Chương 28: "Có vẻ như tôi đã không thể nhẫn nhịn được nữa"
Ghi trên danh sách học sinh xuất sắc được dán ở hành lang là:
Tennoji Asuka.
Tổng điểm: 998 điểm.
Xếp hạng ―― Thứ 1.
"Kh, Không thể nào... Chuyện này là vô lý... Chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó..."
Suou Serika, người cũng đến xem kết quả giống tôi, suy sụp gục ngã khuỵu cả hai đầu gối xuống đất.
Điểm của Suou là 956. Xếp thứ 3.
Tức là, điều đó đồng nghĩa với chiến thắng của tôi.
Dẫu vậy ―― 998 điểm sao.
Lúc tự chấm điểm phát hiện bị lọt mất 2 điểm tôi cũng hơi lạnh gáy một chút... nhưng mừng là đã chiến thắng bình an vô sự.
Suou có vẻ cũng đã chiến đấu hết mình, nhưng đáng tiếc là vẫn còn cách tôi một bước.
"――Chúc mừng ngài giành được vị trí số 1, Asuka-sama."
Touka tỉnh bơ xuất hiện từ bên cạnh và bắt chuyện với tôi.
"Em luôn tin tưởng rằng Asuka-sama chắc chắn sẽ chiến thắng mà."
"Ahaha... Cảm ơn nhé."
Nhân tiện thì ở vị trí thứ 13 là cái tên Taneda Touka ―― tức là, Touka cũng đã chễm chệ trượt vào top đầu một cách êm ái.
Con nhỏ này, đúng là làm việc gì cũng không chê vào đâu được mà.
Cúi gằm mặt buồn bã một lúc, Suou nhanh chóng phát hiện ra tôi, rồi ả lao đến với vẻ mặt đầy căm hận.
"Cái số điểm này là sao hả! Bạn Tennoji!!"
"...Là sao, ý bạn là gì?"
"Cái số điểm thế này... làm sao mà lấy được cơ chứ...!"
"...Tôi được 998 điểm, còn bạn là 956 điểm ―― đó là một sự thật không thể chối cãi. Nếu bạn muốn thắng tôi, thì bạn cứ việc giành điểm tuyệt đối là được rồi... Tôi nghĩ chuyện chỉ đơn giản thế thôi, đúng không?"
"Hự..."
Suou nhăn nhó mặt mày như thể vừa cắn phải con bọ xít.
"Nào, chúng ta đi thôi, Touka."
"A... Vâng."
Tôi dẫn Touka theo, định rời khỏi nơi đó.
Thế rồi, Suou như thể đang bấu víu lấy tôi, hét lên.
"Tennoji Asuka...! Từ nay về sau, tôi phải làm sao đây...!!"
Chuyện đó... tôi làm sao mà biết được chứ.
Nói tóm lại, đây chính là cái giá phải trả cho thái độ ngang ngược mà Suou đã gây ra với những người xung quanh từ trước đến nay.
Chắc chắn lòng tự trọng của ả từ nay sẽ rơi thẳng xuống đáy vực.
Nhưng rốt cuộc, đó là do ả tự làm tự chịu.
Nên chuyện đó... đâu liên quan gì đến tôi.
◇◇◇
Cứ như thế, cô bạn cùng lớp xấu tính bị trừng trị, và mọi chuyện kết thúc có hậu (Happy Ending) ―― Nếu có một cái kết như vậy thì tốt biết mấy, nhưng đáng tiếc mọi chuyện lại không diễn ra như vậy.
Suou Serika sau đó, đúng như dự đoán, đã rớt đài khỏi vị trí đứng đầu giai cấp trong lớp.
Đám tùy tùng vốn dĩ lúc nào cũng bu đông bu đỏ đến phát ngán của Suou, không sót một ai, đều đã quay lưng rời bỏ cô ả.
Nhưng, không chỉ có vậy.
Cô ta dần dần bắt đầu bị những người xung quanh đối xử như một cục mụn nhọt phiền phức.
Quả thực, Suou từ trước đến nay luôn mang thái độ bề trên hống hách. Nên bây giờ khi địa vị sụp đổ, mọi chuyện trở nên thế này cũng là điều hiển nhiên. Gọi đó là tự làm tự chịu thì đúng là hết cãi.
Nhưng mà... tôi cảm thấy phản ứng của họ hơi thái quá.
Và rồi... một ngày nọ, sự cố đã xảy ra.
Vào buổi sáng, ngay trước giờ sinh hoạt lớp.
Tôi đến trường như mọi ngày và bước vào lớp, thì thấy Suou vẫn xách nguyên chiếc cặp... đứng chôn chân ngay trước bàn học của mình.
Hửm...? Có chuyện gì vậy...?
Tôi nheo mắt nhìn về phía chỗ ngồi của Suou.
Và rồi, tôi có thể xác nhận được một dị biến đang xảy ra tại chỗ ngồi của cô ta.
...Ngay dưới cái bàn học mà Suou thường dùng ―― có một vũng nước lớn đọng lại.
Và, từ bên trong ngăn bàn, những giọt nước đang tong tỏng nhỏ xuống.
...Khoan đã.
Cái này, không lẽ... chẳng phải giống y hệt cái trò mà mình từng bị làm sao...?
Ngay lúc đó, một trong số những nữ sinh thuộc nhóm đang đứng xem từ xa bỗng tiến lại gần Suou vừa đi vừa cười khúc khích.
Rồi, ả cất cái giọng điệu nồng nặc sự mỉa mai khinh bỉ.
"Ủaaa? Serika-sama, ngài không định ngồi xuống sao~?"
Cái đứa nữ sinh vừa tiến lại gần đó, chính là đứa tùy tùng lẽo đẽo theo sau Suou mới chỉ vài ngày trước.
"...Chuyện này, là do cậu làm sao...?"
Khi Suou hỏi, ả nữ sinh kia liền đáp lại bằng một thái độ vô cùng trơ tráo.
"Ể~? Mình có biết gì đâuuu~. Hơn thế nữa, bạn mau ngồi xuống đi không hơn sao? Giờ sinh hoạt sắp bắt đầu rồi đấy nhé?"
"Hự..."
Suou nắm chặt hai bàn tay lại, khóe miệng nhăn nhó vì đau khổ nhục nhã.
――Và, khi nhìn thấy cảnh đó... dường như có một sợi dây nào đó trong tôi vừa đứt phựt.
Đến lúc nhận ra, tôi đã sải bước tiến về phía đám người Suou.
Phát hiện ra sự xuất hiện của tôi, Suou tròn xoe mắt ngạc nhiên.
Nhưng tôi không đi về phía cô ta mà... dừng lại ngay trước mặt con nhỏ nữ sinh đang cười cợt kia.
"A, bạn Tennoji! Này nghe mình nói này, bạn Suou á ――"
Nhìn thấy tôi, ả nữ sinh đó như cá gặp nước, cái mồm lại càng trơn tru thao thao bất tuyệt.
Đứng trước sự việc đó, tôi ――.
――CHÁT!!
"――!?"
――――Đã tung một cú tát hết sức bình sinh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
