Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3073

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

535 31444

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

520 1680

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

643 4223

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

18 119

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

566 4863

Tập 05 - Chương 66: Ném gạch dẫn ngọc

Chương 66: Ném gạch dẫn ngọc

Khung cảnh lúc này có chút hỗn loạn, nếu nhất thiết phải dùng từ ngữ để mô tả thì...

Bạn đang cô đơn lẻ bóng ở nhà, tâm hồn trống trải?

Cảm xúc dạt dào đêm ngày không nơi giải tỏa?

Mau tham gia phó bản siêu cấp “Thánh Đường Rực Cháy: Sự Sụp Đổ Của Các Huynh Đệ” cực phê ngay thôi!

Tận hưởng cảm giác mồ hôi đầm đìa, đấm phát chết luôn, hỗn chiến nhiều người, trải nghiệm khoái cảm nguyên thủy của những khối cơ bắp va chạm!

Tóm lại là, nói đi cũng phải nói lại, bên trong giáo đường giờ đây là một đống hỗn độn, chẳng khác nào một đấu trường vừa bị bão quét qua, khiến nhóm Reid hoàn toàn không tìm được kẽ hở nào để nhảy vào can thiệp.

Họ chỉ có thể há hốc mồm đứng xem hai thế lực “hung hãn”, một bên là đoàn hiệp sĩ thép của vương quốc Lẫm Đông, bên kia là đoàn thánh hiệp sĩ Bạch Diệu của Thánh giáo, đang lao vào vật lộn, quật ngã và đọ sức nhau một cách đầy nhiệt huyết.

Pearson vốn dĩ da trắng thịt mềm nay lại trở thành mục tiêu bị mọi người dồn hỏa lực.

Gã bị đánh cho giáp trụ tan tác, mũ ném súng quăng, chỉ có thể dùng một chữ “thảm” để hình dung.

Đối mặt với vòng vây trùng trùng điệp điệp, Pearson đừng nói là đột phá, ngay cả việc đứng dậy cũng trở thành ước mơ xa xỉ! Gã giống như một con cá muối bị quăng lên bờ, vùng vẫy trong vô vọng.

Thấy cảnh đó, nhóm Reid với phương châm “thừa lúc mày bệnh, lấy mạng mày luôn” của giới giang hồ, chẳng chút do dự gia nhập hàng ngũ bồi thêm vài cú đấm công lý.

Thậm chí, một vài mạo hiểm giả gan dạ đứng xem xung quanh, thấy trật tự đã hoàn toàn biến mất, cũng tranh thủ đục nước béo cò, cởi phắt chiếc giày da đế cứng ra, canh chuẩn thời cơ là nện thẳng vào khuôn mặt đã biến dạng đến mức không nỡ nhìn của Pearson.

Trong phút chốc, giáo đường thiêng liêng biến thành một biển trời vui nhộn, trật tự hoàn toàn sụp đổ. Dù buổi lễ gia miện trang nghiêm đã tan thành mây khói, nhưng cái “show vật lộn người thật” trăm năm có một này chắc chắn đã khiến người xem cảm thấy đáng tiền vé rồi.

Litt đứng trên đài, gương mặt lộ vẻ bi lụy, dùng ánh mắt bất lực nhìn khung cảnh bát nháo bên dưới.

Nhưng... nếu có thể, cô thậm chí còn muốn lôi một chiếc ghế đẩu ra, bốc một nắm hạt dưa, vừa cắn vừa thưởng thức cái drama này.

Đáng tiếc là không có, hơn nữa với hình tượng hiện tại, cô cũng chẳng thể làm ra hành động như thế.

Cuộc hỗn loạn kéo dài khá lâu, cho đến khi vị thánh hiệp sĩ Bạch Diệu cuối cùng còn ngoan cố chống cự bị vài hiệp sĩ Lẫm Đông hợp lực đè chặt xuống sàn nhà mà “ma sát”, tuyên cáo thất bại hoàn toàn.

Còn Pearson? Gã được “chăm sóc” đặc biệt nhất, có đến bốn năm gã hộ pháp đè lên người như chơi trò xếp hình, mặt úp chặt xuống nền gạch lạnh lẽo, ngay cả một ngón tay út cũng không nhúc nhích nổi, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nhục nhã nghẹn lại trong lồng ngực.

“Khốn kiếp!!”

Pearson rõ ràng không ngờ kết cục lại thành ra thế này, gã cũng không lường trước được đoàn hiệp sĩ tinh nhuệ của vương quốc Lẫm Đông lại xuất hiện ở đây, chỉ có thể dùng ánh mắt căm phẫn hừng hực lườm hai thiếu nữ trên đài.

Kress đang ngồi chễm chệ trên người Pearson, hai tay khoanh trước ngực, vững như bàn thạch, cất giọng hỏi Elian trên đài:

“Thưa Công chúa điện hạ! Đám rác rưởi không có mắt này xử lý thế nào ạ?”

Nếu đây là ở vương quốc Lẫm Đông, thì chẳng qua chỉ là tống bọn họ vào ngục là xong, nhưng đây là thị trấn Dạ Minh, vì thuộc vùng biên giới nên cả vương quốc Lẫm Đông lẫn đế quốc Dương Nguyệt đều không có quyền quản lý trực tiếp.

Đối diện với câu hỏi này, Elian cũng hơi lúng túng.

Cách tốt nhất là giao bọn họ cho đoàn hiệp sĩ quản lý nơi này, nhưng mà... cách quản lý ở thị trấn Dạ Minh này học theo kiểu của đế quốc Dương Nguyệt, nổi bật nhất chính là nhìn tiền mà làm việc. Chỉ cần có tiền, tội lớn đến đâu cũng có vạn cách để giảm nhẹ, cho dù có ngồi tù thật thì cũng chẳng phải chịu khổ, thậm chí có thể nói là đi nghỉ dưỡng cũng không quá lời.

