Tiểu Thuyết Kamen Rider Hibiki

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19542

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14226

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Novel: Kamen Rider Hibiki - Quyển Bốn: Arashi Cuồng Nộ

Quyển Bốn: Arashi Cuồng Nộ

Hibiki và Saki đến một ngôi làng nhỏ nằm trong thung lũng núi.

Tuy gọi là ngôi làng nhưng chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ có vài ngôi nhà cháy đen trông như tàn dư hỏa hoạn, không còn có thể đứng vững trước cơn gió mạnh thổi qua thung lũng.

“Sơn tặc đã tấn công nơi này sao...?”

Hibiki nhăn mặt trước cơn gió mạnh thổi vào mình khi anh nhìn lại cái nơi dường như đã từng là một ngôi làng.

“Hoặc có thể là tội ác của Huyết Xa Đảng mà ông lão Tatsumaki đã đề cập…”

Saki vén mái tóc dài tung bay trong gió, nhặt một mảnh gỗ cháy đen rơi xuống dưới chân mình.

“Mà có vẻ như chuyện này không xảy ra trong gần đây. Tình trạng trông như đã trôi qua nhiều năm rồi.”

“Vậy tức là Kijuu đã không còn ở đây.”

Hibiki nói như thể anh đã hoàn thành công việc của mình.

“Ngược lại mới đúng.”

Saki đáp lại gay gắt.

“Nơi không một bóng người mới chính là chỗ hoàn hảo để ẩn náu. Một ngôi làng bị bỏ hoang như thế này lại càng đáng nghi hơn đấy.”

(Đúng là một suy đoán rất Saki vốn giỏi thám sát)

Hibiki nghĩ thầm.

“Vậy giờ làm sao?”

Trước câu hỏi của Hibiki, Saki đáp: “Chúng ta tách ra làm hai để kiểm tra ngôi làng này. Không chỉ nhìn từ phía trước nhà, mà cả bên trong lẫn mặt sau cũng phải xem thật kỹ. Chính những chỗ trông như chẳng có gì mới càng phải cẩn thận.”

“Nếu không có Oni thì hóa ra công cốc à.”

Hibiki nói với giọng hơi mỉa mai.

“Không có thì cũng chẳng sao cả. Xác nhận điều đó rồi báo cáo lại chính là nhiệm vụ của mật thám.”

Saki vỗ “bốp” vào lưng Hibiki rồi lập tức chạy đi.

“À, còn nữa!” Saki quay đầu lại.

“Nếu có phát hiện gì hoặc gặp ai đó, đừng tự ý hành động. Báo cho tớ biết ngay.”

“Rồi rồi~”

Câu trả lời nhẹ hều quen thuộc của Hibiki khiến ánh mắt Saki lóe lên đầy cảnh cáo.

“Tuyệt đối là phải báo đấy!”

“Ờờ, biết rồi mà.”

“Thật tình……”

Saki vừa chạy đi vừa thở dài.

(Người muốn thở dài phải là mình mới đúng.)

Nhìn theo bóng Saki khuất dần sau những căn nhà cháy đen, Hibiki cũng khẽ thở dài. Nhưng rồi...

(Ít nhất thì cũng được ở một mình một lúc. Chừng đó thôi cũng đỡ mệt đầu rồi.)

Lấy lại tinh thần, anh quay lưng lại và bước về hướng ngược với Saki.

Khu làng nằm trong thung lũng không lớn lắm.

Cho dù hai người cùng tìm kiếm thì e rằng cũng chẳng mất đến nửa ngày. Phần lớn nhà cửa đã bị thiêu rụi, gần như không thấy công trình nào đủ để con người có thể ẩn náu.

(Suy đoán của Saki là hợp lý, nhưng với tình trạng này thì đúng là chẳng có chỗ nào để Oni trốn cả.)

Hibiki nghĩ thầm.

Gió vẫn thổi mạnh không ngừng.

Có lẽ vì nằm giữa thung lũng, luồng gió thổi vào bị dồn lại và trở nên dữ dội, thỉnh thoảng lại bùng lên rồi cuốn theo cát bụi. Những hạt cát bị hất tung lên bao phủ cả khu làng không bóng người trong một màu trắng nhợt.

Hibiki nhăn mặt vì cát bụi, và đi loanh quanh trong làng được một lúc thì... bất chợt dừng bước trước một đống đổ nát.

Nơi đó dường như từng là chỗ dựng một căn nhà lớn hơn hẳn những căn khác. Những mảnh gỗ cháy xém khổng lồ chồng chất lên nhau thành nhiều lớp, vương vãi hỗn độn. Chỉ riêng số lượng và kích thước của đống gỗ ấy thôi cũng đủ cho thấy quy mô của công trình ban đầu.

(Có lẽ đây từng là dinh thự của trưởng làng.)

Vừa lơ đãng nghĩ vậy, Hibiki vừa quan sát toàn bộ đống đổ nát rồi định đi lướt qua. Nhưng đúng lúc ấy, có thứ gì đó khiến anh khựng lại.

(……Kỳ lạ thật.)

Hibiki quay lại nhìn kỹ hơn đống đổ nát.

Ban đầu, dựa vào số lượng và kích thước những mảnh gỗ vương vãi, anh đã cho rằng ở đây từng có một công trình rất lớn. Nhưng cho dù là nhà lớn đến đâu đi nữa, thì lượng gỗ này vẫn nhiều hơn mức bình thường.

Hibiki tiến lại gần, đưa tay chạm vào những mảnh gỗ cháy đen. Nhìn kỹ từ cự ly gần, anh nhận ra mức độ cháy xém của từng mảnh gỗ khác nhau quá rõ rệt.

(Đống này không phải là phần còn sót lại của công trình từng đứng ở đây. Sau khi sụp đổ, nó đã được gom lại một lần nữa.)

Hibiki bắt đầu dùng tay gạt từng mảnh gỗ cháy ra, lần mò xuyên qua đống đổ nát có vẻ được con người cố ý chất lên.

