Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

135 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

4 9

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

459 13696

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

43 198

Trọn bộ - Chương 44 : Ngựa hoang (1)

Chương 44 : Ngựa hoang (1)

Đã vài năm trôi qua sai khi Dereck rời khỏi dinh thự của gia tộc Duplain. Thời gian lặng lẽ trôi qua, bốn mùa thay đổi không biết bao nhiêu lần.

Diella Katherine Duplain đã nói lời từ biệt với người thầy có ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời mình. Thế nhưng, đường cong trưởng thành của cô không hề chững lại hay lùi bước. Ngược lại, một khi phương hướng đã được xác định, thiên phú bẩm sinh của cô bắt đầu nở rộ.

Trong lĩnh vực ma pháp, huyết thống được xem là yếu tố quan trọng nhất. Vậy nên Dereck chỉ cần điều chỉnh nhẹ hướng đi của cô, sự tiến bộ vốn chậm chạp trước đây bỗng tăng vọt như cá gặp nước.

Con đường trưởng thành của những pháp sư bình dân thường khá tương đồng, nhưng những thiên tài được chúc phúc lại trưởng thành theo cách hoàn toàn riêng biệt.

Valerian. Leigh. Aiselin. Diella.

Trong số những người thừa kế của gia tộc Duplain, gia tộc nổi danh với tài năng xuất chúng về ma pháp, sự phát triển của Diella là đặc biệt nhất.

Cô không cố gắng truy tìm bản chất cốt lõi của ma pháp như Valerian.

Cô không khao khát danh vọng thế gian như Leigh.

Cô cũng không chìm đắm trong hệ thống học thuật đồ sộ như Aiselin.

Như mọi khi, cô bước đi giữa rừng sâu, ngước nhìn bầu trời đêm, và tiếp nhận chân lý ma pháp theo cách tự do, không ràng buộc của riêng mình.

Những mũi lao băng do cô tạo ra có thể xoay tròn không ngừng giữa không trung để tăng cường lực xuyên thấu.

Những mũi tên lửa của cô cháy lên sắc đỏ thẫm gần như ngả sang đen của một nhiệt độ khủng khiếp.

Ma pháp biến hình của cô tạo ra những hiệu ứng vượt ngoài lý thuyết.

Các phép cường hóa của cô luôn có sai biệt tinh tế so với kết quả đã biết.

Thế nhưng, cô cũng không hề tách rời khỏi văn hóa thượng lưu.

Đạo đức, văn hóa, nghệ thuật giao tiếp, quản trị, thậm chí cả những nghiên cứu của gia tộc Duplain về chính trị đế quốc—tất cả cô đều tiếp thu một cách tự nhiên.

Cô thành thạo ngôn ngữ của đại lục trung tâm, khiêu vũ xã giao, cắm hoa, piano, sáo, lịch sử, văn học, triết học hiện đại và khoa học chính trị. Ngay cả giáo dục về trang phục và lễ nghi, cô cũng hoàn tất để xây dựng phong thái tao nhã hoàn hảo.

Trong lĩnh vực nghệ thuật, cô càng tỏa sáng rực rỡ.

Những tác phẩm phong cảnh và chân dung được sinh ra từ thiên phú xuất chúng của cô đã thu hút sự chú ý của giới hội họa. Một số bức tranh thậm chí đã xuất hiện trong các phiên đấu giá nghệ thuật tại Ebelstein.

Thế giới nghệ thuật của Diella hoàn toàn tách biệt khỏi những trào lưu đương thời.

Được giới phê bình âm thầm công nhận, cô được tin rằng sẽ trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng khắp đại lục. Và từ đó, tin đồn bắt đầu lan truyền—dù cô vẫn chưa chính thức ra mắt trong giới thượng lưu Ebelstein.

Người ta nói rằng cô bé từng cuộn mình trong đình viện Duplain nay đã trở thành đối thủ lớn nhất của Aiselin, nhân vật tiêu biểu nhất trong giới xã giao của Ebelstein.

Phải chăng, người duy nhất có thể thách thức niềm kiêu hãnh của báu vật chói sáng nhất của gia tộc Duplain… lại chính là một Duplain khác?

