, lại lấy thêm một cái bật lửa bên cạnh, sau đó quét mã thanh toán.

Hứa Nghiệp Trình cau mày, vẻ mặt có chút khó hiểu: "Hút thuốc rốt cuộc có gì tốt chứ?"

Hà Tiêu Hàn nhét bật lửa vào túi, suy nghĩ một lát rồi mới nói tiếp: "Không có gì tốt cả, lúc hút thuốc cảm thấy có thể thả lỏng một chút, vậy thôi."

"Hút ít thôi." Hứa Nghiệp Trình cúi đầu nhìn điện thoại, nhẹ giọng nói.

Bầu trời đã bị hoàng hôn nhuộm thành màu đỏ cam xinh đẹp, ánh nắng chiếu xuống mặt đất, trong tầm mắt của Hà Tiêu Hàn, ánh nắng chiếu lên tóc cô, ánh sáng soi rõ khuôn mặt cô.

"Sao, em muốn giám sát tôi cai thuốc à?" Hà Tiêu Hàn cười một tiếng, rồi nói.

Hứa Nghiệp Trình nhướng mày, sau đó ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt Hà Tiêu Hàn. Hứa Nghiệp Trình nhanh chóng nhận ra... Đây là cơ hội tốt để kéo gần quan hệ với cậu ta!! Chơi trò mập mờ chính là bắt đầu từ những lúc xâm phạm không gian riêng tư.

"Em cũng đâu thể lúc nào cũng nhìn chằm chằm anh." Hứa Nghiệp Trình cố ý dịu giọng xuống, "Cai thuốc là thứ cần nghị lực nhất mà, nói cho cùng vẫn là do bản thân thôi."

Ừm, lấy thủ làm công, cô cảm thấy chiêu này khá hay.

"Cũng đúng." Hà Tiêu Hàn hít sâu một hơi, "Thôi cứ tiếp tục buông thả vậy, dù sao còn trẻ, nhất thời cũng không chết được."

Hứa Nghiệp Trình nghe mà ngơ ngác, những lời buông thả chuyên dụng này mà lại thốt ra từ miệng Hà Tiêu Hàn, cô thật sự có chút không chấp nhận nổi. Quá mỉa mai.

"Chậc, đột nhiên muốn hút thuốc quá." Ánh mắt Hà Tiêu Hàn lướt qua mặt cô, quả nhiên thấy vẻ mặt khó hiểu của cô.

"Vậy cũng đừng hút." Hứa Nghiệp Trình nói tiếp. Không thể nuông chiều tên này được.

Cảm giác muốn hút mà không được hút đúng là không dễ chịu, nhưng không hút thuốc chẳng phải là tốt cho sức khỏe của cậu ta sao. Cô đây là đang quan tâm đến Hà Tiêu Hàn đấy.

"Ừm." Hà Tiêu Hàn nhẹ nhàng đáp một tiếng, "Vẫn phải nể mặt em chứ."

Hứa Nghiệp Trình ném cho cậu ta một ánh mắt kỳ quái. Tên này sao đột nhiên lại sến sẩm thế. Hứa Nghiệp Trình thầm cạn lời.

Dùng ma pháp đánh bại ma pháp. "Vậy em cũng có chút thụ sủng nhược kinh* rồi đấy." Hứa Nghiệp Trình cười nói.

(Thụ sủng nhược kinh: Được yêu thương mà lo sợ, ý nói được ưu ái bất ngờ nên thấy lo lắng, vinh dự quá mà sợ hãi.)

"Kinh ngạc cái gì, tôi cũng đâu phải cao nhân gì." Hà Tiêu Hàn tự giễu nói.

"Chỉ là cảm thấy bạn học Hà giống như kiểu người rất ưu tú, mà bình thường không bao giờ tiếp xúc được ấy." Hứa Nghiệp Trình cười tươi nói.

Hà Tiêu Hàn thở ra một hơi, "Nhưng bây giờ tôi không phải đã hẹn em đi ăn cơm rồi sao." Ánh mắt cậu ta dừng trên mặt cô, "Em cũng dễ gần hơn tôi tưởng đấy."

"Vậy à." Hứa Nghiệp Trình nhìn khuôn mặt cậu ta, làm bộ cảm khái nói.

"Ừm, khi nhìn nhận một người, tốt nhất là đừng có thành kiến trước." Hà Tiêu Hàn dịu dàng nói, "Hoàn toàn không cần thiết phải xem tôi cao cao tại thượng như vậy, nói trắng ra tôi cũng chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi."

"Được rồi." Hứa Nghiệp Trình đáp một tiếng, nhưng trong lòng lại không khỏi có chút tự hào. A ha, tên này đã bắt đầu mở lòng rồi sao. Tốt lắm, như vậy lại gần thêm một bước đến việc cắn câu rồi.

