Chương 49: Bóng ma quá khứ
Có lẽ đúng như câu nói kia, Orc không bao giờ làm nô lệ, trừ khi được bao ăn bao ở.
Mà cô em khóa dưới trước mặt này lại càng là một cực phẩm.
Một người phụ nữ có thể bị mua chuộc dễ dàng chỉ bằng năm miếng bít tết, đúng là không còn lời nào để nói.
Thậm chí Letia còn nghĩ bụng nếu mình cho thêm tí xíu nữa là em nó auto lên giường luôn ấy chứ.Dĩ nhiên, cô cũng chỉ nghĩ bụng thế thôi.
Sau khi nhận hối lộ, để chừa cho mình một đường lui, Silvia vẫn trịnh trọng tuyên bố một câu trước."Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào một mình tôi thì thực sự quá khó khăn, tôi không dám đảm bảo chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ đâu nhé."
"Cũng đúng là cái lý đó..." Letia suy nghĩ một hồi, dường như nhớ ra điều gì đó, cô quay sang nói với Reid: "Đúng rồi, cái mặt nạ đó có sửa được không?"
Một Silvia có lẽ không đủ, nhưng nếu là hai người thì sao?
Letia dám khẳng định, chỉ cần mình có thể thâm nhập vào nội bộ Thánh Giáo, việc đoạt lấy quyền trượng trong tay Kalis hoàn toàn không phải vấn đề.
Dù sao trước đây cô cũng từng lẻn vào thành công một lần, chỉ là cũng chính vì lần đó mà toàn bộ giáo đường của Thánh Giáo đã kích hoạt mức độ cảnh giới cao nhất.
Trong tình huống này, ngay cả cô, muốn vào lại lần nữa cũng là chuyện bất khả thi.
Trừ khi có nội ứng.
Mà Silvia trước mặt, rõ ràng là lựa chọn tốt nhất.
"Sửa cũng không khó lắm, dự kiến ngày mai là xong," Reid sau khi trả lời câu hỏi của Letia, liền hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ cô muốn trà trộn vào đó?"
"Hai người bao giờ cũng ổn áp hơn một người mà, đúng không?"
Letia cũng hiểu nỗi lo của Reid, nhưng cô chỉ cười hì hì rồi vỗ vai anh.
"Tôi hiểu ý anh, nhưng đạo có trước có sau, nghề có chuyên môn riêng, chuyện thâm nhập kiểu này tôi rành hơn anh nhiều."
"Chú ý an toàn."
"Cái này thì tôi rõ hơn ai hết mà."
Sau khi hai người trao đổi xong, Letia liền nói tiếp với Silvia.
"Như cô thấy đấy, tới lúc đó tôi sẽ cùng hành động với cô."
"..." Silvia im lặng một lúc, sau đó cô ngẩng đầu lên nhìn Letia và hỏi: "Tại sao cô lại tin tưởng tôi đến thế?"
Đáp lại, Letia mỉm cười.
"Bởi vì tôi cũng từ Thẩm Phán Đình mà ra, cô đã trải qua những gì, chịu đựng những áp bức nào, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay."
Nói đến giữa chừng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Letia hơi sầm xuống.
"Hơn nữa ấy mà... Thẩm Phán Đình còn nợ tôi tận nửa năm tiền lương đấy."
Khóe miệng Reid giật giật.
Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao Letia lại chạy từ đế đô đến tận nơi này, cũng hiểu tại sao hồi đó khi mình chiêu mộ Letia, cô nàng này luôn nhấn mạnh việc lương bổng bao nhiêu.
Hóa ra là vì nguyên nhân này.
Tuy nhiên trong lòng Reid vẫn còn một thắc mắc.
"Nếu đã bị nợ lương nửa năm, vậy hồi đó cô sống sót bằng cách nào?"
"Hừ hừ hừ~" Letia kiêu ngạo khoanh tay trước ngực, cái đầu nhỏ hơi ngẩng lên: "Tất nhiên là nhờ vận dụng linh hoạt kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã phong phú của tôi rồi! Nấm trong rừng ấy mà, tôi không dám nói là phân biệt được hết, nhưng ít nhất mười loại thì tôi biết chín, hơn nữa rất nhiều loại rau dại đều có thể ăn được..."
Nghe Letia thao thao bất tuyệt kể lể, Reid không hề cảm thấy sự tự hào của đối phương, mà ngược lại có cảm giác xót xa khó tả.
Chẳng trách hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, cái đồ này luôn đóng vai một cỗ máy tàn sát đồ ăn vô tình.
"Chẳng phải Thánh Giáo các người là một đại giáo phái sao? Tại sao lại không nhận được lương?"
"Chuyện này... không tiện nói rõ."
Silvia không muốn nói, dù sao cô hiện tại vẫn là người của Thánh Giáo, nhưng Letia thì chẳng thèm quan tâm, cô thở dài một tiếng, đem tình hình nội bộ Thánh Giáo kể ra chi tiết.
