Chương 86: Bóp
Trên Nguyệt Luân Tông.
Cố Trì trở về sân viện của mình, đẩy cửa bước vào, mọi thứ vẫn như thường lệ.
Theo lý mà nói, hiện tại hắn chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, nhưng tính ra đã bảy ngày trôi qua kể từ lần cuối châm cứu cho Quý Ngưng, hắn lẽ ra nên đến chỗ Quý Ngưng thi châm cho nàng một lần trước.
Nhưng hắn quá mệt mỏi.
Lúc này thần hồn hắn lộ ra vẻ mệt mỏi khó tả, điều này không phải do luyện kiếm hay dây dưa với Phương Khê Vũ. Dây dưa với Phương Khê Vũ ngược lại giống như liếc mắt đưa tình hơn, đối với hắn chẳng ảnh hưởng gì. Nguyên nhân là do kiếm ý trong những căn phòng trên Kiếm Tháp kia, giờ đây dường như vẫn đang ong ong vang vọng trong đầu hắn, hồi lâu không tan.
Cũng may thi châm dù có hoãn lại một hai ngày cũng không ảnh hưởng gì lớn. Cố Trì dùng đạo pháp ngưng tụ một con linh cáp, để nó bay đến viện lạc của Quý Ngưng, báo cho nàng biết lần thi châm này hắn sẽ đến muộn hơn, hắn cần nghỉ ngơi một hai ngày. Sau đó, hắn trở về phòng mình, vùi đầu vào gối ngủ thiếp đi.
....................................
Viện lạc của Quý Ngưng.
Nàng đã nhận được con linh cáp kia. Trước đó nàng đang luyện kiếm trong sân. Hiện giờ cơ thể nàng đã khôi phục chút khí lực, linh khí cũng dần bắt đầu vận chuyển, tự nhiên liền nhặt lại kiếm thuật đã bỏ bê bấy lâu nay.
Trước đó ánh mắt nàng còn trong trẻo sáng ngời, nhưng khi đọc xong tin tức trên linh cáp, gần như trong nháy mắt, ánh mắt nàng liền ảm đạm đi vài phần. Nàng ngồi xuống ghế, nhìn chén trà nóng và đĩa bánh ngọt trên bàn chưa động một miếng nào, người gục xuống bàn, mày liễu bất giác hơi rũ xuống.
Nàng cũng không nói rõ được mình bị làm sao nữa.
Trước kia nàng ở một mình trong viện lạc không hề ra ngoài, dù sao những năm qua nàng vẫn luôn sống như vậy, nàng đã sớm quen với nỗi cô đơn do bệnh tật mang lại. Nhưng hiện tại nàng có thể cảm nhận rõ ràng, cơ thể mình đang tốt lên từng chút một.
Nhưng có lẽ chính vì sự thay đổi tâm lý, nàng mới dần tỉnh táo lại, bắt đầu nhận ra trước đó mình đã làm những chuyện hoang đường đến mức nào.
Thật kỳ lạ.
Nàng từng là thiên tài xuất sắc nhất của dòng chính họ Quý, là tiểu công chúa được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, từng có vô số người ân cần với nàng nhưng nàng đều không thèm để ý. Vậy mà mấy hôm trước nàng lại chủ động sáp lại gần một nam nhân đang ngủ say, vừa hôn vừa sờ hắn...
Cho dù hắn sinh ra với khuôn mặt đẹp trai đến thế, nhưng sao nàng có thể làm ra chuyện thấp hèn, chuyện không biết liêm sỉ như vậy chứ?
Mấy ngày nay Quý Ngưng cứ lặp đi lặp lại việc tìm kiếm lý do. Có lẽ là vì nàng cô đơn trong viện quá lâu, có lẽ là vì Cố Trì đã cho nàng hy vọng sống, hay là vì hắn đã nhìn hết cơ thể nàng nên đáy lòng nàng thấy bất mãn muốn đòi lại vốn, hoặc giả là vì...
Nhưng mỗi lần nàng nghĩ tới nghĩ lui thì đầu óc lại rối như tơ vò, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt Cố Trì, chỉ mong sao ngày thi châm mau đến. Đối với việc này nàng tràn đầy mong đợi, lúc sáng sớm tỉnh dậy, nàng đã đứng trước tủ quần áo chọn váy áo rất lâu.