Hibiki là người lớn lên giữa thiên nhiên. Anh có một khứu giác bản năng để nhận ra những hình dạng tự nhiên, những dấu vết mục rữa theo thời gian hay những hiện tượng do dòng chảy tự nhiên hình thành. Chính vì vậy, anh cũng cực kỳ nhạy bén trước những dấu vết can thiệp của con người.

Việc dọn dẹp đống đổ nát tốn không ít công sức, nhưng khi mặt đất phía dưới lộ ra thì linh cảm của Hibiki đã chuyển thành sự chắc chắn. Ở đó có một cánh cửa bí mật, bị những tấm ván che kín.

“Quả nhiên là vậy.”

Hibiki đặt tay lên tay nắm cửa.

Cánh cửa mở ra dễ dàng hơn anh tưởng. Có lẽ nó đã được giấu dưới sàn ngay từ khi ngôi nhà còn tồn tại, nhưng xem ra cũng không phải thứ bị bịt quá kín. Thậm chí, rất có thể nó từng được sử dụng thường xuyên. Phía dưới cánh cửa là một hố sâu thẳng đứng, những bậc thang được nện chặt bằng đất kéo dài xuống một khoảng tối âm u đến rợn người.

(Đúng là một màn thử gan nho nhỏ.)

Việc cảm thấy phấn khích trong những tình huống như thế này chính là tật xấu của Hibiki. Càng không biết phía trước sẽ xảy ra chuyện gì, càng là một canh bạc “được ăn cả ngã về không”, thì bản năng hoang dã của anh càng trỗi dậy, và trực giác lại càng trở nên sắc bén hơn.

Hibiki rút một chiếc Âm Kích Bổng từ thắt lưng và dồn khí lực vào nó. Đầu gậy lập tức bùng lên ánh lửa, cháy rực một cách lặng lẽ.

“Nếu có phát hiện gì hoặc gặp ai đó, đừng tự ý hành động. Báo cho tớ biết ngay.”

Khi định dùng Âm Kích Bổng làm đuốc để xuống hang động tối om, trong đầu Hibiki chợt hiện lên gương mặt Saki đang trừng mắt nhìn mình.

Đây rõ ràng là một hang động cực kỳ đáng ngờ. Chắc chắn Saki sẽ nổi giận nếu không báo cáo mà tự ý xuống một mình thế này.

Nghĩ đến vẻ mặt ấy của Saki, Hibiki khẽ bật cười và lẩm bẩm:

“Mình quen bị mắng rồi mà.”

Rồi như thể quét bay hình ảnh Saki trong đầu bằng chính ngọn lửa trên Âm Kích Bổng, Hibiki cúi người để thân mình chìm dần vào khoảng tối đang há miệng chờ đợi.

Trong khi đó, Saki đang bước đi trên một con đường ruộng hẹp.

Những thửa ruộng trải dài hai bên có vài vũng nước mưa đọng lại, nhưng phần lớn mặt đất đã nứt nẻ và khô cạn.

(Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra ở khu làng này…? Vì sao nó lại bị thiêu rụi đến mức này…?)

Vừa suy nghĩ đủ điều với tư cách một mật thám, Saki vừa tiếp tục tiến sâu vào giữa những thửa ruộng hoang.

Đúng lúc ấy, có thứ gì đó chạm vào chân cô. Không, không phải là “chạm”. Từ vũng nước trong ruộng, Saki nhìn thấy một bàn tay quái dị vươn lên chộp chặt lấy chân mình khiến cô bật tiếng kêu:

“Cái gì?!”

Bàn tay nắm lấy chân Saki nhớp nháp, ướt sũng, vừa nhỏ nước vừa phát ra ánh sáng ghê rợn, rồi dùng sức kéo mạnh cố lôi cô xuống vũng nước. Saki chống cự, dùng chân còn lại đạp hết sức vào bàn tay đang quấn lấy mình.

Bàn tay quái dị buông ra. Nhưng ngay sau đó, một bóng dáng giống con người bắn vọt lên từ vũng nước phía sau lưng, lao tới định ghì chặt Saki.

Tránh được đòn tấn công, Saki nhìn rõ trước mặt mình hình dạng toàn thân của bàn tay quái dị ấy. Và không chỉ có một,, chúng liên tiếp trồi lên từ những vũng nước khác, hết đợt này đến đợt kia.

“Dorotabou…”

Saki thì thầm khi nhìn những bóng dáng ghê rợn đó.

Dorotabou, một loại Makamou. Chúng cao ngang người, sinh trưởng trong ruộng lúa và thường tấn công con người theo bầy đàn. Dáng hình của chúng tương tự con người, nhưng toàn thân làn da nhớp nháp, xanh đen, phủ đầy rêu và tảo. Khuôn mặt thì bị bao kín bởi những loài thực vật giống rong nước khiến hoàn toàn không thể nhận ra biểu cảm.

Khuôn mặt chúng bị bao phủ kín bởi những loài thực vật giống cỏ, hoàn toàn không thể nhận ra biểu cảm.

(Một, hai…… tổng cộng là năm con.)

Quan sát lại đám Dorotabou đang vây quanh mình, Saki khẽ trượt chân để hạ thấp trọng tâm, vào thế thủ.

Năm con Dorotabou đồng loạt phun bùn lầy từ những cái miệng ẩn dưới đám bèo. Saki né tránh rồi bật người nhảy vọt lên cao.

Thứ bùn mà Dorotabou phun ra là kịch độc. Chúng dùng độc đó để làm tan chảy con người, rồi hấp thụ phần bùn đã hòa lẫn thành phần cơ thể người làm dưỡng chất cho bản thân.

Tất nhiên, Saki hiểu rõ điều đó. Cô xoay người giữa không trung, dẫm lên đầu một con Dorotabou làm điểm tựa rồi bật cao thêm lần nữa và lao ra khỏi vòng vây.

(Dính phải thứ đó thì coi như xong đời.)

Giữ khoảng cách với Dorotabou, Saki giơ một chiếc chuông nhỏ lên trước mặt.

Chiriiin…

Âm thanh trong trẻo của chiếc chuông vang vọng khắp không gian.

