Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh - Chương 38: Thật buồn nôn

Chương 38: Thật buồn nôn

“Ngươi tỉnh từ khi nào?”

Ngay khi nghe thấy thanh âm của Cố Trì, toàn bộ sự ôn nhu trên khuôn mặt Phương Tử Nguyệt đã tiêu biến không còn dấu vết chỉ trong nháy mắt. Đôi mắt bà lại một lần nữa trở nên lạnh băng, nhạt nhòa nhìn Cố Trì trước mặt.

“Tỉnh được một lúc rồi.” Thanh âm Cố Trì vẫn còn thoang thoảng sự yếu ớt, “Cho nên ngươi thực sự muốn xả thân cứu ta sao?”

“Vậy... còn có biện pháp nào khác sao?” Phương Tử Nguyệt nhìn chằm chằm không chớp mắt vào khuôn mặt hắn, “Ngươi không tình nguyện?”

“Ta đương nhiên là tình nguyện rồi, nhìn thấy tông chủ Nguyệt Luân Tông Phương Tử Nguyệt chủ động cưỡi lên người ta vặn eo, đổi lại là ai thì cũng phải tình nguyện chứ?” Cố Trì cười ha ha, “Khi nào thì bắt đầu? Ta có chút nóng lòng muốn thử rồi đây.”

Phương Tử Nguyệt vươn tay véo lấy khuôn mặt hắn. Nhìn bộ dạng đê tiện của hắn lúc này, trên mặt bà lại không hề hiện lên một tia giận dữ nào: “Vậy đương nhiên là phải đợi ta tắm gội dâng hương trước đã. Có cần ta mặc thêm đôi băng ti ngự tà mà ngươi thích nhất không?”

“Loại xuyên thấu phản quang cũng không tồi, ngươi thấy sao?”

“Được... Đợi ngươi khôi phục thêm chút sức lực, chúng ta vừa song tu, vừa để ngươi xé chơi có được không?”

“Được được.” Cố Trì muốn vỗ tay, nhưng cơ thể hắn lúc này quả thực không thể nhấc lên nổi một tia sức lực nào. Đan dược mà Quý Nhị đưa cho hắn trước đó đã khiến hắn vô cùng suy yếu, hơn nữa những băng linh trong cơ thể thực sự vẫn đang ăn mòn thân thể hắn. Ngoại trừ việc có thể nói được vài câu ra, hắn hoàn toàn không thể làm được bất cứ chuyện gì khác.

“Ngươi bây giờ hư nhược thế này... Rốt cuộc còn làm ăn gì được nữa không đấy?” Phương Tử Nguyệt khẽ hất cằm, ngữ điệu mang theo vài phần khiêu khích.

“Hay là ngươi hôn thử một cái xem sao?”

“Được thôi.” Khóe miệng Phương Tử Nguyệt khẽ cong lên. Ngây giây tiếp theo, bà liền lật tung chăn đắp của hắn ra. Bà vén những sợi tóc đen nhánh ra sau tai, từ từ cúi người, hạ thấp đầu xuống. Đôi môi hồng hào tươi tắn khẽ hé mở. Mãi cho đến tận lúc này, Cố Trì mới bất đắc dĩ lên tiếng: “Để Cơ Thất U đi đi, bản thân ta tự có biện pháp trị khỏi bệnh của ta, còn chưa cần đến ngươi phải xả thân cứu ta đâu.”

Phương Tử Nguyệt sững sờ, đôi mắt nhìn về phía hắn: “Thật?”

“Ngươi nghĩ ta thực sự giống như một kẻ ngốc xả thân vì nghĩa sao? Nếu như quả thực không có chút biện pháp nào, chính bản thân ta đã sớm ôm ngọc bài bỏ chạy mất dép, vứt Quý Nhất ở lại chỗ đó rồi.” Cố Trì thản nhiên đáp lời, “Cứ để vị tiền bối này rời đi trước đã. Lát nữa ta sẽ đưa phương thuốc cho ngươi, y thuật của ta không thể để cho kẻ khác học lỏm mất được.”

“Ngươi thực sự không phải lại đang giở trò trêu chọc đấy chứ?” Có lẽ là bởi vì niềm vui sướng đến quá đỗi bất ngờ, Phương Tử Nguyệt vẫn còn có chút hoảng hốt khó tả.

“Đương nhiên là không phải rồi.”

Nhưng nhìn thấy ngữ khí đứng đắn và ôn hòa dường này của hắn, Phương Tử Nguyệt lại nhịn không được bắt đầu trêu đùa hắn: “Nhưng ta cảm thấy... Dường như đem ngươi đè xuống dưới thân, nhìn bộ dạng đầy vẻ ghét bỏ, sống không còn gì luyến tiếc của ngươi, thế nhưng lại bị ta cắn cho đến mức phải cố gắng kìm nén... Cũng rất thú vị nha...”