"Chuyện này thì dài dòng lắm, chắc tôi cũng từng nói với Reid rồi nhỉ?" Letia thong thả nói: "Nội bộ Bạch Giáo rất loạn, còn loạn đến mức nào thì có lẽ anh hoàn toàn không có khái niệm đâu.""Cứ nói thế này đi, chuyện cha xứ và mấy cậu bé ở trong đó vẫn còn được coi là những thứ sạch sẽ nhất, có thể đem ra ánh sáng nhất đấy."
"Muốn biết tại sao trong Thẩm Phán Đình... có người có thể nhận lương sớm, còn có người lại bị nợ vài tháng thậm chí nửa năm không?" Giọng của Letia mang theo sự châm chọc lạnh lẽo, "Nguyên nhân... thực ra đơn giản đến mức đáng buồn nôn."
Ánh mắt cô quét qua Reid và Silvia, vạch trần bản chất dơ bẩn dưới lớp màn che đậy:
"Các mục sư thẩm phán hầu hết đều là phụ nữ trẻ, trong khi những kẻ nắm quyền, phân phối tài nguyên ở cấp cao thì toàn bộ đều là đàn ông." Giọng điệu của cô bình thản nhưng lạnh lẽo: "Cộng thêm việc trong toàn bộ hệ thống, từ trên xuống dưới đều tràn ngập phong khí dâm ô..." Cô nhìn Reid, ánh mắt tỏ tường, "Tại sao lại bị nợ lương? Với bộ não của anh, chắc đã đoán ra rồi chứ?"
"..." Reid rơi vào sự im lặng thật dài, lông mày nhíu chặt, cuối cùng khó khăn thốt ra một từ: "Cưỡng ép?"
"Chính xác, những mục sư thẩm phán chấp nhận đánh đổi thân xác sẽ nhận được lương nhanh hơn, còn những người không chịu đánh đổi mà lại lọt vào mắt xanh của đối phương thì sẽ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, cho đến khi không chịu nổi áp lực, chỉ có thể đồng ý với sự cưỡng ép của chúng,"
"Cũng may, ngay cả những kẻ cao tầng này cũng không dám trực tiếp dùng quyền hạn để cưỡng bức người khác, đây có lẽ là tin tốt duy nhất rồi."
Letia bưng một ly nước lên, sau khi nhấp một ngụm cho thấm giọng, cô nói tiếp.
"Còn về việc tại sao không phản kháng? Thứ nhất, những người vào Thẩm Phán Đình đa số là trẻ mồ côi; thứ hai, nội bộ Thánh Giáo sở hữu quyền năng 'Chúa Tể', muốn phản kháng gần như là chuyện không tưởng,"
"Thêm vào đó, hồ sơ của mỗi mục sư đều được lưu giữ trong Thẩm Phán Đình, nên sau khi trốn thoát chỉ có thể trở thành kẻ không hộ tịch, không tìm được việc làm, pháp luật không bảo vệ bạn, và kết cục của một người phụ nữ lang thang trên đường phố sẽ ra sao... chắc tôi không cần phải nói thêm nữa nhỉ?"
Nơi này không giống với kiếp trước, nếu phải đưa ra một ví dụ hình ảnh, thì môi trường ở đây đại khái chính là phiên bản Mỹ Plus.Một người phụ nữ lưu lạc đầu đường xó chợ, thậm chí ngay cả cái chết cũng là một điều xa xỉ.
Đối mặt với những lời này của Letia, sự im lặng của Reid càng trở nên nặng nề, bức tranh mà Letia vẽ ra quá đen tối, quá nghẹt thở, khiến anh nhất thời không nói nên lời.
Silvia không nói gì, chỉ thở dài một tiếng, lắc đầu.
Nếu có thể, ai lại muốn vì năm miếng bít tết mà phải cúi đầu chứ?
Chung quy cũng bởi vì đã chứng kiến quá nhiều chuyện đê tiện, khi mà ai ai cũng muốn tham đồ thân xác của mình, thì một cuộc giao dịch đổi lấy năm miếng bít tết lại là một chuyện thanh cao đến nhường nào.
"Vậy nên Reid à, chắc anh đã hiểu tại sao tôi phải trốn khỏi Thẩm Phán Đình rồi chứ, không chỉ vì chán ghét việc giết chóc, mà quan trọng hơn là vì bên trong đó quá đen tối, đen tối đến mức khiến tôi cũng thấy buồn nôn," nói đến đây, Letia chuyển ánh mắt sang Silvia: "Tôi bảo này, em khóa dưới à, em cũng sớm mà 'chuồn' đi thôi, dù sao tôi cũng đã vượt qua như thế đấy."
"...Cảm ơn, tôi sẽ cân nhắc."
Silvia sau khi đã ăn no uống đủ, cô đã nghĩ thông suốt điều gì đó, cũng cuối cùng hạ quyết tâm, thế là liền hơi cúi người chào hai người họ.
"Đa tạ vì sự chiêu đãi, và còn..." Cô do dự một lúc mới tiếp tục mở lời: "Đến lúc các người tẩn Kalis, làm ơn hãy dùng sức mạnh tay một chút."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
