Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 7

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Sách tranh Đen tuyền (1-102) - Chương 44: Tai ương viễn cổ

Chương 44: Tai ương viễn cổ

Không ổn rồi, Dương Triệt thầm gào thét trong lòng. Anh ta vừa liên tục nã đạn vừa lùi bước, tâm trí không ngừng xoay chuyển với tốc độ chóng mặt để tìm cách ứng phó.

Rõ ràng, cái bóng đen đột ngột nhảy xuống ban nãy chính là mục tiêu của chiến dịch lần này. Thế nhưng lúc này đây, đồng đội xung quanh đang lần lượt gục ngã, chỉ còn lại một mình anh ta là có thể cắn răng gượng gạo chiến đấu. Cục diện hiện tại đang vô cùng bất lợi.

Nhưng cũng may là số lượng quái vật máu thịt trước mắt không còn nhiều nữa. Kẻ địch dù có xây dựng một căn cứ nhỏ ngầm dưới đất đi chăng nữa thì cũng không thể duy trì quy mô quá lớn. Hôm nay bọn họ đã tiêu diệt hàng trăm con rồi, nói gì thì nói cũng sắp cạn sạch đến nơi.

Khi số lượng quái vật máu thịt lao đến đã thưa dần, Dương Triệt rốt cuộc cũng có thể phân tâm đôi chút để quan sát cục diện ở phía bên kia. Anh ta vốn đinh ninh rằng gã đàn ông tóc đen hung hãn ban nãy đủ sức cầm chân hoặc thậm chí hạ gục mục tiêu, nhưng chẳng thể ngờ tình cảnh lúc này lại hoàn toàn đi ngược lại dự tính.

Kiều Long từ từ quỳ gục xuống, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ khò khè như dã thú. Cơ bắp trên người anh vằn lên đỏ rực như máu, gân guốc nổi bần bật. Ẩn hiện dưới lớp da là những phiến vảy rồng màu đỏ sẫm đang trồi lên, kéo theo vóc dáng cũng đang dần dần biến đổi theo một cách rợn người.

Đối mặt với tiếng sáo nhiễu loạn này, ánh mắt Dương Triệt lướt nhanh qua các đồng đội đang gục ngã. Anh ta lao vụt tới chỗ một người, giật phăng chiếc balo chiến thuật trên lưng cậu ta xuống, rồi nhanh tay móc ra mấy viên đạn cỡ nhỏ mang hai màu xanh trắng.

Giật phăng chốt an toàn, anh ta nhắm thẳng về phía cây cột đá rồi vung tay ném mạnh. Nối tiếp sau một tiếng ‘bùm’, quả đạn nổ tung ngay giữa không trung.

Không hề có ánh lửa bùng lên hay sóng xung kích lan tỏa, chỉ có một luồng sóng âm vô cùng chói tai đột ngột dội vang khắp không gian dưới lòng đất. Đây vốn là loại lựu đạn chấn động dự phòng của tiểu đội bọn họ, chẳng ai ngờ cuối cùng lại trở thành thứ cứu mạng trong hoàn cảnh này.

Tựa như có cả chục triệu chiếc còi đồng loạt rít lên sát bên tai, những luồng sóng âm nhọn hoắt, chồng chéo lên nhau xé toạc không gian. Chấn động dữ dội từ âm thanh khiến tầm nhìn của mọi người chao đảo, đại não thậm chí còn tê liệt, mất đi khả năng tư duy trong giây lát. Và dĩ nhiên, tiếng sáo của gã bóng đen kia cũng bị cắt đứt ngay lập tức.

Dương Triệt vẫn luôn đeo tai nghe chiến thuật. Loại trang bị chuyên dụng để cách âm và chống tổn thương do sóng âm này, ngay trong khoảnh khắc sinh tử, đã vừa vặn phát huy tác dụng, giúp anh ta giảm thiểu đáng kể uy lực từ quả lựu đạn chấn động.

Vẫn duy trì được sự tỉnh táo, anh ta nhanh chóng di chuyển vòng sang phía mặt bên kia của cột đá. Ngay khi đường nét mờ ảo của kẻ địch vừa lọt vào tầm mắt, Dương Triệt không chút chần chừ, lập tức siết cò nổ súng.

