Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 1: Chẳng Có Mưa Giông, Cũng Chẳng Có Tình - Chương 40: Lễ bái sư

Chương 40: Lễ bái sư

Dù đã được Phương Tử Nguyệt cho uống linh dược, Quý Nhị vẫn phải được người ta khiêng xuống.

Lúc này Phương Tử Nguyệt mới chịu buông bàn tay đang véo má Cố Trì ra, bà thản nhiên nhìn các trưởng lão đang kinh nghi bất định dưới đài, lạnh lùng nói: “Sắp xếp cho hắn đến Trì Nguyệt Lâu. Từ nay về sau, hắn chính là đệ tử thân truyền duy nhất của ta, sớm mang ngọc bài thân phận của hắn đến đây, ta sẽ đích thân tự tay điêu khắc.”

Các đệ tử dưới đài đều ngỡ ngàng, không biết tán tu dưới núi đột nhiên xuất hiện này rốt cuộc lấy đâu ra phúc phận lớn như vậy, nhưng những tu sĩ thông minh trong số đó cũng nhanh chóng suy luận ra: Tán tu dưới núi này trạc tuổi Quý Nhị, lại có thể vượt cấp khiêu chiến, thậm chí với tư thế tay không tấc sắt đánh cho Quý Nhị cầm song kiếm bị thương đến mức này, thiên phú của hắn đương nhiên có thể coi là kinh thế hãi tục.

Nghĩ như vậy, việc được Phương Tử Nguyệt nhận làm đệ tử dường như cũng hợp lý.

Nhưng Quý Nhị bị thương nặng như vậy… Quý gia liệu có chịu để yên chuyện này không?

Đây rõ ràng không phải vấn đề Cố Trì cần quan tâm lúc này, hắn có chút ngơ ngác đứng tại chỗ, như con rối gỗ. Cho đến khi Phương Tử Nguyệt rời đi, cho đến khi trưởng lão trong tông môn đến trước mặt hắn, yêu cầu hắn đi theo đến Trì Nguyệt Lâu.

Môi hắn mấp máy, nhưng không thốt nên lời, cho đến khi Phương Khê Vũ đứng cách đó không xa bỗng nhiên lên tiếng: “Để ta đưa hắn đi.”

Thế là Phương Khê Vũ đi đến trước mặt hắn, Cố Trì đi theo sau lưng nàng, nhìn tà áo nàng bay bay.

……………………………………

Trì Nguyệt Lâu nằm trên Nguyệt Luân Phong, Nguyệt Luân Phong là chủ phong của Nguyệt Luân Tông, còn Trì Nguyệt Lâu là một động phủ có linh khí nồng đậm đến mức thái quá, động phủ của Phương Tử Nguyệt và Phương Khê Vũ cũng nằm cách Trì Nguyệt Lâu không xa.

Trì Nguyệt Lâu rất lớn, ở một mình Cố Trì thì quá rộng rãi, hậu viện còn có linh tuyền thiên địa, trong viện trồng không ít linh thụ hoa quả, thậm chí còn có một mảnh dược điền có thể tự do sử dụng, linh khí trong không khí ở sân viện nồng đậm gấp mười lần bên ngoài.

Đối mặt với đãi ngộ như vậy, nếu là đệ tử nội môn bình thường, e là đã sớm vui mừng khôn xiết, nhưng lúc này Cố Trì thậm chí lười che giấu vẻ mặt ủ rũ của mình, chẳng vui vẻ nổi chút nào.

Hắn không đoán được Phương Tử Nguyệt rốt cuộc đã đoán ra được những gì.

Bà ta đoán được hắn là Thanh Diện, hay đoán được hắn mang Ma Long Cổ? Rõ ràng khí tức Ma Long Cổ của hắn tuyệt đối không có khả năng lộ ra ngoài.

Phương Khê Vũ đã dẫn hắn đến Trì Nguyệt Lâu, nàng dừng bước, quay đầu nhìn Cố Trì, Cố Trì vẫn bộ dạng ỉu xìu như cũ. Thấy nàng quay lại, hai người nhìn nhau vài giây, Phương Khê Vũ chậm rãi nói: “Ta không ngờ mẫu thân lại chọn nhận ngươi làm đệ tử.”

“Ta cũng không ngờ.” Cố Trì thở dài.