Saki cởi bỏ kimono và thả mình theo nhịp chuông. Thân thể trắng muốt của cô được bao bọc trong tiếng chuông ngân vang, dần bị ngọn lửa thiêng màu hoa anh đào nuốt trọn.

Trước ánh sáng chói lòa của ngọn lửa thần thánh ấy, lũ Dorotabou khựng lại trong khoảnh khắc.

“HAA…!”

Khi ngọn lửa màu hoa anh đào tan đi cùng tiếng quát dồn khí, một nữ Oni đứng đó.

Saki đã biến thân thành “Tá Quỷ”.

Giống như Hibiki, cơ thể cô được bao phủ bởi làn da sáng như thép, trên khuôn mặt không có mắt, mũi hay miệng. Thay vào đó là những hoa văn màu đỏ... không, màu hồng nhạt như cánh anh đào, nhạt hơn của Hibiki một chút, hiện lên rực rỡ tựa như lối trang điểm trong kịch Kabuki. Dù hình dáng tổng thể rất giống Hibiki, nhưng vòng ngực đầy đặn và đường cong mềm mại của vòng eo vẫn lưu giữ được nét nữ tính. Dáng đứng của Saki vừa mang vẻ uy nghiêm, lại vừa phảng phất sự thanh khiết và khí chất kiêu hãnh, dù là một con “quỷ”.

“Ôôô…!”

Trước sự xuất hiện của Oni, lũ Dorotabou đồng loạt phát ra tiếng gào.

Vốn là loại Makamou thường xuyên tác chiến theo nhóm, Dorotabou thuộc hàng có trí tuệ cao trong số các Makamou. Chúng lập tức chuyển nhận thức từ “con mồi” sang “kẻ địch”, nhanh chóng tổ chức thành đội hình mới rồi lao về phía Saki.

Con Dorotabou chạy đầu dẫn trước, những con khác chồng lên đường chạy của nó và nối đuôi phía sau. Nhìn từ chính diện, cảnh tượng ấy trông như chỉ có một con Dorotabou duy nhất đang lao tới.

Con chạy đầu chỉ là mồi nhử. Trong khoảnh khắc kẻ địch bị thu hút sự chú ý vào nó, con Dorotabou thứ hai sẽ nhảy ra từ phía sau tấn công. Và dù đối phương có né được, những con Dorotabou ngay phía sau sẽ lập tức ra đòn kết liễu... đó chính là chuỗi tấn công liên hoàn sở trường của Dorotabou.

“Không ngờ lại chạm trán Makamou ở một nơi như thế này…”

Saki đưa tay cầm lấy “Âm Kích Linh” treo bên hông, vào thế sẵn sàng.

Vũ khí âm kích của cô là một chiếc chuông. Hình dáng của nó giống chuông kagura mà các vu nữ dùng trong nghi lễ: trên đầu một cây gậy ngắn gắn nhiều chiếc chuông nhỏ, còn ở cuối cán cầm thì những dải vải ngũ sắc rủ dài bay phấp phới.

“Ôôô…!”

Hàng Dorotabou đồng loạt xông thẳng về phía Saki.

Saki siết chặt Âm Kích Linh, tay còn lại đặt lên những dải vải ngũ sắc kéo dài từ cán gậy.

Con Dorotabou đi đầu lao tới tấn công. Saki né tránh.

Nhưng ngay khi cô vừa tránh được đòn đầu tiên, con Dorotabou thứ hai nhảy xổ ra và phun thẳng bùn kịch độc về phía cô.

Saki xoay người thật nhanh như một con quay đang xoay tròn và trượt đi, nhẹ nhàng né trọn đòn tấn công ấy.

Ngay sau đó, con thứ ba và thứ tư đồng thời ập tới. Nhưng Saki thu gọn thân mình rồi lăn vút qua khe hở giữa hai con, lanh lẹ như một con khỉ con.

Vừa lăn qua, con Dorotabou thứ năm đã đứng chắn ngay trước mặt. Thế nhưng, Saki bật dậy ngay trong lúc đang lăn và tránh cú vung tay bổ xuống của nó, cô nhảy vọt lên cao rồi đá thẳng vào đầu Dorotabou, đáp đất phía sau lưng nó.

Saki không phải là loại Oni có sức tấn công mạnh mẽ. Nhưng trong cơ thể ấy ẩn chứa một sự nhanh nhẹn đáng sợ. Sự linh hoạt của cô có lẽ thuộc hàng bậc nhất Yoshino. Chỉ cần chứng kiến điều này thôi, ai cũng sẽ hiểu vì sao cô còn rất trẻ mà đã được tuyển chọn làm trợ thủ đắc lực của Kiryuu trong nhiệm vụ trinh sát.

“Ôôô!”

Lũ Dorotabou không chạm được vào đối thủ, đồng loạt gào lên trong tức giận.

“HAA!”

Trong khoảnh khắc xoay người lại, Saki vung mạnh những dải vải ngũ sắc gắn trên cán Âm Kích Linh về phía Dorotabou.

Những dải vải vút đi và uốn lượn, mỗi dải như một con rắn đang săn mồi quấn chặt lấy khuôn mặt từng con Dorotabou. Bị bịt kín tầm nhìn và miệng, chúng hoảng loạn vùng vẫy và phát ra những tiếng “phụt phụt” vô định.

“Vậy là giờ bọn mi không phun độc được nữa rồi.”

Vừa nói, Saki vừa truyền khí lực vào những dải vải đang kéo dài ra năm hướng từ Âm Kích Linh. Những dải vải siết chặt thêm, trói buộc lũ Dorotabou ngày càng mạnh.

“…Ôô…! …Ôô…!”

Từ bên dưới những dải vải quấn chặt, Dorotabou phát ra những tiếng rên rỉ thảm hại.

“Kết liễu thôi.”

Saki giơ Âm Kích Linh lên cao quá đầu rồi vung mạnh chuông như một vu nữ đang hành lễ, làm nó vang lên dữ dội.

