Tìm đuôi!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 13

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 36

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 312

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1075

Tập 07: Vị Khách Không Mời Từ Đại Lục - Chương 7

**Lời Bạt Của Tác Giả**

Chào mọi người, tôi có cảm giác như đã rất rất lâu rồi mới có dịp gửi lời chào đến các bạn.

Nhìn lại thì đã 10 tháng kể từ sau tập 6. Đúng là đã lâu lắm rồi tôi mới chào hỏi mọi người. Vì thế, tôi xin gửi lời chào mừng các bạn với một tâm thế thật mới mẻ nhé~.

Hãy tha thứ cho tôi một lần thôi!

Tôi xin lỗi! Tôi sẽ không bao giờ trễ hẹn lần nào nữa, không bao giờ nữa, không bao giờ nữa, xin hãy tha thứ cho tôi! Xin hãy tha thứ cho tội lỗi, mồ hôi, nước mắt của tôi! Xin đừng làm thế… không phải là tội lỗi… tôi thề! Tôi sẽ không làm thế nữa, tôi thề! Tôi sẽ không bao giờ trễ hẹn lần nào nữa đâu… đó là tội lỗi của tôi… Xin hãy tha thứ cho tôi… Xin đừng làm thế, xin đừng làm thế!!!

…Đó là lời chào mừng tràn đầy cảm xúc của tôi.

Vì số trang của tập 7 này khá nhiều, nên lời bạt của tác giả phải kết thúc thật ngắn gọn.

Không phải vậy sao? Không phải vậy sao? Dù sao đi nữa thì tôi cũng phải kết thúc lời bạt thật ngắn gọn, vì những chất liệu đáng để viết trong lời bạt của tác giả cũng đang cạn kiệt dần rồi… Không phải sao? Không phải vậy sao? Tôi hét lớn! Tôi thật may mắn!

Thật sự là may mắn hay không thì tôi cũng bối rối lắm.

Không biết có ai trong số các bạn đã đọc danh sách nhân vật xuất hiện trong tập này mà nhận ra được 「người đặc biệt」 kia là ai không, nhưng nếu chúng ta thành thật với nhau (?) và bộc trực mà nói thì…… cô ấy chính là hình mẫu cho 「người đặc biệt」 đó.

Tôi đã không từ bỏ.

Sau tập 7 này, thời hạn nộp bản thảo đã tăng gấp đôi. Điều này là do tôi đã trễ hạn nhiều như thế, chứ chắc chắn không phải vì cô nàng nhân vật kia đâu, tôi tin là vậy.

…Chắc là… không phải… phải không?

Không biết có phải tôi đã vô thức nhấn vào nút kích nổ công tắc tự hủy hay không nhỉ?

Dạo này tôi càng ngày càng có cảm giác kỹ năng tự hủy của mình đang tăng lên.

Cứ tưởng là may mắn vì lời bạt của tác giả được viết ngắn gọn, nhưng hóa ra đã hết ý rồi.

Lời thoại của ‘Cá ngừ đóng hộp’ giờ đây cũng dần trở nên nhàm chán, và quan trọng hơn, việc chính bản thân tôi đã quá quen với nó mới là vấn đề lớn. Những lời than vãn đầy thú vị của tác giả mà các độc giả từng mong đợi giờ đã biến mất.

Bản chất của con người là một sinh vật mau chóng thích nghi.

Thay vào đó, tôi đã lên kế hoạch về một cuộc sống hộp thiếc vui vẻ hơn, nhưng vì tôi chỉ thích nghi với nó mà không đạt đến cảnh giới M đến mức đó, nên tôi đã từ bỏ.

Nếu phải kể một câu chuyện về tập 7 này, thì có lẽ nó là “Lời xin lỗi + Hối hận”, đến mức tôi có thể viết một quyển sách chỉ để than vãn và không thể vui vẻ gì. Tôi đã viết trong trạng thái quá mệt mỏi, đến mức không có gì đáng để vui vẻ cả.

Tôi muốn kéo tôi của vài tháng trước, cái người đã từng nói với vẻ tự tin kỳ lạ rằng “Lần này nhất định sẽ làm tốt. Cứ yên tâm và chờ xem.” khi viết tập 2, ngồi xuống và tát cho một cái.

Anh đang nói về chuyện tự tát chính mình à? Tôi không có sở thích tự hành hạ bản thân như vậy đâu.

Dù tôi có thể nói những lời trơ trẽn như vậy, nhưng tôi vẫn đang tự kiểm điểm bản thân và đó là lý do tại sao tôi đã thận trọng suy nghĩ khi viết bản kế hoạch cho tập 8, chọn cách phát triển nhân vật mà tôi tự tin nhất.

…Vị đó. Nhờ có vị đó…

“Được đó. Nếu làm thêm chút nữa… (bị xóa do nội dung spoil) thì không có vấn đề gì khi tiếp tục… (được xác nhận là có thể tiếp tục) tiến hành.”

Và thế là người phụ trách của tôi đã thông qua kế hoạch ngay lập tức.

Ô hô! Có phải đây chính là câu nói “mưa dầm thấm lâu” không nhỉ?

Có phải đây là phần thưởng cho những nỗ lực và nỗi khổ mà tôi đã trải qua ở tập 7 không?!

Nhưng tại sao mắt tôi lại chảy nước mặn chát thế này?

À, xong rồi. Chắc là vì vừa kết thúc hạn chót này lại đến hạn chót khác ngay sau đó. Hè này tiêu rồi.

Ký ức về việc tận hưởng mùa hè của tôi chỉ như một ông già ngồi kể chuyện xưa cho cháu gái ngồi trên đùi vậy.

Ai đó làm ơn hãy tặng cho tác giả đáng thương này một mùa hè tươi đẹp đi!

Một mùa hè không cần phải "quá nóng" đi. Hãy tặng tôi một thứ gì đó mà tôi có thể tận hưởng dù trời nóng!

Tạm gác lại những lời than vãn đó, tôi có lẽ sẽ sớm gặp lại các bạn ở tập tiếp theo.

Nếu tôi tuân thủ tốt các thời hạn nộp bản thảo từ giờ trở đi, thì tôi có thể tận hưởng mùa hè năm sau đúng không nhỉ?

Hiện tại, tôi sẽ viết với một trái tim cháy bỏng và niềm tin rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp.

…Tôi có thể thật sự tin tưởng và viết như vậy không?

Vậy thì, liệu mùa hè có đến với tôi vào năm sau không?

Ai đó làm ơn hãy nói cho tôi biết rằng tôi không nên đặt quá nhiều gánh nặng lên vai mình đi!