“Ngươi có vẻ rất không tình nguyện?” Phương Khê Vũ hơi nhướng mi.

“Thực không dám giấu, ta đến Nguyệt Luân Tông chỉ để học kiếm, vốn định học được kiếm pháp, tích cóp đủ linh thạch báo đáp, liền tìm cách thoát ly tông môn, tiếp tục về dưới núi làm nhàn vân dã hạc.”

Phương Khê Vũ im lặng một lát: “Chuyện mẫu thân đã quyết sẽ không dễ dàng thay đổi.”

“Lỡ ta thiên tư ngu dốt, học kiếm không được thì sao…” Cố Trì gãi đầu, “Chẳng phải phụ lòng tốt của tông chủ?”

“Học rồi hẵng nói.” Phương Khê Vũ thản nhiên trả lời.

“Cũng phải.” Cố Trì gật đầu, “Cảm ơn ngươi đã đưa ta đến đây.”

“Không có gì.” Phương Khê Vũ lắc đầu, nàng đi về hướng khác, đi được khoảng mười mấy bước, nàng bỗng quay đầu lại, ánh mắt lại nhìn về phía Cố Trì.

Cố Trì vẫn đứng tại chỗ, chưa vội đi vào, vì hắn biết Phương Khê Vũ vừa rồi vẻ mặt muốn nói lại thôi, dường như có điều muốn nói.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy mấy nhịp thở, Phương Khê Vũ cuối cùng cũng mở miệng, chỉ là lúc này giọng nàng có chút lạnh lùng: “Dù mẫu thân đã hứa, ta cũng sẽ không tình nguyện gả cho ngươi.”

Cố Trì dở khóc dở cười: “Ta cũng đâu định cưới ngươi, không cần hiểu lầm.”

Nhưng một lát sau, hắn nghĩ lại dường như quả thật rất dễ gây hiểu lầm, lúc Phương Tử Nguyệt hỏi hắn có nguyện ý không, hắn im lặng từ chối, nhưng Phương Tử Nguyệt vừa nói sẽ gả Phương Khê Vũ cho hắn, hắn lại lập tức đồng ý… Bởi người ngoài đâu có nhìn thấy linh khí của Phương Tử Nguyệt đã tràn vào đầu hắn, chỉ đợi hắn từ chối là cho đầu hắn nở hoa.

“Như vậy thì tốt rồi.” Phương Khê Vũ dường như thở phào nhẹ nhõm.

“Sư tỷ đi thong thả.” Cố Trì cung kính đáp.

………………………………

Cố Trì đẩy cửa sân viện bước vào.

Linh khí trong viện nồng đậm đến mức hắn rùng mình, cơ thể bắt đầu có chút không quen. Vết thương trước ngực vẫn còn đau âm ỉ, chuyện này thì không sao, vì hắn biết Quý Nhị bị thương nặng hơn hắn nhiều.

Nếu hắn lý trí hơn một chút thì đáng lẽ nên thu tay lại, không đánh Quý Nhị nặng như thế. Nhưng tất cả lý trí của hắn đều dùng để giữ lại cho Quý Nhị một mạng rồi, nếu là ở dưới núi, hắn sẽ đập nát từng khúc xương của Quý Nhị, rồi phế bỏ từng khiếu huyệt của hắn ta, để hắn ta trơ mắt nhìn mình từ thiên tài từng chút một trở nên tầm thường, trở thành phế vật hoàn toàn, cuối cùng tuyệt vọng mà chết.

Nhưng nếu giết Quý Nhị thật, hắn chắc cũng phải bỏ mạng ở đây.

Cố Trì thở dài một tiếng, cởi bỏ y phục trên người, đi về phía hậu viện. Khi nhìn thấy hai hồ suối nước nóng và suối lạnh ở hậu viện, lông mày hắn vẫn hơi giật giật. Dưới suối nước nóng chôn Xích Hỏa Linh Ngọc, hơn nữa số lượng rõ ràng rất nhiều, kích hoạt lên dùng mười năm cũng không hết, còn dưới suối lạnh chôn Hàn Ngọc Linh Tủy, đều là những thứ cực tốt cho việc tôi luyện nhục thân.