Leng keng leng keng……

Âm thanh cao quý và mỹ lệ của Âm Kích Linh vang dội khắp không gian.

Giai điệu ấy lan truyền theo những dải vải ngũ sắc, khiến cơ thể lũ Dorotabou rung lên dữ dội.

“…Ôôô… Ôôôô!!”

Lũ Dorotabou rên rỉ đầy đau đớn.

Đó chính là đòn Âm Kích của Saki. Cô dùng những dải vải gắn với cán Âm Kích Linh để trói chặt kẻ địch, rồi truyền thanh âm tẩy uế phát ra từ chiếc chuông theo các dải vải ấy, đổ thẳng vào cơ thể đối phương... Âm thanh của chiếc chuông vang lên thanh nhã đến tột cùng. Những dải vải ngũ sắc lan tỏa từ chiếc chuông, trông như những đóa hoa xinh đẹp đang nở rộ.

Nhưng trái ngược với vẻ mỹ lệ ấy, âm thanh tẩy uế mà Saki phát ra lại mang sức mạnh kinh hoàng.

Leng keng leng keng…… Leng keng leng keng……

Saki vung chuông càng lúc càng dữ dội.

“…Ôô!! …Ôô!! …Ôô!! …Ôôôô!! …Ôôôô!!”

Năm con Dorotabou bị che kín khuôn mặt, giãy giụa trong tuyệt vọng.

“Đó là hình phạt cho việc bọn mi dám chọc vào ta.”

“Ôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôôô... ÔÔ!!”

Bị dội thẳng âm thanh tẩy uế đến mức tối đa, lũ Dorotabou phát ra tiếng thét hấp hối rồi nổ tung thành từng mảnh vụn.

Đám Makamou tan rã, văng tứ tán rồi trở về những cục đất bùn ban đầu.

(Dorotabou vốn là loại Makamou chỉ xuất hiện vào mùa hè… Tại sao lại có mặt vào thời điểm này? Quả nhiên, trong ngôi làng này nhất định có gì đó bất thường.)

Vừa nghĩ đến đó, Saki giật mình quay phắt lại và nhìn về con đường mình vừa đi qua.

(Mong là Hibiki không gặp chuyện gì…)

Ánh mắt của Saki khi nhìn về hướng đã chia tay Hibiki, nhanh chóng nhuốm đầy bất an.

Trong khi đó, Hibiki nhíu mày quan sát cảnh tượng trải ra trước mắt.

Thứ hiện ra ở cuối hố sâu thẳng đứng mà anh vừa đi xuống là một căn phòng bí mật. Trần phòng thấp, chỉ cao đến mức nếu đứng thẳng thì tay người cũng có thể chạm tới, diện tích cũng không lớn.

Nhưng thứ khiến Hibiki nhíu mày không phải là sự chật hẹp của căn phòng. Mà là mùi máu nồng nặc đến mức khủng khiếp đang lơ lửng trong không khí. Và mùi đó không chỉ có máu. Mùi của đủ mọi loại thảo mộc và thực vật, xen lẫn cả mùi của thú rừng hòa quyện với nhau. Căn phòng kỳ lạ nằm sâu dưới lòng đất này tràn ngập mùi của sự sống và cái chết, tạo nên một bầu không khí hỗn độn đến dị thường.

(Mũi mình sắp vẹo mất rồi…)

Với người lớn lên giữa núi rừng và sở hữu khứu giác nhạy bén như Hibiki, thì mùi này quá sức nồng nặc. Anh nhăn mặt, bịt mũi, rồi dùng ngọn lửa thắp trên Âm Kích Bổng để soi lại căn phòng một lần nữa.

Căn phòng được dọn dẹp gọn gàng và ngăn nắp, nhưng chính sự ngăn nắp ấy khi kết hợp với mùi máu khủng khiếp lại càng khiến nơi này trở nên rợn người.

Ở giữa phòng đặt một vật giống như một chiếc bàn dài. Kích thước của nó vừa vặn để một người nằm lên. Nhìn kỹ hơn, Hibiki thấy trên tấm vải trải trên bàn có những vết thâm đen, trông như dấu hình cơ thể con người.

Trên tường treo một bức họa cuộn vẽ hình cơ thể người với kích thước lớn. Trên chiếc kệ đặt sát bên là nhiều chiếc hũ, lớn nhỏ khác nhau. Có vẻ như mùi của đủ loại thảo dược kia chính là từ những chiếc hũ này tỏa ra.

(Chẳng lẽ đây từng là nhà của một thầy thuốc…?)

Vừa hé nhìn vào các hũ thảo dược, Hibiki vừa nghĩ.

(Nhưng nếu là nhà thầy thuốc thì mùi máu này quá khủng khiếp… Hơn nữa, nếu chỉ để chữa trị người bị thương thì cần gì phải có một căn phòng bí mật như thế này?)

Mùi máu nồng nặc bao trùm căn phòng cho thấy rằng rất nhiều máu đã từng đổ ra ở đây. Và không chỉ là máu người. Còn lẫn trong đó máu chim, máu sói, và máu của nhiều loài thú khác nhau. Hibiki được sinh ra và lớn lên ở núi rừng nên nhận ra được tất cả những điều ấy. Nhưng chính vì nhận ra, nên bản chất thực sự của căn phòng này lại càng khiến anh mơ hồ hơn.

Để tìm hiểu chân tướng nơi đây, Hibiki mở thử vài cuộn giấy xếp ở góc kệ. Nhưng tất cả đều chỉ là tranh vẽ động vật và ghi chép về tập tính của chúng, không tìm thấy tài liệu nào thực sự khác thường.

Cuộn giấy cuối cùng mà anh cầm lên có vẽ hình một con chim ưng lớn. Nghĩ rằng nó cũng chẳng khác gì những cuộn khác, Hibiki định cuộn lại thì bất chợt chú ý đến những dòng chữ ghi bên cạnh.

Chữ Quỷ…?”