Những vệt sáng màu lam liên tiếp lóe lên, trên người gã bóng đen cũng bật ra vài tia máu. Đáng tiếc là, nhờ bộ đồ bó sát màu xám đen đặc chế kia, những viên đạn đã không thể xuyên thủng hoàn toàn lớp phòng ngự, mà chỉ có thể để lại vài vết thương ngoài da.

Sau khi trúng đòn, gã bóng đen cố nén cơn choáng váng và quay cuồng trong đầu, lộn vòng trên mặt đất để né tránh hỏa lực. Ngay sau đó, hắn lấy chính thân hình của Kiều Long để làm bia đỡ đạn, nấp kín phía sau lưng anh.

Ngay khi tạm thời hóa giải được nguy cơ trước mắt, hắn vội thò tay vào túi áo trong, móc ra một viên thuốc rồi ném thẳng vào miệng, cốt để bản thân nhanh chóng phục hồi thể trạng và thoát khỏi tình thế bất lợi này.

Thấy góc bắn không còn thuận lợi, Dương Triệt lập tức tăng tốc lao thẳng tới, quyết không để cho đối phương có lấy nửa giây thở dốc. Thế nhưng anh ta vẫn chậm mất một nhịp, kẻ địch đã kịp nuốt trọn viên thuốc vào bụng và lù lù đứng thẳng dậy.

Vị lạ truyền đến từ đầu lưỡi chớp mắt đã giúp đầu óc gã tỉnh táo hơn hẳn. Bóng đen lách mình né gọn loạt đạn của Dương Triệt, lập tức đưa cây sáo lên môi thổi tiếp. Hắn định mượn âm thanh thao túng một Kiều Long đang điên loạn mất ý thức quay sang tấn công đối thủ, thế nhưng hiệu quả lại chẳng hề như mong đợi.

Trong vụ nổ sóng âm vừa rồi, Kiều Long tuy cũng bị ảnh hưởng, nhưng điều đó lại vô tình giúp tâm trí anh tỉnh táo lại đôi phần. Anh bắt đầu gồng mình áp chế dòng huyết mạch cùng nguồn sức mạnh đang sục sôi cuộn trào trong cơ thể.

Sự bùng nổ sức mạnh đột ngột này chẳng phải chuyện tốt lành gì, mà là kết quả của việc đánh đổi bằng chính tiềm năng sinh mệnh. Nếu lúc này không cố gắng đè nén nó xuống, e rằng chỉ qua đêm nay thôi anh sẽ lập tức già đi hàng chục tuổi, thậm chí thực lực sẽ sa sút vĩnh viễn.

Lại một lần nữa chuyển đổi góc bắn, Dương Triệt chĩa thẳng súng nã đạn liên tục vào cái bóng đen đang tìm đường tẩu thoát. Dù đã trúng đích thêm vài viên, nhưng chừng đó vẫn không đủ để hạ gục đối phương.

Mang theo thân thể đầy thương tích, kẻ địch lại một lần nữa trốn vào nơi sâu thẳm của hang động. Đúng lúc này, Dương Triệt dứt khoát vứt khẩu súng trường điện từ vừa vướng víu vừa thiếu uy lực đi, rồi nhanh tay rút kiếm ánh sáng bên hông ra, tiếp tục truy sát.

Hang động ngầm tối tăm tràn đầy nước đọng, ẩn dưới làn nước lại là bề mặt đá nhấp nhô lởm chởm. Địa hình trắc trở khiến gã bóng đen chạy trốn trong cảnh lảo đảo chực ngã, đã mấy lần suýt trượt chân. Lực cản từ những vũng nước bắn tung tóe cũng kéo lùi đáng kể tốc độ tẩu thoát của hắn.

Đúng lúc này, Dương Triệt đã đuổi kịp tới nơi. Một luồng sáng màu vàng rực rỡ đột ngột bùng nổ, xé toạc màn đêm tăm tối. Ẩn hiện bên trong lưỡi kiếm là những tia sét chói lòa quấn chặt lấy thân kiếm, tỏa ra ánh hào quang chiếu sáng cả vùng hang động ngầm tăm tối.

Ngay khi vừa bắt được bóng dáng đối phương, Dương Triệt không hề vội vã lao lên. Anh ta dứt khoát cắm mạnh thanh kiếm xuống làn nước đọng dưới chân. Những tia điện lập tức phóng đi điên cuồng, khiến gã bóng đen kia run bắn lên dữ dội, toàn thân tê liệt hoàn toàn.

