Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 04 - Chương 90: Chỉ cần có đủ lợi ích

Chương 90: Chỉ cần có đủ lợi ích

Nghe Ymir nói vậy, Letia lập tức tập trung cao độ, hỏi dồn dập đối phương.

“Cô đã gặp người đàn bà tóc đỏ đó sao? Có phải cô ta cao tầm này, trông mặt mũi như thế này không?”

Letia cố gắng mô tả lại hình dáng của đối phương bằng tay, Ymir nhìn vài cái rồi gật đầu chắc nịch.

“Đúng đúng, cô ta trông y hệt như vậy, Letia gặp rồi à?”

“Coi như là đã gặp...”

Sau khi nhận được sự xác nhận của Ymir, Letia thầm kêu không ổn trong lòng.

Vốn dĩ đã thấy thời gian không còn nhiều, kết quả không ngờ đối phương đã xuất hiện ở quanh thị trấn Dạ Minh rồi.

Giờ phải làm sao đây?

Đầu óc Letia quay cuồng, cố tìm cách giải quyết.

“Ymir, cô có cảm nhận được thực lực của đối phương không?”

“... Không hẳn,” Ymir lắc đầu: “Dù tôi cũng là Lãnh chúa, nhưng đối phương rất có thể là Lãnh chúa từ tầng 35 trở đi, thậm chí là sau tầng 40. Nếu tôi đối đầu trực diện với cô ta, gần như không có cửa thắng.”

Nghe đến đây, sắc mặt Letia trở nên cực kỳ ngưng trọng.

Cuối cùng, cô cũng chỉ biết bất lực thở dài.

Nếu có thể, cô thực sự không muốn đối mặt với loại kẻ thù 'out trình' thế này, nhưng mục tiêu của đối phương lại là chính mình... trong tình cảnh này, cô căn bản không có lựa chọn nào khác.

Chạy trốn sao?

Ý nghĩ này vừa xẹt qua đầu Letia thì một cơn đau nhói lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Những hình ảnh ngắn ngủi lướt qua, vẫn là ngọn lửa đỏ rực, vẫn là xác phơi khắp nơi...

Chạy không thoát đâu...

Người đàn bà đã phát điên kia sẽ truy sát cô đến cùng, dù có trốn đến chân trời góc bể cũng chẳng thể thoát khỏi đối phương.

Ngược lại còn làm hại lây những người xung quanh.

“Sắc mặt của cô có vẻ không tốt lắm, người đàn bà đó có vấn đề gì sao?”

Ymir tự nhiên cũng nhận ra biểu cảm u ám của Letia, bèn lên tiếng an ủi.

“Biết đâu khi lên mặt đất, cô ta cũng giống tôi, khôi phục được lý trí thì sao? Đừng lo lắng quá mà.”

“Ừm, hy vọng là vậy.”

Letia kéo suy nghĩ trở về thực tại, gương mặt gượng gạo nở nụ cười như thường ngày.

“Ymir, cô cứ xử lý công việc trước đi, tôi còn chút việc cần giải quyết.”

“Ơ hơ?!”

Mặc kệ tiếng gọi của Ymir phía sau, Letia đi vào bên trong thánh đường, nhìn trận pháp dịch chuyển khổng lồ trước mắt. Cô cắm thanh thập tự giá xuống sàn, ánh sáng xanh nhạt nhanh chóng bao phủ toàn bộ thánh đường. Nhờ sự hỗ trợ của phép thuật, cô sớm đã khắc sâu hình ảnh trận pháp bị hư hại này vào trong tâm trí.

Với năng lực của mình, chắc chắn cô không thể sửa được trận pháp này, vậy thì... cần phải mời một người chuyên nghiệp hơn đến xử lý.

Còn về việc mời ai...

Trong đầu Letia nhanh chóng hiện lên tên của một người.

Reid.

Phải thừa nhận rằng Reid là dân 'ngoài luồng', và thực lực của anh ấy cũng chỉ ở tầng thứ 23.

Nhưng anh ấy đọc rộng hiểu nhiều, kiến thức về trận pháp vượt xa bất kỳ ai ở thị trấn Dạ Minh, thậm chí ngay cả các giáo sư của Học viện Pháp thuật tại Đế đô cũng chưa chắc giỏi bằng anh.

Thế nên, dù trận pháp dịch chuyển cho đến nay vẫn là một bài toán khó của giới pháp thuật, dù trận pháp này là tạo vật từ thời cổ đại đã thất truyền từ lâu, Letia vẫn tin tưởng từ tận đáy lòng rằng Reid có thể sửa chữa được nó.

“Phù...”

Sau khi thu hồi toàn bộ ma lực, Letia thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức không ngừng nghỉ mà chạy thẳng về phía cửa hàng vũ khí.

——————

Ở một diễn biến khác, Reid đặt món trang bị trên tay xuống.

