Tiếng Vọng Thiên Đường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 162

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2100

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3962

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18463

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2248

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1003

Ngoại truyện - Ngoại truyện tập 05 - Tôi hỏi mỗi người về ba bài hát yêu thích của họ / Saejima Rinko

Saejima Rinko

Barcarolle / Chopin

Bản hoà tấu cho violin, piano và dàn nhạc dây cung Rê thứ / Felix Mendelssohn

The Entertainer / Billy Joel

Makoto: “Quả nhiên là Rinko sẽ chọn Chopin đầu tiên ha.”

Rinko: “Thiếu Chopin là không thể chấp nhận được. Nếu như chỉ được chọn một thì chắc chắn tớ sẽ chọn Barcarolle, kiệt tác cuối cùng vào những năm cuối đời của Chopin. Mà nhắc đến Barcarolle thì đó là một thể loại nhạc dùng nhịp kép để cho ta cảm giác chậm rãi, nhưng mà nỗi buồn trong tác phẩm Barcarolle của Chopin đâu chỉ dịu dàng như vậy, nó có thể khiến ta có cảm tưởng rằng dường như tim ta sắp ngừng đập vậy. Tớ nghĩ đây là tác phẩm của con đò trên sông Sanzu mới đúng.”

Makoto: “Đáng sợ quá đấy. Dù đây là tác phẩm Chopin hoàn thành ba năm trước khi chết thì cậu cũng không nên nói vậy chứ.”

Shizuki: “Tác phẩm thứ hai…tớ chưa từng nghe qua luôn. Nếu nhắc tới một bản hoà tấu piano của Felix Mendelssohn thì tớ có biết một bài cực kì nổi tiếng mà đến cả tớ cũng biết, nhưng mà hình như không phải bài này nhỉ?.”

Rinko: “Hai tác phẩm khác nhau đó. Bài này gần như không ai biết luôn, thế nên rất hiếm khi thấy có ai đó biểu diễn nó. Đây là một bản hoà tấu vô cùng đoan trang và gọn ghẽ của hai nghệ sĩ độc tấu, một violin một piano, họ cùng nhau so tài như thể đang thể hiện tài năng của mình, hoàn toàn không có chút khuyết điểm nào cả. Tớ rất muốn biểu diễn tác phẩm này nhưng không tìm được ai chơi violin cả.”

Akane: “Tớ nè! Để tớ chơi phần violin cho!”

Rinko: “Cậu chỉ biết chơi sơ sơ thôi mà, cậu không chơi được bản này đâu.”

Akane: “Ưưưưưưư…tớ không còn gì để nói cả.”

Makoto: “Chà, tác phẩm cuối cùng đúng là ngoài dự đoán đấy nhỉ. Nhưng Billy Joel cũng là “piano man” nên cũng chả bất ngờ lắm ha?”

Rinko: “Tác phẩm này là một bản biến thể. Mỗi đoạn của nó không dài lắm nhưng càng lặp lại thì bản nhạc càng trở nên lộng lẫy hơn. Billy còn vừa chơi bài này vừa hát nữa cơ, ông ta đúng là giỏi thật đấy. Murase-kun phải cố gắng cả phần chơi đàn và hát đấy nhé, còn tớ sẽ chơi castanet hoặc thứ gì đó tương tự cho.”

Makoto: “Piano thì do cậu chơi mới phải chứ!?”

“Piano man” là tác phẩm nổi tiếng nhất và là tác phẩm đặc trưng của Billy Joel.