Lo lắng cho tương lai chẳng có ý nghĩa gì, bao nhiêu năm nay hắn cũng dần học được cách đã đến thì an tâm ở lại. Sau khi cởi hết y phục, hắn tự nhiên bước vào hồ suối lạnh trước, cảm nhận dòng nước suối hơi lạnh bao bọc lấy cơ thể, vết thương trên người hắn cũng bắt đầu được chữa lành từng chút một.

Vừa khéo là thời điểm tốt để dùng viên Phượng Huyết Bảo Đan kim văn kia.

Trên người hắn hiện có hai viên Phượng Huyết Linh Đan kim văn, coi như thu hoạch lớn nhất gần đây của hắn. Phượng Huyết Linh Đan kim văn có công hiệu cực lớn đối với việc tôi luyện nhục thân, nhưng khi dùng phải chuẩn bị đủ thứ để áp chế dược tính, nếu không sẽ mang lại đau đớn cực độ, nghe nói ngay cả thần hồn cũng sẽ bị tia phượng huyết kia thiêu đốt.

Cố Trì ném nó vào miệng như ăn kẹo, nhắm mắt lại.

Đau đớn đã sớm trở thành người bạn đồng hành như hình với bóng trên con đường tu hành của hắn, hắn chưa bao giờ sợ hãi.

…………………………

Nguyệt Luân Tông, trên Nguyệt Luân Phong, Tố Nguyệt Lâu.

Tố Nguyệt Lâu là nơi ở của các đời tông chủ, hiện tại chỉ có một mình Phương Tử Nguyệt sống ở đây.

Sau khi đưa Cố Trì đến Trì Nguyệt Lâu, Phương Khê Vũ không vội về ngay, mà đi đến trước Tố Nguyệt Lâu, nàng đứng trước cửa rất lâu, nhưng vẫn luôn không gõ cửa.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cây hòe trước cửa, chiếu xuống người Phương Khê Vũ, nàng đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, cuối cùng vẫn không đủ can đảm gõ cửa để hỏi cho ra lẽ.

Cái gì mà… gả mình cho hắn chứ?

Quá đáng thật.

………………………………

Đêm xuống.

Nguyệt Luân Tông đêm nay náo nhiệt hơn bình thường.

Đám đệ tử kết thúc buổi luyện kiếm buổi chiều, tự nhiên tụ tập lại với nhau, bàn tán về chuyện Cố Trì nhập môn ban ngày. Trong mắt họ, Quý Nhị từng là sự tồn tại mà gần như tất cả mọi người đều khó lòng theo kịp, ngoại trừ Quý Nhất ra, không ai có thể thắng hắn ta nửa phần. Nhưng không ai ngờ rằng, theo tin tức vừa truyền ra một canh giờ trước, Quý Nhị ít nhất phải nằm trên giường thêm hai tháng nữa.

Đã có người giỏi vẽ tranh thủy mặc, vẽ lại chân dung Cố Trì nhìn thấy ban ngày, để những đệ tử bỏ lỡ trận tỷ thí hôm nay truyền tay nhau xem. Rõ ràng còn chưa gặp người thật, đã có một số nữ đệ tử vì bức tranh mà bắt đầu nói đỡ cho vị sư đệ mới Cố Trì chưa từng gặp mặt này.

Nguyên nhân không gì khác, khuôn mặt hắn sinh ra ôn hòa thuần lương như vậy, sao có thể là người xấu chứ?

Lại kết hợp với lời kể của những người xem lúc trước, là Quý Nhị vừa lên đã nhắm vào chỗ hiểm của người ta, chuyện này đổi lại là ai chẳng nổi giận đùng đùng, đánh mất lý trí?

Đương nhiên… những ý kiến như vậy chỉ là thiểu số, dù sao trong mắt đại đa số đệ tử, Quý Nhị mới là đại sư huynh bao năm nay, là người một nhà.

Dù thế nào đi nữa, Cố Trì cũng là kẻ ngoại lai.

Nhưng tin tức Quý Nhị của Nguyệt Luân Tông hôm nay thất bại, đã lan truyền trong đám đông như bệnh dịch, dù sao cũng chẳng có trưởng lão nào ra lệnh phong khẩu, các đệ tử bàn tán càng lúc càng sôi nổi. Những người có tâm thậm chí đã bắt đầu tò mò, đợi đến khi anh ruột của Quý Nhị là Quý Nhất xuất quan, lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì?

Lúc đó, kẻ ngoại lai đột ngột xuất hiện này… e là sẽ thê thảm lắm đây?

………………………………

Trong hồ tắm, Cố Trì mở mắt ra.

Viên Phượng Huyết Linh Đan kim văn đã được luyện hóa hoàn hảo trong cơ thể hắn, tuy hắn không phải Hỏa Linh Căn, nhưng Mộc Linh Căn và Hỏa cũng coi như tương hỗ, hiệu quả luyện hóa rất tốt, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của mình dường như lại tăng thêm một phần trăm.

Hiện tại tu vi của hắn bị đè nén ở Kết Đan sơ kỳ, không thể tùy tiện phá vỡ, cũng là để tránh sơ suất bị lộ, cho nên sức mạnh nhục thân có thể bộc phát thực tế cũng chỉ bằng một phần năm bình thường. Nhục thân và linh khí là hai hệ thống hỗ trợ lẫn nhau, linh khí nuôi dưỡng nhục thân, giúp nhục thân có thể bộc phát nhiều sức mạnh hơn, mà bản thân nhục thân cũng phải đủ dẻo dai, mới có thể chứa đựng nhiều linh khí hơn.

Khoảnh khắc khi hắn chuẩn bị đứng dậy khỏi hồ tắm, toàn bộ cơ bắp trên người bỗng căng cứng trong tích tắc, lông tóc dựng ngược.

Dưới ánh trăng, Phương Tử Nguyệt mặc một chiếc váy đen thiếp vàng, đang ngồi bên mép hồ tắm. Đôi giày cao gót dưới váy đã bị bà cởi ra từ lúc nào, đôi chân trắng nõn thon dài bên tà váy lúc này đang ngâm trong hồ, bàn chân nhỏ mềm mại nhẹ nhàng khuấy động nước hồ, tạo ra từng đợt sóng gợn.

Dù Cố Trì khi luyện hóa đan dược vẫn luôn mở linh giác, nhưng lại hoàn toàn không phát hiện ra sự xuất hiện của bà.

Cổ họng hắn trở nên khô khốc, gần như phải mất mấy giây sau, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Tông chủ…”

Giây tiếp theo đón chào hắn là làn nước lạnh buốt tạt vào mặt do Phương Tử Nguyệt hất lên từ đôi chân trắng nõn. Phương Tử Nguyệt khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen láy dần trở nên lạnh lùng: “Cho ngươi thêm một cơ hội, ngươi nên gọi ta là gì?”

Cố Trì nhìn vào mặt bà.

Phương Tử Nguyệt quả thực là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, hắn bỗng nhớ đến khóm hoa hồng hắn trồng bên tường rào trên núi Pháp Hoa, hoa hồng kiều diễm ướt át, nhưng gai nhọn của nó chưa bao giờ che giấu.

Trên mặt hắn không hề hiện lên vẻ nịnh nọt hay phục tùng, chỉ hơi ngẩng đầu: “Vẫn chưa chính thức làm lễ bái sư, cũng chưa từng dâng lễ bái sư cho người, mà đã có thể trở thành đệ tử quan môn của người… vãn bối sợ hãi.”

“Thế à?” Phương Tử Nguyệt hơi nheo mắt lại, “Nhưng ta nhìn vào mắt ngươi… không hề thấy nửa phần sợ hãi.”

Xem ra bà ta rất giỏi phân biệt ánh mắt của một người.

Cố Trì ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại ở xương quai xanh trắng ngần trước cổ áo bà, tầm mắt không hề kiêng dè di chuyển xuống dưới, từ bầu ngực trắng nõn đầy đặn, đến vòng eo thon thả như rắn nước, rồi rơi xuống đôi chân ngọc ngà trắng muốt đang lơ lửng giữa không trung, từng giọt nước trong suốt đang lăn xuống.

Nhìn thấy ánh mắt hắn thay đổi như vậy, Phương Tử Nguyệt sững sờ, sau đó che miệng cười.

Mũi chân bà điểm nhẹ trên mặt nước, ngón chân hơi duỗi ra: “Lại đây, hôn lên mu bàn chân ta, coi như lễ bái sư của ngươi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!