Dẫu luồng điện mạnh mẽ này chưa đủ để hạ sát ngay lập tức một Siêu Phảm Giả, nhưng nó cũng khiến hắn rơi vào cảnh chật vật khốn đốn, gần như mất sạch khả năng phản kháng.

Gỡ chiếc phi tiêu gây mê dự phòng gắn trên áo vest chiến thuật, Dương Triệt một lần nữa vung tay ném đi. Mũi kim thép cắm phập vào đúng vết thương sau lưng đối phương, mang theo một luồng chất lỏng lạnh lẽo bơm thẳng vào cơ thể hắn.

Cảm nhận được mình vừa trúng đòn, với tư cách là một chuyên gia trong lĩnh vực nghiên cứu dược phẩm, gã thừa hiểu sự đáng sợ khi bị tiêm loại thuốc này vào người. Gần như ngay lập tức, gã vươn tay giật phăng chiếc phi tiêu sau lưng rồi cắm mạnh vào vách đá bên cạnh. Nhờ tác dụng dẫn điện của mũi kim kim loại, mối đe dọa từ dòng điện cuối cùng cũng được giảm bớt.

Thế nhưng, vừa mới bước được một nhịp, đôi chân gã đã nhũn ra khiến gã ngã quỵ ngay giữa vũng nước đọng. Sau tất cả, liều thuốc mê đã bắt đầu phát huy tác dụng, tước đi chút sức tàn cuối cùng của gã.

“Mẹ kiếp!” Hắn không kìm được mà buông tiếng chửi thề đầy bực tức, đoạn vội vàng đưa tay chạm vào cổ tay mình, nơi đang gắn một thiết bị có hình dạng như chiếc đồng hồ đeo tay.

Ngay khi vừa ấn mạnh nút, một liều thuốc đã được chuẩn bị sẵn lập tức được bơm thẳng vào cơ thể, khiến toàn thân hắn co giật dữ dội.

Thuốc mê không thể giải trừ trong một sớm một chiều, và gã cũng chẳng thể ngờ mình lại phải hứng chịu đòn tấn công kiểu này. Thứ thuốc trong đồng hồ vốn là một loại thuốc đặc chế đang nghiên cứu dở do gã tự chế tạo, có khả năng kích thích tiềm năng, tăng cường ý thức và linh hồn để tạo lợi thế trong quá trình tấn thăng.

Ngay khi liều thuốc vừa tràn vào cơ thể, cơ thể vốn đang tê liệt dần lấy lại được chút cảm giác. Trong khi đó, ý thức trong đại não cũng bùng nổ một cách chưa từng thấy, kèm theo một thôi thúc mãnh liệt, rằng hắn buộc phải làm một điều gì đó để giải tỏa nguồn sức mạnh đang cuộn trào không lối thoát này.

Tựa lưng vào vách đá, hắn thở dốc dồn dập, hơi nóng từ cơ thể bốc lên nghi ngút như khói mờ. Đôi mắt của gã lúc này đã chuyển sang một màu đỏ sẫm, trông cực kỳ đáng sợ.

Nhận thấy tình hình đã thay đổi, Dương Triệt lập tức từ bỏ việc dùng điện. Anh ta nắm chặt thanh kiếm ánh sáng trong tay, lao thẳng về phía đối thủ, quyết không để hắn có cơ hội trở tay.

Vút——

Giữa tiếng rít xé gió chói tai, thanh kiếm ánh sáng bất ngờ chém xuống, cắt đôi cả cột thạch nhũ nơi bóng đen đang né tránh, rồi để lại một vết thương khổng lồ rách toạc sau lưng gã, cháy sạm một mảng khét lẹt.

Nếu không nhờ bộ đồ bảo hộ tàng hình liền thân chất lượng cao này, có lẽ đối phương đã bị chém làm hai nửa ngay tại chỗ rồi.

Bị dồn vào đường cùng, gã bóng đen nắm chặt cây sáo trong tay, lăn lộn giữa vũng nước đọng rồi bất thình lình thổi lên. Đáng tiếc cho hắn, chiêu thức này chẳng có mấy tác dụng với Dương Triệt, người vốn đã đeo sẵn bộ tai nghe chiến thuật cách âm chuyên dụng.

Anh ta sải bước tiến lên, vung thêm một nhát kiếm đầy quyết đoán. Lưỡi kiếm chém đứt lìa cả cánh tay lẫn cây sáo mà đối phương đang cố đưa lên chống đỡ. Không hề có lấy một giọt máu nào bắn ra, bởi nhiệt độ kinh người của luồng sáng đã ngay lập tức thiêu cháy và làm bốc hơi mọi dấu vết tại vết cắt.

