Tiểu Thuyết BERSERK: Kỵ Sĩ Rồng Lửa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 663

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Novel - Chương Một (6)

6

Sau trận giả chiến, Grunbeld lại bị buộc vào tấm ván gông, và Edvard bị nhốt chung phòng giam để trông chừng cậu. Người chăm sóc khác của Grunbeld, Sigur - bị chuyển sang phòng giam đối diện.

Abecassis xuất hiện. Đám trẻ lập tức cảnh giác, không biết hắn đến làm gì.

Abecassis dừng lại trước phòng giam của Grunbeld và Edvard.

“Trận đấu hôm nay đáng khen lắm,” hắn nói. “Nhưng nếu để mi làm đến mức đó mà không trừng phạt gì... thì sẽ thành tiền lệ xấu cho lũ trẻ khác. Ồ không, vậy là thầy buồn rồi. Chắc chắn phải có hình phạt thôi...”

“Được,” Grunbeld đứng dậy, đáp.

“Mi hiểu sai rồi,” Abecassis mỉm cười. “Grunbeld, mi mạnh đấy. Chúng ta cần những đứa mạnh, và chịu đau một chút chắc chẳng sao với mi. Vậy nên ta sẽ trừng phạt những kẻ quanh ngươi.”

“Nghe đồn có một đứa con gái hát cho lũ trẻ mỗi đêm để động viên tinh thần bọn chúng.”

Abecassis quay người nhìn về phía phòng giam của Sigur. "Chắc là mi rồi, Sigur."

Ánh mắt hắn như rắn độc khóa chặt con mồi. Sigur cau mày, lùi về góc phòng, nhưng căn phòng quá nhỏ, không chỗ nào để trốn.

“Dừng lại!” Grunbeld gào lên. “Muốn hành hạ thì hành hạ ta đây này!”

“Ta vừa mới nói rồi mà, ta không làm vậy. Khôn ra một chút đi, không thì điểm số sẽ tụt đấy.”

Cửa phòng bị mở. Đám lính của Abecassis lôi Sigur ra ngoài. Abecassis túm lấy mái tóc dài của cô rồi kéo đi, khiến cô hét lên vì đau.

“Mi là dòng dõi quý tộc nên ta sẽ không giết,” hắn nói. “Nhưng miễn là còn nguyên người, thì chơi thế nào cũng chẳng sao cả.”

“Ta sẽ giết ngươi!” Edvard gào lên, nắm chặt song sắt. Grunbeld hơi bất ngờ khi thấy Edvard nổi giận đến vậy, giọng cậu đầy căm phẫn, ánh mắt như muốn giết người. “Ta thề ta sẽ giết ngươi, Abecassis!”

“Ít ra mi cũng có chút khí phách!” Abecassis cười to rồi quay đi, kéo theo Sigur.

“Khốn kiếp!” Edvard đấm thình thịch vào song sắt, rồi ngồi phịch xuống, tuyệt vọng.

“Edvard.”

Grunbeld gọi khẽ. Edvard quay lại, giơ nắm đấm nhắm vào cậu. “Là lỗi của cậu đấy!”

Nhưng do chiều cao chênh lệch, cú đấm chẳng trúng được mặt Grunbeld.

“Lỗi của tôi sao?” Grunbeld cúi đầu, gương mặt nặng nề. “Xin lỗi…”

“Ờ thì…” Lời xin lỗi thành khẩn ấy khiến Edvard dần bình tĩnh lại. “Xin lỗi. Không phải lỗi của cậu.”

“Vậy hai người là…?"

“Gia tộc Halvorsen và Johansen… hai nhà chúng ta quen biết nhau. Tụi tôi là bạn từ nhỏ.”

“Ra vậy…”

Sáng hôm sau, lính Tudor mang Sigur trở lại.

Cô chảy máu ở hạ thể, mắt tím bầm, chỉ mặc mấy mảnh giẻ rách che hờ phần ngực và hông. Bọn lính ném cô vào lại phòng giam như một món đồ bỏ đi. Lưng cô chi chít những vết bỏng dài, đỏ sẫm. Đau đến nỗi cô chỉ có thể nằm sấp, không cựa nổi.

“Những vết thương sau lưng cậu…?” Edvard run giọng hỏi.

“Tại lúc đầu tôi không chịu la,” Sigur trả lời, mặt úp xuống sàn.

Cho ta nghe chút âm thanh dễ chịu nào, hắn nói vậy… rồi dí kìm nung đỏ vào lưng tôi…”

Giọng Sigur bỗng trở nên tươi tỉnh lạ lùng. “Tôi ổn mà. Không đau chút nào cả.”