“Nói không chừng ngươi mới vặn eo được hai cái đã nằm ườn trên người ta mà chảy nước dãi rồi, có giỏi thì ngồi thấp xuống một chút đi, đâm thủng cả phòng em bé của ngươi bây giờ.”

“Có vẻ không tồi đâu, đến cả Khê Vũ còn chưa được ở trong đó.”

“Làm sao mà ngươi có thể vô liêm sỉ đến mức này ngay cả khi đang có người ngoài ở đây vậy?” Cố Trì nhịn không được phải quay đầu sang liếc nhìn Cơ Thất U ở bên cạnh.

Mặc dù hắn chưa từng được diện kiến Cơ Thất U, nhưng danh tiếng của Thất U Bà Bà hắn vẫn có chút ít nghe nói tới. Chỉ là rõ ràng danh xưng là Thất U Bà Bà, nhưng việc nàng ta mang bộ dáng của một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi thế này lại khiến Cố Trì có chút kinh ngạc.

Đôi tử đồng kia của nàng ta có độ nhận diện rất cao, đó là tiêu chí huyết mạch của Hoàng Thành Trung Châu. Cơ Vinh cùng Cơ Lâm mà trước kia Cố Trì từng gặp qua cũng đều mang tử đồng.

“Nàng nào phải là người ngoài, ta cùng nàng ta đã quen biết nhau ba trăm năm rồi.” Phương Tử Nguyệt thản nhiên nói, “Ngươi thực sự cho rằng ta không có lấy một người bạn nào sao?”

“Ta nào phải là bạn của ngươi, Phương Tử Nguyệt.” Cơ Thất U khoanh hai tay trước ngực, lúc này ngược lại bắt đầu trêu trọc Phương Tử Nguyệt, “Bạn bè thì sẽ không thông qua việc làm nũng chơi xấu, kết cục là đem phần lớn số tiền khám bệnh đáng lẽ phải trả quỵt mất, chỉ đưa cho một chút xíu như bố thí cho ăn mày đâu.”

“Lúc đó ta lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy chứ?” Ngữ điệu Phương Tử Nguyệt dĩ nhiên hiếm hoi để lộ ra một tia chột dạ.

“Vậy sau đó ngươi có rồi, ta tìm ngươi đòi, ngươi có đưa không?”

“Cái Nguyệt Luân Tông to lớn nhường này, trên trên dưới dưới đều cần một tay ta lo liệu, ta phải dự phòng thêm nhiều linh thạch một chút để đề phòng những lúc bất trắc chứ. Đợi đến khi ta chết, nhất định sẽ thanh toán sạch nợ nần.”

“Chắc hẳn cái kẻ mặt dày vô sỉ như ngươi chỉ luôn nghĩ đến việc người chết thì nợ cũng xí xóa chứ gì?” Cơ Thất U mang theo vài phần trào phúng liếc nhìn bà một cái, sau đó ánh mắt lại một lần nữa rơi xuống trên người Cố Trì.

Nàng ta trước tiên cẩn thận tỉ mỉ quan sát Cố Trì vài giây, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Ngươi nói ngươi vẫn còn biện pháp trị liệu thương thế của ngươi?”

“Đương nhiên là có.”

“Trên người ngươi không có linh khí, lại làm sao xua tan băng linh trong linh mạch của ngươi?”

“Dựa vào dược liệu.”

“Dược liệu gì?”

“Muốn học sao?” Cố Trì hướng về phía nàng ta cười khẽ, “Một vạn linh thạch.”

“Không biết tốt xấu.” Cơ Thất U cười lạnh một tiếng, “Ngươi cùng với sư tôn của ngươi quả thực là cùng chung một giuộc. Hai người các ngươi gom lại một chỗ, thật đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã.”

“Là chó sói cấu kết, ta là sói, bà ấy là chó.” Cố Trì bổ sung thêm.

“Ngươi mới là chó.” Phương Tử Nguyệt bất mãn chìa ngón tay ra, gõ nhẹ một cái lên trên Tiểu Trì. Khoảnh khắc tiếp theo, Cố Trì liền hung hăng trừng mắt lườm Phương Tử Nguyệt một cái. Nhưng hắn không có cách nào động đậy, còn trên mặt Phương Tử Nguyệt lại hiện lên nụ cười của kẻ vừa bày trò trêu chọc thành công.

Thật đúng là gặp quỷ rồi. Cố Trì thực sự cảm thấy rất nhiều lần khi nhìn thấy thần sắc trên mặt Phương Tử Nguyệt, đều giống hệt như đang soi gương vậy.

“Có lẽ là rắn chuột một bầy.” Phương Tử Nguyệt nhéo nhéo dái tai Cố Trì, “Loại chuột nhắt giống như ngươi sinh ra chính là để bị ta ăn thịt.”

“Đồ ngốc.” Cố Trì mang theo vẻ khinh bