Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3073

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

535 31444

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

520 1680

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

643 4223

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

18 119

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

566 4863

Tập 05 - Chương 7: Không Hổ Danh Là Trai Tân

Chương 7: Không Hổ Danh Là Trai Tân

“Trà hồng hoa?”

Nghe thấy cái tên này, Reid dĩ nhiên là liên tưởng ngay đến mấy thứ không được tốt đẹp cho lắm.

Nhưng để trả lời là có hay không, nhất thời anh cũng chẳng biết chắc được.

Nhìn bộ dạng trầm tư suy nghĩ này của Reid, Satania lúc này đã mồ hôi nhễ nhại.Có đôi khi, sự im lặng đã nói lên rất nhiều điều, nhất là đối với loại câu hỏi vốn chẳng cần phải suy nghĩ này, một khi đã phải cân nhắc thì...

Nghĩa là có.

Satania lúc này đã nhận ra, rất có thể mình vừa mới sa chân vào hang hùm miệng rắn rồi.

Nhưng dù là vậy, cô nàng vẫn không nhịn được mà lau mồ hôi trên trán, tiếp tục hỏi dồn.

“Rốt cuộc là có... hay là không có hả?”

“Nói một cách nghiêm túc thì, chắc là không đâu.”

“Cái gì mà gọi là nghiêm túc hả!”

Satania cảm thấy lúc này mình đang hoảng vãi chưởng, sau lưng lạnh toát như thể sắp bị ai đó tặng cho một dao vậy.

Không đúng, cô thà rằng thứ đâm vào lưng mình là một con dao thật sự còn hơn.

“Mà sao tự dưng cô lại hỏi cái này?”

“A ha ha ha...” Ánh mắt Satania liếc về phía cửa chính, như thể đang xác nhận xem cửa có bị khóa hay không: “Tôi chỉ tò mò chút thôi, tò mò chút thôi mà!”

Những lúc thế này, không được để lộ ý định bỏ chạy quá rõ ràng.

Trong lúc cô nàng còn đang mải tính kế chuồn lẹ, Letia đã bưng những món ăn vừa mới nấu xong lên bàn.

Hương thơm ngào ngạt của thức ăn khiến Satania trong phút chốc quên sạch cả nỗi hoảng loạn trong lòng, nước dãi bắt đầu chảy ra từ khóe miệng.

“Tôi khá là tự tin vào tay nghề nấu nướng của mình đấy... Đúng rồi, chẳng phải chúng ta định uống chút rượu sao?” Letia không biết từ đâu lôi ra hai chai rượu vang: “Đây là rượu vang cao cấp đấy nhé, bình thường có muốn uống cũng chẳng uống được đâu.”

“Đúng đúng đúng!”

Vốn dĩ còn tưởng là loại rượu mạnh gì đó, nhưng khi nghe Letia nói chỉ là rượu vang, Satania lập tức lấy lại sự tự tin.

Chẳng phải chỉ là dăm ba cái rượu vang thôi sao?

Chả lẽ uống hai ly thôi mà cũng có thể khiến mình gục ngã được chắc?

Sự tự tin bùng nổ, Satania vỗ vỗ vào ngực mình, sau đó tự rót cho mình hai ly đầy ú.

Reid định lên tiếng ngăn cản, nhưng Satania đã nhanh tay lẹ mắt, uống ực ực như trâu uống nước, tống sạch chỗ rượu đó vào bụng.

Một giây trôi qua...

Hai giây trôi qua...

Ba giây trôi qua...

Satania vừa rồi còn đang ưỡn ngực tự hào, ngay lập tức đổ rầm xuống bàn, say bí tỉ không biết trời trăng gì nữa.

“À thì...” Reid buông bàn tay đang giơ lơ lửng giữa không trung xuống, bất lực nói: “Quên chưa bảo cô là cái rượu vang này nồng độ hơn năm mươi độ.”

Letia nhấp một ngụm rượu, rồi gắp vài hạt lạc rang ném vào miệng, vừa nhai vừa nói.

“Mặc dù hai đứa mình uống quen rồi, nhưng trông cô nàng có vẻ không phải là người tửu lượng tốt cho lắm nhỉ.”

“Giờ thế này thì hơi khó giải quyết đây...” Reid suy nghĩ một hồi: “Em nấu phần cho ba người mà đúng không? Cô ấy chưa kịp ăn gì đã say khướt rồi, giờ tính sao đây?”“Thì gọi cô ấy dậy thôi~”

Letia vòng ra sau lưng Satania, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô nàng.

“Này~ Này~” Giọng điệu của cô dịu dàng và chậm rãi, hơi thở ấm nóng khẽ phả vào gò má Satania: “Đêm nay còn dài lắm... Nếu cứ thế mà ngủ thiếp đi, cô sẽ hối hận đấy nhé.”

Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã khiến cơn say của Satania tan biến sạch sành sanh ngay lập tức.