Kể từ khi một lượng lớn ma thú xuất hiện trong rừng quanh thị trấn Dạ Minh, dù cửa hàng vũ khí này nằm ở vị trí hơi hẻo lánh, nhưng đơn đặt hàng sửa chữa trang bị gửi đến anh ngày một nhiều.

Tương tự, lượng mạo hiểm giả đến tìm anh mua trang bị cũng đông hơn hẳn thường ngày.

“Yô! Tôi lại đến ủng hộ việc làm ăn của ông đây.”

Đúng lúc này, công việc trên tay Reid còn chưa xong thì Brian đã bước vào, trên tay ông ta lại là một đống lớn vũ khí và trang bị đã hư hỏng.

Nhìn đống đồ sộ này, Reid không khỏi cười khổ lắc đầu.

“Các ông dùng hao quá mức quy định rồi đấy?”

Nói không ngoa chứ Reid cảm thấy mình ở tuyến sau bận rộn chẳng kém gì những người ở tiền tuyến.

“Biết sao được,” Brian cười hào sảng nói: “Anh em trong Quân Đoàn Huyết Sắc đang giết chóc rất hăng say, cơ mà mấy tay trong đội kỵ sĩ vốn chẳng bao giờ làm việc không hiểu sao cũng nhảy vào góp vui, làm chúng tôi giành quái không kịp luôn.”

Nói đến đây, Brian như sực nhớ ra điều gì, ông nhìn Reid với vẻ suy ngẫm.

“Chẳng lẽ... Reid, ông đã thuyết phục được đám người bên đội kỵ sĩ rồi sao?”

“Chỉ là đưa ra một chút lợi ích nhỏ thôi,” Reid không hề giấu giếm: “Chính là bản vẽ thiết kế Ưng Tầm Dấu mà tôi đã vẽ trước đây, cộng thêm cuốn sổ tay của Gandalf.”

“Hít...” Brian không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh: “Bọn họ tham lam đến thế sao? Chưa nói cái khác, chỉ riêng độ hot của Nhện Săn Máu lần trước, mà ông đưa bản vẽ Ưng Tầm Dấu cho họ... chẳng phải là quá chịu thiệt sao, chưa kể còn kèm theo một cuốn sổ tay của Gandalf nữa.”

Trước sự ngạc nhiên của Brian, Reid chỉ mỉm cười bình thản.

“Tiền đối với tôi đã đủ dùng từ lâu rồi, bản vẽ Ưng Tầm Dấu phiên bản đời đầu đó cho thì cũng cho rồi. Còn về cuốn sổ tay của Gandalf... cái này tôi không tiện nói rõ, tóm lại là Brian này, ông phải biết rằng đối với quý tộc... nếu có đủ lợi ích, họ thậm chí sẽ bán cả sợi dây thừng dùng để treo cổ chính mình.”

Reid hiểu rất rõ, lúc đó anh bảo Liz đi cùng mình chủ yếu là muốn mượn danh gia tộc lớn đứng sau cô ta.

Một khi đã đưa cho đội trưởng đội kỵ sĩ đủ lợi ích, lại có sự chống lưng từ gia tộc của Liz, họ chắc chắn sẽ đưa ra lựa chọn sáng suốt hơn.

“Cuốn sổ tay của Gandalf đó tôi cũng đã xem qua rồi... nói không ngoa, dù có tặng cho họ thì cùng lắm họ cũng chỉ đem đi đổi tiền thôi, chứ chẳng nghiên cứu ra được trò trống gì đâu.”

Brian vốn còn chút lo lắng, nghe đến đây cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Vẫn là Reid hiểu rõ đám quý tộc này hơn. Trước đây họ mãi không chịu xuất binh, rất có thể là vì tên Nicholas kia đã cho họ đủ lợi ích, kết quả giờ lại trở mặt bán đứng hắn ta, cũng kinh thật... Cái đức tính này, chậc chậc, nói họ là 'cỏ đầu tường' còn là đang khen đấy.”

“Cỏ đầu tường thì cũng không hẳn, quý tộc luôn tôn thờ tôn chỉ là không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn thôi,” nói đến đây Reid cũng nhún vai: “Thế lực đứng sau Nicholas không bằng Liz, mà lợi ích hắn ta đưa ra lại không thể so sánh với bản vẽ và sổ tay tôi đưa, tổng hợp lại... đội kỵ sĩ đương nhiên sẽ không ngần ngại mà từ bỏ hợp tác với hắn.”

Brian gật đầu như đã hiểu ra điều gì đó, rồi lên tiếng.

“Dù sao thì ít nhất hiện tại áp lực lên các mạo hiểm giả cũng đã giảm bớt rất nhiều, còn đám ma thú còn sót lại kia, dù có thực sự tụ lại thành triều cường ma thú thì cũng chẳng thể gây ra đe dọa gì lớn nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!