Chữ Quỷ là loại chữ đặc biệt mà các Oni ở Yoshino sử dụng. Nó hiếm khi còn được dùng ngày nay, nhưng trong quá khứ thì nó từng được sử dụng để ghi chép những bí thuật của Oni. Đó là một dạng mật mã, mà ngoài Oni ra thì không ai có thể đọc được.

(Trong này viết cái gì vậy?)

Hibiki nheo mắt, chăm chú nhìn vào cuộn giấy để đọc kỹ hơn nội dung.

Đúng lúc đó, bức họa cuộn treo trên tường khẽ lay động.

(…………?)

Thoạt đầu, Hibiki tưởng chỉ là ảo giác. Nhưng khi tiếp tục nhìn chằm chằm, anh nhận ra bức tranh cuộn treo tường quả thật đang lay động, dù rất khẽ.

(Gió…?)

Hibiki tháo bức họa lớn vẽ cơ thể người xuống.

Ngay sau đó, phía sau bức tranh hiện ra một cái lỗ đủ rộng cho người chui qua, và sâu hơn nữa là một lối thoát mới kéo dài vào bóng tối.

(Chán thật. Hóa ra đây mới chỉ là lối vào thôi sao…)

Vừa thở dài, Hibiki vừa nhét cuộn giấy vào trong áo rồi bước chân vào đường hầm bí mật ấy.

Trong khi đó, Saki lo lắng cho sự an nguy của Hibiki nên quay lại con đường cũ, bất chợt có tiếng nói vang lên sau lưng.

“Xem ra ngươi dùng thuật pháp khá thú vị đấy.”

Giật mình, Saki quay phắt lại và lập tức vào thế phòng bị.

Trong khoảnh khắc, bóng người lọt vào tầm mắt khiến cô tưởng như Dorotabou sống lại. Nhưng bóng dáng đó không phải Makamou, mà là một chàng trai trẻ khoác bộ y phục ninja màu xanh lam.

(Một Ninja…?)

Saki tuy cảnh giác, nhưng người đàn ông kia lại mang một khí chất quá đỗi đường hoàng, không giống một ninja thông thường. Anh ta không che mặt, tư thế đứng đĩnh đạc như võ sĩ, và dải vải đỏ quấn nơi cổ phấp phới trong gió... tất cả tạo nên uy thế chỉ những kẻ từng nhiều lần cận kề cái chết mới có.

Tuổi anh ta có lẽ nhỉnh hơn Hibiki một chút. Gương mặt bình thản ấy vừa rắn rỏi vừa nghiêm nghị, còn ánh mắt nhìn thẳng về phía cô sáng rực, thể hiện trí tuệ và sự sắc sảo của tuổi trẻ đến mức không thể xem thường.

Tuy vậy, Saki cũng lập tức nhận ra sự đề phòng sâu thẳm ẩn trong đôi mắt ấy.

(…Hắn đã thấy hình dạng Oni của mình rồi.)

Saki thầm kêu hỏng rồi.

Cô không hề làm điều gì trái đạo. Nhưng việc phơi bày dáng vẻ dị hình này trước người thường sẽ gây ra hoảng loạn hay kích động dư luận, đó là điều tuyệt đối nên tránh. Saki nghĩ rằng rút lui ngay lập tức mới là thượng sách.

Thế nhưng trái với suy nghĩ ấy, áp lực kỳ lạ tỏa ra từ người thanh niên lại khiến cô không sao nhúc nhích được.

(Tên này… hắn đã đứng sau lưng mình từ lúc nào?)

Cho đến khi đánh bại Dorotabou, trong tầm mắt của Saki hoàn toàn không có ai khác. Chung quanh chỉ là cánh đồng hoang tàn trải dài đến tận chân trời. Nếu người thanh niên đã chứng kiến trận chiến, thì hẳn anh ta đã ẩn mình trong khu rừng nhỏ ở xa, nhưng Saki hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu tiếp cận nào. Với thính giác nhạy bén của mình, dù chỉ một tiếng bước chân rất khẽ thì cô cũng phải nghe thấy. Chính vì vậy, Saki dễ dàng hiểu rằng người thanh niên này tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

“Làm sao vậy? Ngươi đâu phải không nói được chứ?”

Chàng trai trong trang phục ninja lại lên tiếng, hướng về phía Saki.

(Có vẻ biến mất lúc này là khôn ngoan nhất…)

Ngay khoảnh khắc Saki vừa nghĩ vậy, một cơn gió mạnh từ thung lũng ập tới cuốn theo đám bụi cát khổng lồ, trong chớp mắt che trắng khoảng không giữa hai người. Nhân lúc ấy, Saki ẩn mình trong màn bụi, quay lưng lại với người thanh niên rồi lao đi.

Vù!

Saki nghe thấy, hoặc tưởng như nghe thấy âm thanh của một con chim lớn cất cánh. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng người thanh niên đột ngột xuất hiện ngay trước mặt cô. Saki giật mình. Anh ta đã dùng sức bật kinh người nhảy vọt qua đầu cô, rồi đáp xuống phía trước để chặn đường thoát.

(Tên này… quả nhiên không phải kẻ tầm thường…)

Saki nhìn chằm chằm dải vải đỏ phấp phới trong gió của người thanh niên, lập tức vào thế chiến đấu.

“Nhìn thấy ta mà bỏ chạy à… Quả nhiên ngươi là người của Huyết Xa Đảng.”

Người thanh niên chậm rãi, lạnh lùng nói ra.

(Hắn biết Huyết Xa Đảng sao!? Nếu vậy, có lẽ mình sẽ lần ra được manh mối về Tani no Kijuu…!)

Nghĩ vậy, Saki định mở lời nói chuyện với người thanh niên. Nhưng chưa kịp cất tiếng thì anh đã rút phắt thanh kiếm đeo sau lưng.

“Chuẩn bị đi…!”

Lưỡi kiếm bổ xuống. Saki né được và bật lùi về phía sau.

(Nhanh quá…!)

Dù vừa tránh được nhát chém đầu, đường kiếm phản công của người thanh niên lập tức chém ngược lên, không hề có một khoảng trống nào.

Saki nhảy vọt lên cao để né đòn tiếp theo.

(Thế này thì làm gì còn thời gian để nói chuyện nữa!)

Nhưng người thanh niên cũng nhảy vọt lên không trung đuổi theo cô. Không chỉ vậy mà còn vượt qua cả Saki, vọt lên cao hơn nữa…!

(Không thể nào…!)

Từ trên cao, người thanh niên lao thẳng xuống tấn công.

Bị khống chế từ trên không là tình thế cực kỳ bất lợi. Dù là Saki, lần này cũng không thể hoàn toàn né được nhát chém đang bổ xuống, đành dùng Âm Kích Linh để miễn cưỡng đỡ lại.

Nhưng sức mạnh của đối phương vượt xa dự đoán. Người thanh niên hất mạnh, cả Âm Kích Linh lẫn Saki bị văng đi.

“Aaa!”

Bị đánh bật khỏi không trung, Saki mất thăng bằng rồi rơi thẳng xuống đất và bị nện mạnh vào mặt đất.

“…Ư… ư…!”

Saki cố chống tay đứng dậy, nhưng toàn thân đau đớn và không thể cử động theo ý muốn.

Dù đã biến thân thành Oni được bao phủ cơ thể bằng làn da cứng như thép, thì bị đánh rơi từ độ cao đó cũng không thể chịu nổi. Cú va chạm làm thuật biến thân bị giải, cơ thể “Tá Quỷ” trở lại thành Saki dạng người. Thân thể trần trụi tuyệt mỹ của cô hiện ra trên mảnh đất hoang, cô thở dốc đau đớn và lồng ngực phập phồng dữ dội.

Thế nhưng, người thanh niên đáp xuống bên cạnh cô lại không hề dao động dù chỉ một chút khi nhìn thấy tấm lưng trắng muốt xinh đẹp ấy.

“……Dù là phụ nữ, nếu ngươi là Hóa Thân Nhẫn Giả thì ta cũng sẽ không nương tay.”

Người thanh niên giơ cao thanh kiếm nhắm thẳng vào tấm lưng trắng đang run rẩy vì đau đớn của Saki.

Ngay khoảnh khắc đó...!

BÙM! Cùng với một tiếng nổ vang lên, một viên đạn lửa lao tới với tốc độ khủng khiếp nhắm thẳng vào người thanh niên.

Anh né tránh trong tích tắc.

Rồi lại hai phát, không, ba phát liên tiếp.

Nhắm thẳng vào người thanh niên đang bật lùi, Hibiki lao thẳng tới cùng tay phải cầm Âm Kích Bổng đang bùng cháy.

“HAA!”

Hibiki vung mạnh Âm Kích Bổng để bắn ra một loạt đạn lửa mới.

Những quả cầu lửa liên tiếp lại tấn công người thanh niên.

Người thanh niên xoay thanh đao như cánh quạt gió và đánh bật toàn bộ loạt đạn lửa, đồng thời giữ khoảng cách với Hibiki đang lao tới trước mặt.

“Saki! Cậu ổn chứ!?”

Vừa ghìm chân đối phương, Hibiki vừa gọi lớn về phía Saki đang ngã trên đất.

“Hibi… ki…”

Saki gượng dậy, cố nén cơn đau.

“Đừng động đậy. Cứ nằm yên đó.”

Sau khi xác nhận Saki không nguy hiểm đến tính mạng, Hibiki nhanh chóng cởi áo ngoài rồi khoác lên người cô.

“Sao cậu lại ở đây…?”

“Chuột chũi dẫn đường cho tớ đấy.”

Hibiki trả lời nửa đùa nửa thật.

Lối thoát phía sau bức tranh cuộn mà Hibiki đi vào thực chất là một đường hầm thông ra ngoài. Có lẽ kẻ từng sử dụng căn phòng quái dị kia đã dùng nó như lối ra vào bí mật. Đường hầm nối ra một cái giếng cạn nhỏ nằm bên rìa ruộng. Chính tại đó, Hibiki đã kịp thời chứng kiến cảnh Saki bị dồn ép đến mức giải trừ biến thân.

“Chuyện đó để sau…”

Hibiki nheo mắt nhìn thẳng gã thanh niên lần nữa.

“Có vẻ như ngươi chăm sóc Saki hơi quá nhỉ.”

Trong ánh mắt Hibiki không còn vẻ dịu dàng thường ngày, chỉ còn cơn phẫn nộ cuộn trào.

“Đồng bọn của ả đàn bà sao?”

Người thanh niên không trả lời câu hỏi của Hibiki, mà hỏi ngược lại.

“Phải.”

Vừa đáp, Hibiki vừa cảm nhận rõ rệt sự thù địch trong ánh mắt đối phương, siết chặt tay cầm Âm Kích Bổng.

Saki lên tiếng cảnh báo từ phía sau Hibiki:

“Cẩn thận đấy, Hibiki. Gã này là cao thủ, có thể ngang sức với cả sức mạnh của Oni. Hơn nữa… hắn biết về Huyết Xa Đảng.”

“Ra là vậy. Cho nên ngươi mới ra tay với Saki khi cô ấy đang điều tra Huyết Xa Đảng.”

Hibiki đã hiểu ra nên trực tiếp hỏi thẳng thanh niên:

“Ngươi cũng là Huyết Xa Đảng à?”

“Đã từng.”

Đã từng là sao? Rốt cuộc ngươi là ai?”

Trước sự truy hỏi dồn dập của Hibiki, người thanh niên đáp lại cứng rắn:

“Tên ta là Hayate… con trai của Tani no Kijuu.”

Hibiki và Saki bất giác nhìn nhau.

Con trai của Tani no Kijuu. Người đàn ông ấy… chàng trai tự xưng là Hayate đã nói như vậy thật. Họ đang truy tìm Kijuu, vậy mà lại gặp ngay con trai của ông ta.

“Nói đến thế là đủ cho các ngươi rồi!”

Hayate gầm lên rồi lao tới chém Hibiki.

Hibiki dùng cây Âm Kích Bổng đỡ lấy lưỡi kiếm của Hayate.