“Đây là do các người ép ta!” Gã bóng đen gào khóc thảm thiết trong lúc cố lết đi, đoạn rút một vật hình trụ đặc biệt bên hông ra, xoay mạnh nút kích hoạt rồi ném thẳng về phía Dương Triệt.

Thanh kiếm ánh sáng chém xuống, chiếc bình hình trụ lập tức vỡ nát, từ bên trong dường như có một làn sương mù màu xám tuôn ra, ngay sau đó là một thứ cảm giác khó chịu tột độ xộc thẳng vào mặt.

Thứ sương mù quái dị ấy đi đến đâu là lây lan sự vặn vẹo và hỗn loạn đến đó. Nó khiến các hạt năng lượng Aijieka nhiễu loạn, khiến ma lực trở nên khó lòng kiểm soát và kéo chìm ý thức của con người. Đất đá, nước đọng, vạn vật đều biến dạng ở những mức độ khác nhau, tựa như một bức tranh bị xé thành muôn vàn mảnh vụn, trở thành những khối mosaic hỗn độn, chẳng còn chút trật tự hay quy luật nào.

Đây là…?

Dương Triệt lảo đảo, cảm giác như trời xoay đất chuyển, thanh kiếm ánh sáng trong tay anh ta cũng mất đi nguồn cung cấp ma lực, mờ dần rồi tắt đi.

Đột nhiên, cơ thể anh ta rung lên một nhịp, ý thức được khôi phục lại đôi chút. Anh ta lập tức lùi nhanh vài bước, bấy giờ mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Tuy nhiên, làn sương xám đã bắt đầu lan rộng ra khắp nơi trong hang động. Những xác chết quái vật máu thịt dưới đất thậm chí còn bắt đầu co giật và biến dạng một cách kỳ quái, những cơ quan hỗn loạn và những con mắt lồi ra bắt đầu mọc lên lởm chởm trên cơ thể chúng.

Cảnh tượng trước mắt khiến Dương Triệt không khỏi liên tưởng đến một chương quan trọng trong giáo trình lịch sử mà bất kỳ công dân Liên Bang nào, hay thậm chí là toàn thể hậu duệ loài người, đều từng được học qua.

Đây chính là tai ương đã hủy diệt nền văn minh nhân loại vào cuối Thời đại Hoàng Hôn, Hỗn Loạn Huyễn Ảnh!!!

Thế nhưng chẳng phải thảm họa này đã bị các bậc tiền nhân của nhân loại tiêu diệt và xóa sổ hoàn toàn từ Kỷ nguyên thứ Tư rồi sao? Tại sao nó vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ cơ chứ?

Không thể hình dung nổi hậu quả khủng khiếp khi tai ương này tái xuất hiện, Dương Triệt chẳng còn tâm trí đâu mà truy đuổi cái bóng đen đang tháo chạy nữa. Lúc này, anh ta chỉ muốn nhanh chóng báo cáo sự việc cho cấp trên, nhiệm vụ lần này chắc chắn sẽ không còn có thể kết thúc êm đẹp được nữa.

Giữa bóng tối, kẻ thủ ác gây ra cảnh hỗn loạn này vẫn đang điên cuồng tháo chạy. Hắn vật lộn trốn chạy qua những vũng nước đọng với dáng vẻ thảm hại vô cùng, miệng không ngừng buông những lời chửi rủa độc địa.

“Nếu không phải tại các ngươi, ta đã chẳng phải để lộ thứ tìm thấy trong di tích cổ này. Dù đây là tai ương đã diệt vong cả một nền văn minh, nhưng nó cũng chính là chiếc tay cầm để cạy mở cánh cửa Siêu Phàm. Có sự hiện diện đặc biệt này, việc tấn thăng trở nên dễ dàng như trở bàn tay. Thật chẳng hiểu nổi tại sao nền văn minh cổ đại lại không biết tận dụng tốt chúng!”

“Không đúng! Nhân loại thời đó chắc chắn đã tận dụng chúng, nếu không thì tại sao vào Kỷ nguyên thứ Tư lại có nhiều tồn tại Chuỗi 9 đến thế, còn bây giờ ngay cả Chuỗi 8 cũng hiếm hoi vô cùng!”