Lúc này nàng mặc một bộ cung váy trắng tinh, màu sắc váy áo như ánh trăng vằng vặc, nhưng lại không sánh bằng làn da trắng lạnh mịn màng oánh nhuận của nàng.
Thân hình thiếu nữ mười tám tuổi như cành liễu mới trổ, tuy vẫn còn vương vấn một nét ngây thơ chưa thoát hết, nhưng vóc dáng nàng đã trổ mã hoàn toàn. Bất kể là vòng eo thon thả như rắn nước, hay đôi chân dài thẳng tắp thon thả dưới bờ mông vểnh, đường nét đều sạch sẽ và thánh khiết đến thế.
Huống hồ dưới váy nàng còn đi một đôi hài cao gót dây buộc màu xám bạc hở ngón, dây giày khẽ quấn lấy cổ chân mảnh khảnh, ngón chân phấn nộn không tô vẽ màu sắc nhưng vẫn tinh khôi hồng hào.
Cố Trì nói hai ngày sau mới đến.
Trước kia khi nàng ở một mình trong viện, chỉ cảm thấy ngày tháng mơ hồ, nhắm mắt mở mắt một cái đã là ngày đêm thay đổi. Nhưng bảy ngày này ở trong viện, nàng cảm thấy thời gian trở nên dài đằng đẵng và giày vò như vậy, giờ đây lại còn phải thêm hai ngày nữa.
Đôi mắt nàng nhìn điểm tâm trên bàn, nhất thời chẳng còn chút khẩu vị nào.
....................................
Cố Trì lờ mờ cảm thấy ngực hơi nhột.
Hắn mơ màng mở mắt, hơi cúi đầu, trong tầm mắt là một đôi chân nhỏ trắng như ngọc đang mang tất ngắn màu trắng, cổ chân thon thả ôn nhuận như noãn ngọc.
Cái này thì không cần nghĩ cũng biết là ai rồi.
Hắn nghiêng đầu qua, Phương Khê Vũ đã kéo một cái ghế đến, lúc này đang ngồi nghiêng bên giường hắn, không chút kiêng dè gác đôi bắp chân thon dài dưới tà đạo bào lên ngực hắn, đôi chân nhỏ mang tất trắng cứ thế giẫm lên, mũi chân khẽ điểm.
“Dậy, luyện kiếm.” Giọng nàng vẫn thanh lãnh kiêu ngạo như thế.
“Hôm nay ta rất mệt, phải ngủ một ngày, lần này không phải nói đùa đâu.” Giọng Cố Trì cũng lộ ra vẻ mệt mỏi.
Phương Khê Vũ im lặng giây lát, nghiêng đầu, sau đó mở miệng: “Ngày mai luyện bù?”
Cố Trì nhắm mắt lại, coi như đồng ý, đôi chân nhỏ trắng nõn trước ngực cũng dời đi. Hắn vừa định kéo chăn trùm kín đầu tiếp tục ngủ ngon một giấc, nhưng lại lờ mờ nghe thấy tiếng động. Hắn lười mở mắt, tiếp đó liền cảm giác chăn bị xốc lên, một thân thể ôn hương nhuyễn ngọc chui vào trong chăn của hắn.
Cũng may mấy ngày nay số lần Cố Trì và Phương Khê Vũ ngủ cùng nhau khá nhiều, hoặc là do hiện tại hắn rất buồn ngủ, hắn cũng không cảm thấy không quen cho lắm. Cho dù Phương Khê Vũ lại nhẹ nhàng ôm lấy hắn, bình thản lẩm bẩm một câu “tu tâm”, hắn cũng rất nhanh đã ngủ say.
..........................................
Trước mặt Cố Trì lúc này có một dải ngân hà.
Hắn biết rất rõ mình không phải đang nằm mơ, đây cũng là nguyên nhân khiến thần hồn hắn cảm thấy mệt mỏi trước đó. Trước mắt là một bầu trời đêm mênh mông, mà trong bầu trời đêm ấy, vô số kiếm mang lấp lánh như sao trời đang bay loạn xạ, thi thoảng va vào nhau, tóe ra những tia lửa li ti.