Những gia tộc từng có khả năng cạnh tranh với Duplain dường như đang dần biến mất khỏi vũ đài xã hội Ebelstein. Một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Duplain, đang bắt đầu.

Aiselin, người nghe nhiều những lời đồn ấy hơn bất kỳ ai, không khỏi cảm thấy một cảm giác phức tạp khó nói thành lời.

Cô không cảm thấy bị đe dọa vì tài năng của Diella của mình, thậm chí cô còn thực lòng vui mừng và cảm thấy tự hào trước sự trưởng thành của em gái nhỏ của mình.

Hiển nhiên, giữa lời đồn và thực tế tồn tại một khoảng cách rất nhỏ.

(Dịch giả-kun : mấy câu trên miêu tả cảm xúc hay vl. Một câu nhưng lại hơn ngàn câu.)

*****

“Thật lòng mà nói, em không hiểu vì sao mình nhất định phải tham gia Hội trà Hoa hồng. Nếu không phải có những người như chị, tiểu thư Ellen hay tiểu thư Denise… thì họ chẳng khác gì nhau.”

“…Không đâu, Diella. Nếu chỉ nhìn vào thành tựu ma pháp thì có thể thấy vậy. Nhưng họ đều có giáo dưỡng… và không phải thật tốt khi được gặp gỡ, kết nối với những người thuộc nhiều tầng lớp khác nhau sao?”

“Hmm…”

Aiselin đã trở về dinh thự Duplain để giúp chuẩn bị cho buổi lễ ra mắt của Diella.

Với kinh nghiệm về buổi ra mắt xã hội thành công của mình, Aiselin cho rằng sự hiện diện của mình sẽ hữu ích. Thế nhưng Diella dường như chẳng hề cần đến những thứ đó. Thành thật mà nói, cô có thể bước vào giới thượng lưu ngay lúc này mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Tòa dinh thự mà Diella sẽ ở gần như đã hoàn thiện, danh sách người hầu và các gia nhân cao cấp phục vụ trong dinh thự của cô cũng đã được chốt.

Một buổi yến tiệc hoành tráng đã được lên kế hoạch để chúc mừng buổi ra mắt xã hội của cô, và những bộ lễ phục tinh xảo đắt đỏ chẳng khác gì vũ khí ma pháp cũng đã được chuẩn bị. Khoảnh khắc ra mắt, thời khắc rực rỡ nhất trong đời một tiểu thư quý tộc, đang đến rất gần.

(Dịch giả-kun : theo thông tin cho đến giờ, giả sử 16 tuổi là thời gian tổ chức lễ ra mắt, t nghĩ độ tuổi của các nhân vật sẽ như thế này:

Tính từ mốc Dereck tới dinh thự Duplain:

+ Diella : 13 tuổi

+ Dereck : 15 tuổi

+ Aiselin : 16 tuổi

+ Lein: 17 tuổi

+ Valerian > 18

Và đã gần 3 năm trôi qua kể từ khi đó.)

Tương lai xán lạn đã ở ngay trước mắt, nhưng khi ngồi bên bàn trà trong khu vườn, vẻ mặt của Diella lại không hề tỏ ra vui mừng.

Đối với các tiểu thư quý tộc, việc ra mắt xã hội vốn luôn được xem là một giấc mơ lãng mạn. Nhưng Diella thì chẳng có nổi một tia hứng thú.

Sự mong chờ mơ hồ của cô chỉ xuất phát từ cảm giác háo hức khi lần đầu rời khỏi khuôn viên Duplain nơi cô lớn lên. Còn cái gọi là nền văn hóa xã giao hào nhoáng của khu quý tộc Ebelstain, nàng hoàn toàn không quan tâm.

“Khi em tham dự tiệc trà ở Học viện Elora, hay lễ hội tại vùng Elontain, em đã từng gặp vài tiểu thư thuộc Hội trà Hoa hồng. Phần lớn bọn họ đều chìm đắm trong những hoạt động xã giao phù phiếm và phô trương, cố gắng nịnh nọt, đưa ra những lời khen sáo rỗng…”

“Di, Diella… Những lời như vậy không nên được nói ra công khai. Nhưng em phải hiểu sự khác biệt về địa vị. Chúng ta, những quý tộc cấp cao của gia tộc Duplain, thường xem đó là điều hiển nhiên. Nhưng với các quý tộc cấp thấp hơn, mỗi một cơ hội mở rộng quan hệ giao tế đều vô cùng quý giá.”

Sinh ra trong dòng dõi cao quý, Aiselin hiểu rất rõ vị thế của những quý tộc thấp hơn.

Vì thế, cô chưa bao giờ trở nên kiêu ngạo, ngay cả khi bạn đồng hành buông những lời ca tụng lộ liễu đến mức khó xử. Một nửa thiện cảm cô nhận được là vì con người Aiselin bên trong cô; chỉ có nửa còn lại mới là sự kính trọng dành cho huyết thống Duplain.

“Chỉ khi tháo bỏ những cặp kính nhuốm màu, ta mới nhìn thấy bản chất thật của một người. Chúng ta phải học cách nhìn thấu điều đó. Vì vậy mới cần tham gia các salon, gặp gỡ những người thuộc nhiều tầng lớp khác nhau…”

“Nếu chị Aiselin đã nói vậy… em sẽ cân nhắc tham dự buổi họp tuần tới.”

Vì Diella vẫn chưa hoàn tất quy trình ra mắt chính thức, việc tham dự Hội trà Hoa hồng chỉ mang tính hình thức.

Dẫu vậy, vẻ mặt cô vẫn đầy u ám.

Dù đã rèn giũa tài năng xuất chúng của mình, cốt lõi tính cách của Diella vẫn không thay đổi.

Cô kiêu ngạo, không đặt những người mình cho là thấp kém vào mắt, và ghét những quy tắc cứng nhắc. Chỉ là cô đã học cách che giấu điều đó, giữ những lễ nghi mình học được bên ngoài và đeo lên một chiếc mặt nạ.

Gia nhập Hội trà Hoa hồng là quy tắc bất thành văn đối với con gái của những gia tộc cao quý nhất.

Nhưng Diella giống như một con tuấn mã nơi thảo nguyên, chẳng mấy bận tâm đến những chuẩn mực ấy. Vẻ đẹp tựa sứ trắng không thể che lấp tinh thần hoang dã trong cô.

Là người trái ngược hoàn toàn với chị gái Aiselin, việc kỳ vọng một tiểu thư lớn lên trong sự yêu chiều có thể bị kiểm soát tuyệt đối quả thực là điều không tưởng.

*****

“Có lẽ em cũng nên xem xét lại đội ngũ người hầu trong dinh thự của mình. Bây giờ khi em là nữ chủ nhân, tất cả đều trực tiếp chịu sự chỉ huy của em. Cảm giác sẽ rất khác so với khi mọi thứ đều được mẹ sắp xếp ở lãnh địa Duplain.”

“Phần lớn người hầu ở đình viện của em đều sẽ được chuyển tới đây, nên em nghĩ cũng sẽ không có gì thay đổi. Chỉ khác là ở đất Duplain hay ở Ebelstein thôi.”

“Có thể là vậy. Nhưng giờ đây, ngay cả những người trước kia không thường xuyên tiếp xúc với em cũng sẽ thuộc phạm vi quản lý của em. Đội cận vệ của dinh thự, những người được thuê ngoài, thậm chí cả những trợ lý phụ trách sổ sách và tài chính cũng sẽ làm việc dưới sự giám sát và phê chuẩn của em.”

Đây là những lời khuyên quý giá. Hiểu được khoảng cách đó sẽ khiến thực tế của việc trở thành nữ chủ nhân một lãnh địa trở nên rõ ràng hơn.

Diella vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được, nhưng nhìn cách Aiselin chuẩn bị tỉ mỉ, cô biết đây sẽ là một thử thách.

Dù vậy, đó là nghi thức trưởng thành mà các tiểu thư quý tộc cao cấp phải trải qua khi hòa nhập vào xã hội Ebelstein.

“Không chỉ vậy, có lẽ em nên chọn một người phụ trách bảo vệ thiếp thân khi ra ngoài dinh thự… Em còn có thể cần đầu bếp riêng hợp khẩu vị của mình, hoặc gia sư riêng nếu cần.”