“Kỹ thuật và bí thuật chẳng hề bị thất truyền, nếu không thì chẳng thể nào giải thích nổi sự thật là nền văn minh vẫn đang thụt lùi.” Hắn vừa chạy vừa không ngừng chửi rủa sự thiển cận của những người cổ đại, vì cái gọi là bình an mà dám tiêu diệt thứ báu vật có thể nâng tầm thực lực Siêu Phàm này.

“Sinh mạng cũng chẳng có gì cao quý, nó cũng giống như lũ chuột nhắt, có thể tạo ra bất cứ lúc nào. Dẫu cho tai ương này có gây ra cái chết hàng loạt đi chăng nữa thì cũng chỉ là chuyện nhỏ, sao có thể sánh được với sự vĩ đại của việc không ngừng tấn thăng để chạm tới cảnh giới thần linh?”

Hắn vừa tháo chạy, vừa ráo riết tìm kiếm vị trí của dòng sông ngầm dưới lòng đất. Chỉ cần mượn được sức nước của con sông này, hắn có thể thoát khỏi phạm vi kiểm soát của thành phố Payin. Đến lúc đó, chỉ cần ẩn mình vài năm là hắn lại có thể tìm một nơi khác để tiếp tục công trình nghiên cứu của mình.

Thế nhưng, ngay giữa lúc gã đang chật vật lội qua những vũng nước đọng, lớp sương tinh thể còn vương lại trên áo gã bỗng từ từ tỏa ra sắc xanh lam huyền ảo. Chúng bắt đầu lay động một cách linh hoạt, tựa như những nhành hoa cỏ xanh biếc đang vươn mình nở rộ dưới hầm ngầm tăm tối.

Bất thình lình, những đốm sáng xanh thẳm ấy bắt đầu chuyển động trong không trung, dần dần đổi sang sắc tím rồi tụ lại thành một vết nứt không gian. Ngay sau đó, vết nứt toạc ra, để lộ một hình bóng tóc đen thanh mảnh đang từ từ hạ xuống.

Thiếu nữ khoác trên mình bộ lễ phục đen tuyền tinh tế, đôi chân thon dài được bao phủ bởi lớp tất lụa đen thêu dệt những hoa văn chỉ vàng tinh xảo, không ngừng lưu chuyển những luồng ánh sáng ma lực. Phía trên là chiếc khăn choàng trễ vai bằng lụa sa đen nhánh, khéo léo để lộ bờ xương quai xanh trắng ngần, không tỳ vết. Nơi cổ áo cài một đóa hoa tươi mô phỏng màu tím đang nở rộ kiêu sa, mà trung tâm nhụy hoa lại là một viên bảo thạch tím, không ngừng thu hút và tỏa ra những điểm sáng ma lực hội tụ.

Tay cầm chiếc ô nền đen viền tím, thiếu nữ đẹp tựa mộng ảo ấy từ từ hạ xuống giữa không trung.

Đang dần thích nghi với bộ lễ phục ma lực này, Tilane lặng lẽ lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống bóng đen bên dưới. Dù đúng là cô đã trở về nhà, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không thể quay lại hầm ngầm này. Sau khi thừa kế thiên phú không gian từ chị gái, Tilane đã có thể thực hiện những bước nhảy không gian ở cự ly ngắn, và viên tinh thạch cô đưa cho Kiều Long trước đó chính là cột mốc tọa độ.

Thực ra ngay từ đầu cô không hề nghĩ đến việc quay lại, mà chỉ muốn thông qua viên tinh thạch để cảm nhận và theo dõi diễn biến tiếp theo của sự việc. Tuy nhiên, mọi chuyện lần này đã vượt xa dự liệu của cô, nên cô buộc phải ra tay can thiệp.

Khi nền văn minh nhân loại lần đầu chạm đến đỉnh cao huy hoàng, một sự biến đổi trong thủy triều ma lực của Biển Aijieka đã xảy ra. Biến cố này khiến ba Đại Vương Miện, vốn là những cột trụ chống đỡ cả văn minh lúc bấy giờ sụp đổ chỉ trong nháy mắt. Nó cũng kéo theo cái chết hàng loạt của các Siêu Việt Giả đang hiện diện trong Biển Aijieka. Chính tàn dư linh hồn từ hàng vạn tỷ sinh mạng ấy sau đó đã thai nghén ra một loại virus mang khả năng xâm nhiễm và vặn vẹo thực tại. Đó chính là Hỗn Loạn Huyễn Ảnh.