Và hắn hiện tại đang nỗ lực phân loại toàn bộ những kiếm mang lấp lánh này, bắt chúng phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng có chạy lung tung va đập như kẻ ngốc nữa. Những kiếm mang này có cái đến từ Kiếm Bi Lâm của Nguyệt Luân Tông, có cái bắt nguồn từ Kiếm Tháp trên Vân Tước Tiên Cung, từ khi hắn cảm nhận được những kiếm ý đó, từng luồng kiếm mang yếu ớt này liền xuất hiện trong biển thần hồn của hắn.
Kỳ thực hắn cũng không biết đây được tính là tình huống gì, nhưng đáng tiếc là hắn cũng chẳng có người để thỉnh giáo, chỉ đành tự mình mò mẫm trước, đợi một thời gian nữa sẽ đến Tàng Kinh Các tìm vận may trong mấy cuốn điển tịch xem có thể biết rốt cuộc chuyện này là sao không.
Lúc này trong dải ngân hà trước mặt, có vài kiếm mang càng thêm sáng rực, huy hoàng hơn vài phần. Ví dụ như kiếm mang đại diện cho Nguyệt Luân Kiếm Pháp, cùng với đạo kiếm mang đại diện cho Toái Ngọc Kiếm Pháp của hoàng tộc họ Bùi, lúc này chúng đều ngoan ngoãn lơ lửng ở đó, chiếu rọi thế giới thần hồn của hắn.
Cố Trì nỗ lực sắp xếp lại những kiếm mang vụn vặt kia mất hơn nửa ngày, nhìn chúng cuối cùng cũng từng chút một trở nên ngoan ngoãn, bắt đầu vận hành theo quỹ đạo quy củ hơn, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó ý thức mới thực sự chìm vào giấc ngủ dài.
....................................
Khi tỉnh lại đã là đêm khuya.
Mưa đập vào song cửa, tiếng mưa rả rích lờ mờ truyền vào tai Cố Trì. Hắn muốn trở mình, tay lơ đãng sờ soạng lung tung, lại bất ngờ chạm phải một mảng đầy đặn mềm mại ôn nhu.
Thật mềm.
Đầu óc hắn hơi mơ hồ, nhưng đã phản ứng lại được lúc này tay hắn đang sờ vào cái gì. Thế nhưng phản ứng bản năng lại không phải rụt lại như bị điện giật, mà là bóp một cái.
Thật sự rất mềm.
Thế là hắn lại bóp thêm cái nữa.
Giây tiếp theo, Phương Khê Vũ đang ngủ say mở bừng mắt, nhìn cái vuốt chó đến từ người bên cạnh lúc này đang đặt trên bờ mông trắng như tuyết của mình, trong khoảnh khắc đôi mắt nàng sát cơ lộ rõ. Còn chưa đợi Cố Trì mở miệng, kiếm hoàn trong tay đã ong ong vang lên, hóa thành linh kiếm lơ lửng giữa không trung.
Cố Trì hất chăn, vắt chân lên cổ mà chạy.
Hai người bắt đầu rượt đuổi trong sân, mày liễu Phương Khê Vũ lạnh băng, giọng điệu hơi lộ ra vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Gan chó của ngươi càng ngày càng lớn!”
“Chẳng phải chỉ bóp mông chút thôi sao... Làm gì thế, mông hổ không sờ được à?” Cố Trì vừa nói vừa rụt đầu tránh thoát một đạo kiếm khí Phương Khê Vũ chém tới. Nàng là thật sự không sợ một kiếm này chém bay đầu hắn.
Tuy rằng nàng quả thực cũng không làm được điều đó.
Hai người cứ thế gượng gạo rượt đuổi nhau trong sân hết một nén nhang, cho đến khi Phương Khê Vũ bỏ cuộc trước, đứng tại chỗ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Phương Khê Vũ không đuổi, Cố Trì cũng lười chạy. Hắn nhìn cơ thể hơi thở dốc của Phương Khê Vũ, lúc này bộ ngực đầy đặn dưới lớp đạo bào đang khẽ phập phồng theo nhịp thở của nàng.
Phương Khê Vũ vừa mới hạ hỏa chuẩn bị đình chiến, giây tiếp theo trong miệng Cố Trì lại thốt ra một câu: “Cũng đâu phải lần đầu tiên bóp... phản ứng lớn thế làm gì...”
Trong sát na tiếp theo, phi kiếm trong tay nàng rời tay bay ra, đâm về phía Cố Trì. Tiếc là chẳng khác nào dê vào miệng cọp, bị Cố Trì vững vàng ôm vào trong lòng, thậm chí nàng dùng linh giác điều khiển phi kiếm, phi kiếm vẫn bị giam cầm chặt chẽ trong tay hắn, không thu về được.
Cố Trì hướng về phía nàng cười đắc ý.
Lúc này hắn mới buông tay ra, phi kiếm bay trở lại vào cổ tay Phương Khê Vũ. Mà lúc này Phương Khê Vũ ý thức được chênh lệch giữa hai người cứ thế lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, động thủ không được thì dùng ánh mắt ghét bỏ lạnh lùng tra tấn hắn.
Tiếc là da mặt Cố Trì xưa nay vốn dày, hắn đi đến bên ghế rồi ngồi xuống, nhìn vào mắt Phương Khê Vũ: “Ngươi cảm thấy với biểu hiện vừa rồi của ta thì có mấy thành phần thắng khi đấu với Quý Nhất?”
“Chưa đến một thành.”
“Này này, tốt xấu gì ta cũng Kết Đan trung kỳ rồi đấy.”
“Quý Nhất là song linh căn Thiên Đạo Kết Anh, nếu không hắn đã sớm là Nguyên Anh hậu kỳ rồi.”
Cố Trì chán nản rũ vai xuống: “Được rồi, thôi, không muốn nghe nữa.”
Phương Khê Vũ chậm rãi đi đến bên cạnh hắn. Trước khi ngồi xuống, nàng còn bất mãn nâng bắp chân trắng nõn dưới tà đạo bào lên, đá vào bắp chân Cố Trì một cái rồi mới thỏa mãn ngồi xuống. Nàng bắt đầu pha trà.
Phải nói rằng, nhìn nàng pha trà bản thân nó đã là một việc rất hưởng thụ. Tư thái nàng đoan trang tao nhã, mày liễu thanh lãnh, vòng eo thon thả lại thẳng tắp đến thế.
“Cho nên ngươi lại làm cái gì mà phải ngủ cả ngày?”
“Bí mật.” Cố Trì lắc đầu, giọng điệu thần thần bí bí.
Phương Khê Vũ lười tìm hiểu, dù sao nàng biết có gặng hỏi thì tên này cũng sẽ không nói. Nhưng tự nhiên lại rất muốn đá hắn thêm cái nữa, hiềm nỗi cứ cảm giác sẽ bị hắn tóm được rồi lại bị giở trò sàm sỡ chân nhỏ, mỗi lần cổ chân bị hắn nắm lấy... nàng liền mất hết sức lực.
Thôi, không đá nữa.
“Ngày mai luyện kiếm được không?”
“Tối mai ta phải đi thi châm cho Quý Ngưng, thi châm cũng mệt lắm... Hay là ngày kia hẵng luyện?”
“Vậy ngày kia sẽ là bốn canh giờ rưỡi.”
“Ngươi giết ta đi.” Cố Trì ngả người ra sau, trợn trắng mắt.
Phương Khê Vũ không thèm để ý hắn làm trò, đẩy chén trà đến trước mặt hắn. Cố Trì bưng bát trà lên, thong thả ung dung bắt đầu uống trà.
Lúc này trong sân chỉ thắp sáng một ngọn đèn đá lưu huỳnh, đêm trăng thanh tịnh. Cũng may đã là đêm khuya, ánh trăng vằng vặc như dải lụa bạc đổ xuống, rơi lên người Phương Khê Vũ trước mặt, tôn lên vóc người mạn diệu của nàng càng thêm thánh khiết.
Rõ ràng liếc mắt nhìn qua thế nào cũng giống như thần nữ lòng mang thiên thượng, không nhiễm bụi trần. Nhưng dạo gần đây càng lúc càng thân quen... Cố Trì luôn cảm thấy nàng càng giống một cô bé ấu trĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