(Đúng như lời Saki nói…)

Từ tốc độ ra đòn cho đến sức nặng của thanh kiếm ép sát Âm Kích Bổng, Hibiki cảm nhận rõ tay nghề thực sự của Hayate.

Hibiki dồn toàn bộ sức lực để hất bật lưỡi kiếm, đồng thời phóng hỏa từ Âm Kích Bổng và truy kích Hayate.

Nhân lúc Hayate bật lùi mạnh, Hibiki rút ra âm thoa bằng tay còn lại, rồi gõ hai nhánh âm thoa vào Âm Kích Bổng.

Kiiiiiiiiin…

Một âm thanh căng thẳng nhưng trong trẻo đến lạ, vang vọng từ chiếc âm thoa.

Hayate theo phản xạ lập tức thủ thế.

Hibiki áp chiếc âm thoa đang phát ra âm thanh kỳ lạ lên trán, cơ thể anh bùng lên ngọn lửa xanh nhạt. Khi trở thành một khối lửa, Hibiki lao thẳng về phía Hayate.

“HAA!”

Cùng tiếng quát, ngọn lửa đỏ thẫm bao bọc Hibiki cuộn trào dữ dội như rồng, biến thành một cơn lốc lửa khổng lồ đánh thẳng vào Hayate. Hayate chịu đựng sức nóng khủng khiếp, rồi vung đao chém toạc cơn lốc lửa. Nhưng từ phía sau màn lửa bị xé rách, Hibiki đã hóa thành Oni... Hưởng Quỷ! Rồi lao tới!

“Quả nhiên tên này cũng là…!”

Ánh mắt Hayate chuyển hẳn sang thù địch khi nhìn thấy Hibiki.

“Taa!”

Cùng tiếng hô, Hibiki đánh mạnh Âm Kích Bổng xuống. Dù bị lưỡi kiếm của Hayate gạt ra, Hibiki rút luôn cây Âm Kích Bổng thứ hai và liên tiếp bổ xuống.

Nhưng động tác của Hayate nhanh hơn dự đoán. Anh ta dễ dàng né đòn thứ hai rồi trả đòn bằng một nhát chém trực diện. Hibiki ghép chéo hai cây Âm Kích Bổng, khó nhọc lắm mới đỡ được lưỡi kiếm.

Hayate dồn sức ép thanh kiếm xuống, ghé sát mặt Hibiki phía bên kia Âm Kích Bổng rồi lạnh lùng nói:

“Chỉ với chừng đó thì không thể hạ được ta đâu.”

Ngay lúc đó, phần miệng trên khuôn mặt vô cơ của Hibiki vốn được phủ kín bởi lớp vằn đỏ, bất ngờ mở ra.

BOOOOOO!

Từ chiếc miệng vừa mở, một luồng lửa dữ dội phun thẳng ra, quấn chặt lấy khuôn mặt của Hayate bằng sức nóng bỏng rát.

“Cái gì!?”

Hayate bị đòn tấn công bất ngờ ấy đánh úp và khựng lại trong giây lát. Ngay lập tức, Hibiki tung một cú đá cực mạnh vào Hayate. Bị trúng đòn nên Hayate mất thăng bằng, buộc phải lùi ra để kéo giãn khoảng cách với Hibiki.

“Khá hơn ta tưởng đấy.”

Hayate nhìn lại Hibiki, đánh giá lại đối thủ.

“Ngươi cũng vậy. Chỉ là một tên ninja thôi mà, làm được đến mức này cũng không tệ.”

Hibiki lại thủ thế, đối diện Hayate.

“Chỉ là ninja à…”

Hayate khẽ nhếch mép cười.

“Ta có phải chỉ là một ninja hay không… cứ mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.”

Nói xong, Hayate tra lại kiếm vào vỏ rồi kết ấn trước ngực.

“Hãy thổi lên đi, cơn bão! … Arashi! … Arashi!”

Vừa hét lớn, trận cuồng phong dữ dội đã cuộn lên quanh Hayate, vô số lông chim từ đâu bay tới.

(Hắn định làm gì đây!?)

Trong ánh nhìn cảnh giác của Hibiki, Hayate giải ấn rồi rút kiếm khỏi vỏ.

Thanh kiếm vừa rút ra bị luồng lốc xoáy cuốn lấy và rung lên dữ dội, phát ra một âm thanh kỳ quái.

Kyuuiiiiiiiiiin!

Vô số lông chim bao trùm lấy cơ thể Hayate như bị âm thanh kỳ dị ấy dẫn dắt. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ thân thể được bao phủ bởi lông vũ ấy bùng phát một luồng ánh sáng chói lòa.

Bị ánh sáng làm lóa mắt, Hibiki vô thức che mắt lại.

Khi ánh sáng tan đi, Hayate đã biến mất. Đứng ở đó là… một người đàn ông dị hình, toàn thân bị bao phủ bởi lông vũ.

Khuôn mặt hắn giống hệt một con chim hung dữ: đôi mắt trợn tròn sắc bén như mắt chim ưng rình mồi, phần miệng kéo dài thành chiếc mỏ ưng, trong khi thân thể khoác áo đỏ, toàn thân phủ đầy lông bạc, cánh tay và bàn tay mang làn da cứng cùng những móng vuốt sắc bén của loài chim săn mồi.… Hình dạng ấy chính là hóa thân của chim ưng.

“Biến Thân Nhẫn Giả ARASHI… ra mắt!”

Người đàn ông dị hình cùng chiếc khăn cổ chuyển sang màu tím phấp phới trong gió đã xưng danh, rồi một lần nữa giương kiếm thủ thế.

“Biến thân…”

Hibiki bất giác lẩm bẩm.

Arashi chính là hình dạng mà Hayate vừa biến thân thành. Cũng giống như “Hưởng Quỷ”, Hayate sở hữu năng lực hóa thành dị hình.

“Lên nào!”

Hayate… không, Biến Thân Nhẫn Giả Arashi lao vút lên không trung.

Arashi là hóa thân của chim ưng. Sức bật và tốc độ phi thường của hắn bắt nguồn từ năng lực loài chim ưng mà hắn mang trong mình.