Chuyện phạm tội ở nơi này... chỉ dành cho những kẻ nghèo khổ.

Nghĩ lại cũng thấy thật bi thảm.Cô phóng ánh mắt cầu cứu về phía Litt bên cạnh:

“Cô Litt, tu viện Thánh Tâm... liệu có địa lao nào để tạm thời giam giữ phạm nhân không?”Litt chậm rãi lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo chút bất lực.

“Xin lỗi, Công chúa Elian, tu viện Thánh Tâm là nơi cầu nguyện thiêng liêng, là chốn phụng sự ánh sáng, sao có thể thiết lập loại địa lao tối tăm bẩn thỉu như vậy được?”Cô dừng lại một chút, bổ sung thêm: “Giam giữ linh hồn... vốn chưa bao giờ là ý nguyện của Chủ nhân chúng ta.”

Elian lúc này càng thêm khó xử.

Chẳng lẽ cứ để thuộc hạ làm bao cát thịt người đè lên bọn chúng mãi sao?

“Thôi bỏ đi!” Elian quyết định kiểm soát cục diện trước, “Cứ trói tất cả bọn chúng lại đã, đi tìm ít dây thừng chắc chắn về đây.”

“Rõ!” Kress đáp lời, ra hiệu cho thuộc hạ bắt đầu tìm kiếm dây nhợ.

Ngay khi mọi người chuẩn bị ra tay trói tù binh, lông mày Reid đột nhiên nhíu chặt, anh cảm nhận được một luồng dao động ma lực cực kỳ yếu ớt, gần như đã tan biến.

Luồng ma lực này lơ lửng trong không khí, không màu không mùi, nếu không phải là một Pháp sư Kiến tạo cực kỳ nhạy cảm với ma lực như anh thì căn bản không thể nhận ra sự bất thường này.

“Chuyện gì thế này...” Lúc này, một người dân đứng xem đột nhiên ôm lấy đầu: “Cảm thấy đầu hơi choáng váng.”

“Ngươi không nói còn đỡ, ngươi vừa nói ta cũng thấy thế rồi.”

Chuông cảnh báo trong lòng Reid vang lên dồn dập, anh lập tức bịt mũi miệng, hét lớn với mọi người.

“Nín thở mau! Có...”

Tuy nhiên, lời cảnh báo cuối cùng vẫn chậm một bước.

Tốc độ khuếch tán của luồng “ma lực” quái dị đó vượt xa trí tưởng tượng, giống như một cơn dịch bệnh vô hình quét qua toàn bộ giáo đường.

Đám đông vừa rồi còn hăng hái xem náo nhiệt, nay như những bông lúa bị gặt phăng, ngã rạp xuống đất từng mảng lớn! Không ít người thậm chí còn chưa kịp phát ra âm thanh đã chìm vào hôn mê.

Ngay cả những hiệp sĩ Lẫm Đông đang đè các thánh hiệp sĩ cũng có không ít người bước chân lảo đảo, ánh mắt bắt đầu lờ đờ.

Cho dù nhóm Reid phản ứng nhanh chóng bịt mũi miệng, nhưng luồng ma lực đó dường như có thể thẩm thấu qua da, một cảm giác choáng váng nhẹ tênh như dòi trong xương bắt đầu xâm chiếm ý thức của họ.

Tim Reid thót lại một cái.

“Hỏng rồi...”

“Thần Quang Phù Hộ!”Đúng lúc này, Litt đang cầm cuốn giáo điển bước ra. Dù cô đang mặc lớp vỏ ngụy trang, sức mạnh không thể so với bản thể Letia, nhưng việc triển khai một phép Thánh Quang Thuật mang tính bảo vệ vẫn nằm trong khả năng.

Một màn sáng vàng rực rỡ lấy cô làm trung tâm đột ngột mở ra, lập tức bao phủ lấy Reid, Elian, Toss, Mason, Brian cùng vài hiệp sĩ Lẫm Đông đứng gần đó đang lung lay sắp đổ.

Luồng thánh quang ấm áp và thuần khiết tạm thời xua tan cảm giác choáng váng đang xâm lấn, giành lấy thời gian nghỉ ngơi quý báu cho mọi người bên trong kết giới.

“Mau tìm ra nguồn gốc!”

Reid không kịp nghĩ nhiều, ánh mắt quét qua toàn bộ hội trường, cố gắng tìm ra kẻ đang phát tán độc khí.

“Hì hì hì...”

Thế nhưng ngay lúc này, một tràng cười trầm thấp, đè nén, mang theo sự đắc ý và lạnh lẽo vô tận đột nhiên vang lên từ sâu trong bóng tối của hành lang bên hông giáo đường.

Reid nhìn theo hướng tiếng động, chỉ thấy Calis trong bộ áo choàng đỏ rực rỡ của Giám mục, thong dong bước ra từ bóng tối phía sau những cây cột trụ.

Trên mặt lão treo một nụ cười vặn vẹo đầy tàn nhẫn và đắc thắng, một bàn tay giấu trong ống tay áo rộng lùng bùng, dường như đang thao túng thứ gì đó.

“Thật là đáng tiếc nha,” giọng của Calis vang lên cực kỳ chói tai trong giáo đường yên tĩnh lúc này: “Không ngờ tới chứ gì, đoàn thánh hiệp sĩ Bạch Diệu này chẳng qua cũng chỉ là cái mồi nhử để ta ‘ném gạch dẫn ngọc’ mà thôi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!