“Em không nghĩ những chuyện đó sẽ gây ra vấn đề, vì mọi thứ vốn đã có thể giữ nguyên như lúc ban đầu… Nhưng nếu là gia sư riêng thì…”

Dù thời khắc ra mắt trọng đại chỉ đến một lần trong đời đang đến gần, Diella không hề tỏ ra căng thẳng. Thế nhưng khi nghe nhắc đến gia sư riêng, ánh mắt cô lập tức sáng lên.

“Dereck hiện vẫn làm việc như một lính đánh thuê ở Ebelstein, đúng không?!”

“Như chị đã nói, hiện tại anh ta đang dạy cho tiểu thư Denise của gia tộc Beltus. Trước khi anh ta nhận ủy thác đó, chị đã đến gặp trực tiếp Dereck một lần. Nhưng đến cuối cùng, anh ta đã chọn trở thành gia sư của tiểu thư Denise.”

“Hmm…”

Đã lâu rồi kể từ ngày Diella nói lời tạm biệt với Dereck. Nhưng cô vẫn nhớ rõ về cậu.

Dereck không cảm thấy phản cảm khi phải tiếp xúc với giới quý tộc, nhưng cậu luôn đặt thành tựu ma pháp của mình lên trên hết. Vậy nên vì sao cậu lại chọn gia tộc Beltus vẫn là điều bí ẩn.

Tại sao lại là Beltus…? Dường như chẳng có mối liên hệ rõ ràng nào…

Nhưng cô biết chắc những hành động của cậu luôn có lý do nào đó.

Dù gia tộc Duplain hay Belmierd từng gửi thư mời, việc cậu đột ngột quyết định gia nhập gia tộc Beltus hẳn phải có nguyên nhân riêng.

…Chẳng lẽ họ đã có hôn ước? Tiểu thư Denise vốn nổi tiếng là một nhân vật đầy bí ẩn…

“Di-Diella… Chị nói trước, nếu em cố kéo một người đã chính thức gia nhập gia tộc khác về phía mình, đó có thể là một sự xúc phạm to lớn với gia tộc đó. Cha không theo đuổi việc này đến cùng là có lý do riêng của mình.”

Dĩ nhiên, giữa các gia tộc luôn tồn tại sự cạnh tranh ngấm ngầm, những nỗ lực lôi kéo nhân tài từ đối thủ chỉ là những thao tác cơ bản. Nhưng làm điều đó một cách công khai lại là chuyện hoàn toàn khác.

Sẽ khác nếu Dereck chưa có ràng buộc chính thức. Nhưng giờ cậu đã ký hợp đồng với Đại Công tước Beltus và là gia sư của Denise, vậy nên lúc này công khai chiêu mộ câu không khác gì vung thẳng tay vào mặt của Đại công tước Beltus.

Có lẽ sẽ khác nếu giống như khi Ellen thuê Dereck và hợp đồng trước đó đã hoàn toàn kết thúc… Nhưng ngay cả gia tộc Duplain cao quý cũng phải tuân thủ những quy tắc ngầm của quý tộc.

Tất nhiên, những quy tắc đó không phải lúc nào cũng là chuẩn mực duy nhất. Nhưng khi ai đó có ý định phá vỡ luật bất thành văn, họ cũng phải sẵn sàng đối mặt với cái giá to lớn cho hành động của mình.

Sợ rằng Diella có thể hành động bốc đồng, Aiselin vội vàng cảnh báo. Nhưng Diella chỉ chống cằm, đáp lại bằng giọng thản nhiên.

“Em từng nhìn thấy tiểu thư Denise từ xa tại lễ hội Elontain. Em không nói chuyện hay tiếp xúc, nhưng… cô ấy trông thật cao quý, mái tóc bạc buông dài, ngồi trong cỗ xe ấy. Giống như một thiên thần bí ẩn bước ra từ tranh tôn giáo… Khi đó em đã nghĩ vậy.”

“Ừ, đúng thế. Aha... Tiểu thư Denise là nhân vật rất được coi trọng ngay cả trong gia tộc Beltus… Vì vậy một người tài năng như ngài Dereck mới được mời đến để trở thành gia sư của cô ấy.”