(“Hóa thân nhẫn giả” mà ông lão Tatsumaki nhắc tới… có lẽ chính là hắn.)

Đối diện với một kẻ địch chưa từng biết đến, sự căng thẳng lại trỗi dậy trong Hibiki.

Khi chiếm được vị trí trên cao, Arashi khóa chặt Hibiki làm mục tiêu.

“Nhẫn pháp… Vũ Căn Thủ Lý Kiếm!”

Những chiếc lông vũ bao phủ khắp cơ thể Arashi đột ngột dựng ngược lên, rồi biến thành vô số phi tiêu trút xuống Hibiki như mưa.

Đối lại, Hibiki phun lửa từ miệng để thiêu rụi cơn mưa lông vũ đang đổ xuống.

Trong lúc chém nát ngọn lửa bằng thanh kiếm, Arashi lao xuống với tốc độ cực nhanh. Hibiki lăn người sang phải để né tránh đòn tấn công.

(Hắn không phải là Makamou… vậy thì dù có đánh bằng âm thanh thanh tẩy, cũng khó lòng mà đánh bại được.)

Hibiki dồn khí lực vào Âm Kích Bổng.

“HAA!”

Ngọn lửa dài bùng lên ở đầu Âm Kích Bổng bỗng đông cứng lại như đá, rồi biến thành hai lưỡi kiếm sắc bén.

Arashi không hề nao núng, vung thanh kiếm sắc lẹm đáp trả.

Song kiếm mạnh mẽ của Hibiki va chạm với đường kiếm nhanh như chớp của Arashi, tia lửa bắn tung tóe.

Tránh rồi đỡ, đỡ rồi tránh... thế công giằng co vì không ai chịu nhường ai, tiến một bước lại lùi một bước, cứ thế kéo dài.

KENG!

Sau cú va chạm dữ dội nhất, Hibiki và Arashi tách ra và giãn khoảng cách.

(Gã quái dị trước mắt này… đang thực sự muốn giết bọn mình.)

Khi giao chiến trực diện, Hibiki cảm nhận rõ điều đó.

Thế nhưng, trái ngược với sự dữ dội của đòn tấn công, trong đường kiếm của Arashi không hề có sự tàn nhẫn hay sát ý mù quáng. Ngược lại, Hibiki cảm nhận được thứ gì đó như một gánh nặng trên vai từ đường kiếm ấy… một ý chí kiên định, tựa như đang cố hoàn thành một trách nhiệm nào đó.

(Có khi… hắn không phải kẻ xấu.)

Ý nghĩ ấy thoáng hiện lên trong đầu Hibiki khi thủ thế. Nhưng dù niềm tin của Arashi là gì, Hibiki cũng không thể để mình bị hạ gục dễ dàng.

Hibiki liếc nhanh về phía Saki. Cô khoác trên người bộ kimono mà Hibiki đã phủ cho và cố gắng chống dậy thân thể đau nhức, ánh mắt lo lắng dõi theo trận chiến.

(Dù chuyện gì xảy ra với mình… nhất định phải bảo vệ Saki.)

Đúng lúc ấy, thế thủ của Arashi thay đổi.

Arashi cầm ngược thanh kiếm, đâm mạnh mũi kiếm về phía Hibiki rồi bắt đầu xoay chậm rãi.

Hibiki điều chỉnh lại tư thế, hai thanh kiếm lửa trong tay giương cao để sẵn sàng nghênh chiến.

Bóng của Hibiki hiện lên trên lưỡi kiếm đang xoay của Arashi. Trong khi chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo, Hibiki dõi mắt theo cái bóng của chính mình phản chiếu trên lưỡi kiếm ấy.

Như thể chờ đúng khoảnh khắc đó, Arashi khẽ “cạch” một tiếng, đổi góc lưỡi đao. Ngay khoảnh khắc đổi góc, ánh nắng mặt trời lóe sáng phản chiếu trên thanh kiếm, luồng sáng chói lòa đánh thẳng vào mắt Hibiki đang mải nhìn theo cái bóng trên lưỡi kiếm.

“Ư…!”

Hibiki đưa tay che mắt, khựng lại trong giây lát.

Phản chiếu bóng đối phương trên lưỡi đao, đo khoảng cách, rồi dội ánh sáng vào mắt để làm rối loạn tầm nhìn trước khi chém xuống... đó chính là một trong những nhẫn pháp của Arashi.

“Nhẫn pháp… Ảnh Chiếu!”

Arashi sau khi làm lóa mắt Hibiki thì lập tức lao tới.

“Nguy hiểm đó, Hibiki!”

Saki bất giác hét lên.

Nghe thấy tiếng gọi, Hibiki lập tức thủ thế nhưng đôi mắt vừa bị chói lóa vẫn chưa thể nhìn thấy Arashi.

Arashi xông đến gần sát bên người Hibiki rồi quát lớn:

“Chuẩn bị đi!”

Thanh kiếm được vung cao, chuẩn bị giáng xuống.

Ngay khoảnh khắc ấy...!

Một chiếc shuriken bay vút tới, “keng!”, đánh bật mạnh kiếm của Arashi. Bị đánh bật vũ khí, Arashi quay đầu nhìn về hướng chiếc shuriken bay tới. Ở đó, một ninja che mặt bằng khăn tay đang đứng.

“Không được chém! Người ấy... Cậu Hibiki không phải là kẻ địch!”

Người ấy lớn tiếng nói khi giật khăn che mặt xuống. Khuôn mặt hiện ra chính là Tatsumaki, ông đã theo chân Hibiki và Saki tới đây.

“Ông là…!”

Arashi bật thốt lên.

“Cậu Arashi... không, cậu Hayate, đã lâu không gặp.”

Tatsumaki chính là bạn cũ của Hayate.

Và đây là cuộc tái ngộ sau nhiều năm xa cách của hai người...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(音撃鈴 - ongekisuzu) 嵐 (Lam/Arashi): Cơn Bão "Shuriken Lông Vũ"