Hà Tiêu Hàn quay đầu nhìn ra đường, một chiếc xe ô tô màu trắng dừng lại trước mặt họ.

Lúc trên xe, Hứa Nghiệp Trình ngồi ghế phụ, Hà Tiêu Hàn ngồi hàng ghế sau. Hứa Nghiệp Trình nhìn về phía trước, nhìn đường phố tấp nập, tâm trạng lại có chút buồn bã.

"Tôi cũng chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi."

Giọng nói của cậu ta vang vọng trong đầu Hứa Nghiệp Trình, tâm trạng cô nhất thời có chút phức tạp. Bình thường ư? Hứa Nghiệp Trình cảm thấy thật buồn cười. Hà Tiêu Hàn mà là bình thường, vậy cô thì tính là gì?

Với thân phận này mà tiếp xúc với Hà Tiêu Hàn, cô đúng là thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng có những lúc, vẫn bị châm chọc một cách khó hiểu.

Mặc dù Hứa Nghiệp Trình không muốn thừa nhận, nhưng trong mắt cô, Hà Tiêu Hàn đúng là thuộc top rất ưu tú. Đẹp trai, khí chất tốt, năng lực cũng không kém, bình thường mấy cái bài giảng vi mô tư tưởng chính trị, hay là cuộc thi nhiếp ảnh lần này, Hà Tiêu Hàn hình như đều tham gia ít nhiều, rồi thuận tiện lấy luôn một cái giải thưởng gì đó. Thành tích học tập cũng tốt, còn tự giác.

Trong lòng Hứa Nghiệp Trình lại dâng lên một cảm giác tự ti mãnh liệt. Quả nhiên người với người là không thể so sánh được. Hứa Nghiệp Trình thầm thở ra một hơi.

Ánh mắt Hà Tiêu Hàn nhìn vào gương chiếu hậu, dừng lại trên khuôn mặt u ám đó một lúc, rồi lại quay nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Ninh Ninh cảm giác là một cô gái rất đặc biệt, rõ ràng xinh đẹp như vậy, nhưng lúc nào cũng có vẻ rất tự ti."

"Có lẽ cô ấy thật sự không có người bạn tri kỷ nào, gia đình cô ấy chắc là có khó khăn gì đó, nhưng Ninh Ninh lại không muốn nói với mình, lúc nào cũng kìm nén trong lòng."

"Ừm... còn có cảm giác Ninh Ninh có lúc ngại ngùng quá mức, cô ấy thậm chí còn hơi kháng cự khi mình và cô ấy có tiếp xúc cơ thể."

"Nhưng nội tâm của Ninh Ninh thật ra rất nhạy cảm và yếu đuối..."

"Hơn nữa cô ấy cũng rất dịu dàng và lương thiện, Ninh Ninh đối xử rất tốt với em gái cô ấy, mình cũng có chút ghen tị, cũng rất quan tâm đến cảm nhận của mình, tóm lại là một người đáng để kết giao sâu sắc."

Hà Tiêu Hàn lại nhớ lại những lời Đậu Đậu nói với mình. Sự trùng hợp giữa Hứa Nghiệp Trình và Hứa Uyển Ninh lại thêm một điều nữa.

Bản tính của Hứa Uyển Ninh không xấu, không giống như Kỷ Thanh Ảnh, điều này cậu biết rõ. Nhưng tại sao cô ấy lại tiếp cận cậu? Bởi vì cô ấy là Hứa Nghiệp Trình?

Trong đầu Hà Tiêu Hàn lại nảy ra cái suy nghĩ kỳ quái này.

Hà Tiêu Hàn hoàn hồn, xe đã dừng lại bên đường, Hà Tiêu Hàn mở cửa xe, bước xuống. Ánh mắt cậu ta dừng trên khuôn mặt Hứa Uyển Ninh, sau đó bắt gặp ánh mắt của cô.

"Là quán này sao?" Hứa Nghiệp Trình hỏi. Hà Tiêu Hàn đáp một tiếng, "Đi thôi."

Hứa Nghiệp Trình thực ra đã sớm đói meo, mùi thơm từ trong quán bay ra, khiến cơn đói trong bụng cô càng thêm mãnh liệt.

Hà Tiêu Hàn đặt bàn hai người, cậu nhìn Hứa Uyển Ninh đặt chiếc túi nhỏ xuống, ánh mắt Hà Tiêu Hàn lướt qua bàn tay phải đang nắm thứ gì đó của cô, nhìn thấy một góc lộ ra ở đầu ngón tay, vẻ mặt lại trở nên nghi ngờ.

Thật hoang đường.