——————

“Ờm...” Reid nhìn Satania vừa ngấu nghiến ăn xong đã vắt chân lên cổ chạy mất hút như thể đang chạy trốn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Vừa rồi... em đã nói gì với cô ấy thế?”“Có gì đâu, chỉ là vài lời khuyên bảo bình thường thôi mà.”

Letia giả vờ như không biết gì, vươn vai một cái thật dài.

Quả nhiên, niềm vui của mình phải được xây dựng trên nỗi đau của người khác mới thú vị.

Giống như chơi game đấu giải vậy, chiến thắng của bạn chắc chắn phải dựa trên thất bại của người khác, đạo lý cơ bản là thế.

Vả lại, trêu chọc người khác thực sự rất vui đúng không?

“Cô ấy đi về một mình không sao chứ...” Reid nói được nửa câu, nhìn cái bóng lưng đang chạy nhanh như bay kia, liền lẳng lặng nuốt lời vào trong: “Thôi được rồi, xem chừng là không sao đâu.”

“Mà này~ Tuy cái nhóc tóc xanh kia trông có vẻ hậu đậu lại còn hơi ngốc, nhưng thực ra cũng khá đáng yêu đấy chứ?” Letia liếc nhìn Reid, nửa đùa nửa thật nói: “Thế nào, có ý đồ gì với cô ấy không? Nếu anh có ý định đó, em không ngại giúp anh dụ dỗ cô ấy về đây đâu.”

“Cái cô này...” Reid dở khóc dở cười nói: “Bạn gái nhà người ta chỉ hận không thể xóa sạch mọi liên lạc của phái nữ xung quanh bạn trai, sao em lại cứ làm ngược lại thế?”

“Đối với em thì chuyện đó thực sự chẳng hề gì...” Letia nhún vai: “Anh không thể trông chờ một con 'cá mặn' biết ghen tuông đâu nhỉ? Em là cá mặn thật, nhưng không phải loại 'bình giấm chua' đâu. Với lại... cái vụ 'tiêm chích' đó đau chết đi được, giờ em vẫn còn thấy hãi đây...”

“Tại em cứ thích 'cưỡng ép' quá mức, không đau mới là lạ.”

Reid cạn lời liếc nhìn Letia một cái.

“Hơn nữa nếu chỉ vì lý do đó thì em làm anh hơi buồn đấy, em nghĩ anh là loại người dễ dàng bị cái đầu dưới điều khiển cái đầu trên thế sao?”

“Hừ~”

Letia không nói gì, chỉ lẳng lặng vén nhẹ góc váy lên, để lộ vùng bí ẩn thấp thoáng sau lớp tất đùi trắng muốt.

Sau đó, cô dùng ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn vào cái dáng người đang co rụt lại của Reid.

“Đúng là cái miệng đàn ông~”

“Đây là phản ứng sinh lý bình thường thôi có được không?”

Reid trả lời một cách cực kỳ cứng cỏi.

Thế nhưng Letia chỉ nhún vai, bất lực nói.

“Đàn ông muốn kiểm soát cái đầu dưới của mình, em dĩ nhiên biết đó là một việc rất khó khăn, cái này anh không cần phải diễn, em thừa hiểu mà. Cho nên...” Letia nói đến đây, quay mặt sang một bên: “Thay vì lo lắng em không thỏa mãn được anh, rồi dẫn đến việc anh ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, chi bằng em giúp anh tìm một người khiến em yên tâm hơn... Ái chà!!”

Lời của Letia còn chưa dứt đã bị Reid búng cho một cái vào trán.

“Hồi trước anh đi tiệm Succubus với bọn Toss đều chỉ gọi 'món chay' thôi đấy, có thể nói là ăn uống còn chẳng được tốt bằng em đâu. Thế nên là... hãy tin tưởng bạn trai của em một chút đi được không?”

“Ưm...” Letia ôm trán, phồng má lên: “Hồi trước em bảo là hay ra phố Succubus chỉ là để tìm một lý do chính đáng để chuồn đi chơi thôi, chứ em cũng đã bao giờ đến đó đâu...”

Reid ngẩn người, anh nhìn biểu cảm của Letia, sau khi xác nhận đối phương không nói dối, anh cũng cảm thấy hơi khó tin.

“Thế còn cái thẻ Kim cương Succubus của em...”

“Nhờ Otto làm hộ đấy.”

“...Em đỉnh thật sự.”

Để có thể lười biếng mà hy sinh cả danh dự của bản thân đến mức này, đúng là không còn ai khác ngoài cô nàng.

“Quay lại vấn đề chính, chuyện em tìm vợ lẽ cho anh thì cứ dẹp đi. Nói thật lòng... theo anh thấy, nếu chuyện yêu đương mà chỉ dựa trên tình dục thì chẳng khác gì mấy vụ yêu qua đường cả.”

Sau khi nghe câu trả lời này, Letia im lặng một lát, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Phụt! Đúng là không hổ danh là Tiểu Trai Tân!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!