Diella đang định nhấp một ngụm trà, nhưng lại đặt tách xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Chị không thấy khó chịu sao, Aiselin? Chúng ta là người của gia tộc Duplain mà, đúng không?”

“Di… Diella?”

“Không phải sẽ rất thú vị sao?”

*****

Dinh thự của Denise không có bất cứ thứ gì thừa thãi.

Những tác phẩm nghệ thuật được trưng bày vừa đủ để giữ vẻ trang trọng, còn kiến trúc bên ngoài chỉ được xây dựng sao cho không bị lấn át bởi những tòa nhà xa hoa khác. Denise vốn thích thuận theo tự nhiên.

Hơn nữa, nơi đây không có những khu huấn luyện quy mô lớn như ở dinh thự của Ellen. Điều đó dẫn tới hệ quả, mỗi lần muốn luyện tập, Dereck và Denise phải đến cánh đồng trống trãi bên ngoài Ebelstein để thi triển ma pháp, đi cùng vài người hầu và hộ vệ.

Ma pháp của Dereck tuy giản dị nhưng uy lực lại rất đáng kinh ngạc. Mặc dù sở hữu số lượng lớn ma pháp, độ thuần thục của mỗi một ma pháp riêng biệt đều đạt đến trình độ của chuyên gia.

Cậu thiếu niên ấy đã hoàn thiện khả năng điều khiển ma lực đến mức có thể tạo ra kết quả ngang ngửa một pháp sư lão luyện.

Ban đầu, Denise rất tận hưởng màn biểu diễn ma pháp của Dereck. Nhưng khi quá trình huấn luyện cường độ cao bắt đầu, thời gian rảnh của cô nhanh chóng biến mất.

Cô có cảm giác như mình chỉ vừa rời dinh thự sau bữa trưa, vậy mà khi nhìn lại mặt trời đã sắp lặn.

Ngồi bệt trên bãi cỏ, thở dốc và ướt đẫm mồ hôi, Denise trông vô cùng kiệt sức.

Đối diện với cô, Dereck kiểm tra các số liệu của buổi tập và nói:

“Tầm bắn của Magic Arrow đã tăng đáng kể so với lúc đầu. Giờ đây, tiểu thư Denise đã có thể đánh chặn kẻ địch ngay cả ngoài tầm nhìn trực tiếp của mình.”

“Đúng là vậy…”

“Cô có cảm nhận được ma pháp của mình không? Nó khác với việc chỉ quan sát bằng mắt thường khi bắn ma pháp về hướng của mục tiêu.”

“Ư… hộc… có sao?”

“Sự khác biệt rất tinh tế, nhưng mỗi lần cô sử dụng ma pháp, giác quan sẽ trở nên sắc bén hơn, cảm nhận cũng sẽ sâu sắc hơn. Khi thực sự nắm bắt được sự khác biệt đó, độ nhạy với ma lực của cô sẽ đạt đến một đẳng cấp khác.”

“T… thật vậy sao? Hộc… hộc… Ta không biết… Ta không thở nổi nữa…”

Dereck lại nghiêng người gần hơn, tiếp tục:

“Đó chính là cách để cảm nhận dòng chảy dâng trào của ma lực. Không phải rất quyến rũ sao? Rèn luyện thiên phú bẩm sinh mà chúng ta được ban cho theo cách này, có phải cô đã cảm thấy tràn đầy động lực không?”

Quyến rũ?

Cứ cho là nó thú vi đi.

Dưới giọng điệu đầy nhiệt huyết, thậm chí mang theo áp lực của Dereck, Denise khẽ nuốt khan. Thiếu niên tóc bạc trước mặt cô hoàn toàn bị ám ảnh bởi ma pháp.

Denise có thể cảm nhận rõ ràng kỹ năng của mình tiến bộ từng ngày, nhưng niềm vui đó sẽ không giúp cok theo kịp nguồn sinh lực dồi dào tràn trề của Dereck.

Có vui không?

Thành thật mà nói, nếu bỏ qua lòng kiêu hãnh, thì có. Khi nhìn thấy nỗ lực mình đã bỏ ra được chuyển hóa thành thành tựu, con người sẽ tìm thấy niềm vui trong những việc mình làm.

Quả thật, dưới sự huấn luyện của Dereck, năng lực ma pháp của cô đang tăng trưởng nhanh chóng.

Nhưng đối với Denise, vốn mang bản tính lười bẩm sinh, tự thân quá trình huấn luyện lại giống như một cực hình. Sinh ra là một con cá nước ngọt, cô như bị kéo ra biển khơi và bỏ mặc cho chết chìm.

“Hmm…”

“Có chuyện gì sao, Dereck?”

“Có vẻ tiểu thư Denise vẫn chưa thực sự cảm nhận được chiều sâu và sự phấn khích của quá trình này. Có lẽ chúng ta cần một cách tiếp cận khác…”

“Eh? Ý anh là gì?”

“Như tôi đã nói. Tôi đã không giảng dạy nhiều năm, nên vẫn còn nhiều thiếu sót. Nếu tiểu thư Denise không cảm thấy đạt được thành tựu ma pháp là một điều thú vị, thì đó rõ ràng là lỗi của tôi với tư cách người hướng dẫn. Tôi sẽ nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân.”

Dereck đặt tay lên vai Denise, nói bằng giọng vô cùng nghiêm túc:

“Chúng ta cần chuyển sang chế độ huấn luyện có cường độ cao hơn, đạt được những thành tựu lớn hơn để cảm nhận sự hứng khởi rõ rệt hơn. Chỉ lướt qua bề mặt là không đủ, chúng ta hãy đào sâu hơn nữa. Sau khi trở về tôi sẽ điều chỉnh toàn diện mức độ huấn luyện.”

“Anh đang nói gì vậy, Dereck? Ta thật sự thấy ma pháp rất thú vị mà. Ta thích ma pháp. Ta nói thật đấy!”

“Tiểu thư Denise… cô không cần phải an ủi tôi như vậy. Sự dịu dàng ấy chỉ khiến tôi càng thêm day dứt.”

Đó không phải dịu dàng, mà là bản năng sinh tồn. Nhưng rõ ràng là Dereck sẽ chẳng bao giờ chấp nhận cách hiểu ấy.

“Nếu cô không thể có được cảm giác thành tựu, đó hoàn toàn là lỗi của người hướng dẫn. Tôi rất thất vọng về sự bất tài của mình. Xin lỗi, và tôi hứa chuyện này sẽ không lặp lại…!”

“Không, không sao đâu. Ta đã nói là không sao mà, Dereck! Anh định đi đâu vậy? Đợi ta với—aaah!!!”

Trong đầu Dereck đã sắp xếp sẵn lịch trình cho Denise. Cô sẽ tham dự buổi họp của Hội trà Hoa hồng sắp tới, rồi tham gia buổi đọc sách của câu lạc bộ văn hóa vào cuối tuần. Xen giữa đó là vài lớp học nghệ thuật tự do. Nếu căn chỉnh thời gian trống hợp lý, họ vẫn đủ thời gian để hướng tới cấp độ tiếp theo của việc huấn luyện.

Tất nhiên, mong muốn cá nhân của Denise không được cân nhắc trong lúc xây dựng lịch trình này.

*****

Giữa trung tâm khu quý tộc, tại Đại sảnh Văn hóa Adelbert, nơi được xem là căn cứ giao lưu của Hội trà Hoa hồng, những quý nữ từ nhiều hội nhóm khác nhau đang tụ hội tại đây.

Nếu tính cả các quý tộc cấp thấp, số người tham dự không hề ít. Nhưng rốt cuộc, tâm điểm vẫn chỉ xoay quanh ba thiếu nữ: Aiselin, Ellen và Denise.

Những người theo sau liên tục chào hỏi, dùng lời lẽ ngọt ngào để lấy lòng, tranh thủ từng cơ hội gửi tặng những món quà từ gia tộc của mình hay đề xuất giao lưu nghệ thuật.

Trong vài năm trở lại đây, chính ba thiếu nữ này đã giữ vai trò dẫn dắt các thành viên khác của Hội trà Hoa hồng. Nhưng hôm nay, cấu trúc ấy được dự đoán sẽ bị rung chuyển.

Bởi vì Diella Katherine Duplain, em gái của Aiselin, người được xem là tân tinh sáng giá nhất trong giới thượng lưu Ebelstain, sẽ xuất hiện tại buổi họp hôm nay.