Để trốn tránh thảm họa càn quét khắp ngân hà, những người còn sống sót khi ấy buộc phải tháo chạy và ẩn náu khắp nơi. Phải ròng rã hàng chục nghìn năm sau, họ mới có thể từng bước trỗi dậy, một lần nữa tiến bước vào biển sao mênh mông này.

Chẳng phải theo Khế ước Vĩnh hằng giữa tổ tiên loài người và Lorancia, loại tai ương này đáng lẽ đã bị tiêu diệt từ cấp độ khái niệm trong quy luật vũ trụ rồi mới đúng. Tại sao… nó lại có thể xuất hiện lần nữa?

Tilane vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện, nhưng lúc này, việc tốt nhất nên làm là ngăn chặn kẻ thủ ác kia. Dẫu sao, hành vi của hắn đã đe dọa trực tiếp đến thế giới mà cô đang sinh sống.

“Ngươi là ai!?”

Gã bóng đen bên dưới ngước đầu nhìn chằm chằm vào thiếu nữ vừa đột nhiên xuất hiện. Đối phương trông chỉ khoảng 16 tuổi, dáng vẻ chưa hẳn là trưởng thành, nhưng năng lực đặc thù cùng bộ lễ phục ma lực xa hoa tột bậc kia khiến hắn không thể không thận trọng đối phó.

Tilane không mở lời. Cô không muốn lãng phí hơi sức, bởi việc nói quá nhiều rất dễ tạo cơ hội cho kẻ địch nhìn ra sơ hở.

Chỉ bằng một cái nâng tay nhẹ nhàng, từng viên tinh thạch xanh lam tỏa ra khí lạnh buốt giá dần ngưng tụ phía sau lưng cô. Cô vung tay giáng xuống, những khối pha lê ấy lập tức xé gió lao vút đi tựa như một cơn mưa kiếm sắc lẹm.

Gã bóng đen dùng chút sức tàn của cánh tay bị đứt lìa đập vỡ được một viên tinh thạch. Thế nhưng ngay chớp mắt, những viên còn lại đã găm thẳng vào cơ thể gã và những vũng nước đọng xung quanh. Lực xuyên thấu của những viên tinh thạch này tuy không cao, nhưng luồng khí lạnh chúng mang theo lại buốt đến thấu xương.

Vũng nước đọng dưới chân đóng băng trong chớp mắt, khiến gã không tài nào rút chân ra được. Ngay sau đó, nửa thân dưới hoàn toàn mất đi cảm giác, lồng ngực cũng dần bị cái lạnh bủa vây. Từng luồng khí lạnh từ tứ phía tràn thẳng vào quả tim đang đập liên hồi, cào xé ngực gã bằng một cơn đau thấu tận xương tủy.

Dốc cạn chút sức lực tàn cuối cùng, gã vặn mở thêm một ống trụ nữa. Hỗn Loạn Huyễn Ảnh dạng sương mù lại một lần nữa trào ra. Thứ tà vật mang khả năng xâm nhiễm và vặn vẹo vạn vật này bắt đầu lan tràn khắp nơi, khiến ý thức của bất kỳ sinh vật nào lại gần đều rơi vào hỗn loạn và phá hủy toàn bộ ký ức.

Đây chính là Hỗn Loạn Huyễn Ảnh sao?

Trước đây chỉ là cảm nhận từ xa, nhưng giờ phút này khi tiếp xúc ở cự ly gần, Tilane lại bình thản nhìn làn sương khói đang cuồn cuộn vặn vẹo trước mắt. Mặc dù sách giáo khoa và các tài liệu lịch sử đều dành vô số trang viết để miêu tả sự kinh hoàng tột độ của tai ương này, nhưng cô lại chẳng hề cảm nhận được sự nguy hiểm từ nó. Cảm giác dường như… chỉ là không khí trở nên lạnh hơn đôi chút mà thôi.

Lạ thật, sao mình lại cảm thấy thứ này chẳng có chút uy hiếp nào nhỉ? Lẽ nào… nó đã đánh lừa tâm trí và khiến mình sinh ra ảo giác?

Tilane khẽ vung chiếc ô trong tay, chớp mắt một cái đã dịch chuyển đến vị trí cách đó hàng trăm mét. Cô đứng từ xa quan sát lại lần nữa, nhưng kết quả vẫn giống hệt lúc trước, chẳng có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Thật sự quá kỳ lạ.