Mọi ánh mắt đều dõi theo cô khi cô bước ngang qua đại sảnh xa hoa. So với những cô gái cùng tuổi, cô nhỏ nhắn hơn, từng cử động mang theo vẻ mềm mại đầy mê hoặc.

Khi cô gái tựa búp bê trong bộ váy bèo nhún lộng lẫy bước vào không gian trà hội, cô nghiễm nhiên trở thành trung tâm chú ý.

Thoạt nhìn, cô giống một thiếu nữ ngọt ngào khiến người ta muốn ôm vào lòng. Nhưng những ai thân cận với gia tộc Duplain đều biết rõ quá khứ của cô. Cô từng là một trong những “kẻ gây rối” nổi tiếng nhất lịch sử của gia tộc Duplain.

Nếu Aiselin là mùa xuân ấm áp, thì Diella chắc chắn phải là mùa đông khắc nghiệt. Thật khó để người ta tin rằng hai chị em cùng huyết thống lại có thể có tính cách trái ngược đến vậy.

Dù đã thay đổi rất nhiều dưới sự dẫn dắt của một người thầy giỏi, người ta vẫn cho rằng bản tính thật của cô chưa hẳn đã biến mất hoàn toàn. Nhưng dù người khác có nói gì đi nữa, Diella của hiện tại đã rèn luyện được sự tinh tế trong giao tiếp. Những ngày tháng nổi loạn của cô đã bị bỏ lại phía sau.

Tất nhiên, nếu hỏi cô có hòa đồng như Aiselin hay không, thì câu trả lời chắc chắn là không.

‘Ánh mắt của bọn họ sáng rực lên, chỉ mong có được dù chỉ một mối liên hệ nhỏ bé.’

Diella khẽ nhíu mày khi bước lên bục, liếc nhìn thoáng qua những quý tộc cấp thấp rồi nhếch môi cười nhẹ.

Lòng tham ẩn giấu dưới tầng tầng trật tự thế tục hiện rõ ngay cả với một thiếu nữ trẻ tuổi như cô.

Họ có thể nói về nghệ thuật, triết học, ma pháp, nhưng điều họ thật sự khao khát là trao đổi thêm vài câu với hậu duệ của những gia tộc danh giá.

Không khó để hiểu vì sao các thiếu nữ thuộc các gia tộc cao quý lại trở nên kiêu ngạo đến thế và sở hữu lòng tự tôn cao ngất trời.

Chỉ cần sống trọn vài mùa trong môi trường ấy, bất kỳ ai cũng có thể bắt đầu cảm thấy mình là hoàng tộc.

‘Mình tưởng mình sẽ ghét nó, nhưng hóa ra cũng không tệ như mình nghĩ. Mình hiểu vì sao người ta lại dễ nghiện cảm giác này.’

Trong lòng khẽ cười nhạt, Diella tiến về phía bàn trà.

Và ở nơi sâu nhất của sảnh, một thiếu nữ đang trò chuyện cùng vài quý tộc cấp thấp. Mái tóc dài bạc xám buông xuống tự do, khiến cô trông như một thiên thần cao quý.

Nhưng nội tâm có tương xứng với vẻ ngoài thiên sứ ấy hay không lại là điều mà không ai có thể biết. Trong giới thượng lưu, cô nổi tiếng vì không bao giờ để lộ ý định thật sự.

Dù trông có phần mệt mỏi, nhưng việc đó chỉ khiến cảm giác thần bí trong khí chất của cô thêm phần dịu dàng. Đó chính là Denise của gia tộc Beltus.

Chính cô là người đã giành được Dereck giữa cuộc cạnh tranh khốc liệt để chiêu mộ anh giữa ba gia tộc thống trị phía Tây Đế quốc.

Gia tộc Beltus, nắm trong tay quyền lực lớn, đã giữ chặt Dereck và có vẻ hoàn toàn không hề có ý định buông tay.

“…”

Chỉnh lại vạt váy, Diella với vẻ mặt kiên định tiến về phía Denise.

Sự chú ý của những thành viên trong Hội trà Hoa hồng cũng đồng loạt chuyển hướng về phía hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!