Cô nhắm nghiền hai mắt, cẩn thận cảm nhận từng ngóc ngách trong cơ thể lẫn ý thức linh hồn. Chỉ sau khi rà soát đi rà soát lại vô số lần và chắc chắn không có bất kỳ góc khuất nào bị vặn vẹo hay che mờ, cô mới từ từ mở mắt ra.

Xem ra thực sự chẳng có chút uy hiếp nào.

Tilane khẽ nghiêng đầu, một lần nữa tiến lại gần rồi nhẹ nhàng nâng lòng bàn tay lên. Làn sương Hỗn Loạn Huyễn Ảnh đang mù mịt bỗng bắt đầu thu nhỏ lại, ngưng tụ thành một viên tinh thể màu xám khói, rơi gọn vào lòng bàn tay trắng ngần của cô.

Thì ra cũng chỉ đến thế mà thôi…

Suy nghĩ mất vài giây, cảm thấy thứ này vẫn là không nên mang theo bên người thì hơn, cô liền cất viên tinh thể màu xám khói vào lại chiếc ống trụ lúc trước, sau đó cẩn thận niêm phong nó lại.

Cùng lúc đó, gã bóng đen giữa vũng nước đọng đã hoàn toàn tắt thở, trái tim vĩnh viễn ngừng đập. Cả thân xác gã giờ đây chỉ còn là một bức tượng cứng đờ, lạnh lẽo.

Ném trả chiếc ống trụ lên người bức tượng băng, Tilane lại đảo mắt đánh giá và cẩn thận cảm nhận động tĩnh xung quanh. Nhận thấy tạm thời vẫn chưa có ai đuổi tới nơi, cô liền bắt tay vào dàn dựng hiện trường.

Chẳng mấy chốc, quá trình dàn dựng hiện trường đã xong xuôi. Bóng dáng của cô lại một lần nữa mờ dần rồi tan biến vào trong vết nứt không gian màu tím bí ẩn.

Khoảng 30 phút sau, những tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vang vọng khắp không gian dưới lòng đất. Từng toán lính vũ trang tận răng lần lượt tiến vào khu vực hang động ngập nước. Vô số thiết bị bay tự hành bay lượn trên không, rọi sáng khu vực xung quanh rực rỡ như ban ngày. Cùng lúc đó, sóng ánh sáng từ đủ loại máy quét cũng liên tục phát ra, lan tỏa khắp bốn phía để thu thập và báo cáo dữ liệu hiện trường.

[A-141 báo cáo: Không phát hiện dấu hiệu sinh mệnh nào khác xung quanh.]

[C-U25 quét hoàn tất: Đang thiết lập bản đồ địa hình lòng đất.]

[Môi trường lưu lại dấu vết vặn vẹo mờ nhạt, độ tương đồng cao với ghi chép trong cơ sở dữ liệu lịch sử.]

[Không khí tồn đọng vi lượng ma lực, đang phân tích… Kết quả: Ma lực thuộc Chuỗi Thủy Triều, trùng khớp với mục tiêu.]

[Mục tiêu đã tử vong, đang quét và phân tích nguyên nhân… Nhận định: Mất ý thức dẫn đến rơi xuống nước ngạt thở.]

[Đang dò tìm mảnh vỡ linh hồn… Phát hiện tàn tích linh hồn, nhưng đã bị ô nhiễm bởi sự vặn vẹo, từ chối trích xuất tiếp.]

[Đang tìm kiếm vật phẩm quan trọng…]

Vài phút sau, hai chiếc ống trụ đặc biệt được thu hồi từ bên cạnh thi thể, sau đó cẩn thận đặt vào một chiếc hộp niêm phong chuyên dụng.

“Báo cáo! Quá trình rà soát đã hoàn tất. Mục tiêu và vật phẩm quan trọng đã được thu hồi thành công, hiện trường chuẩn bị tiến hành phong tỏa!”

Khu vực hang động dưới lòng đất này sau đó đã bị phong tỏa toàn diện, và cuộc khủng hoảng hỗn loạn này cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Giống ảnh bìa truyện ấy. Từ chương này, khi nữ chính được gọi là Tilane, thì cô đang ở dạng tóc đen. Khi được gọi là Hersia, thì cô đang ở dạng tóc xám. Tưởng tượng mấy cái khối đá dựng lên bức ảnh này đặt lung tung mà xem: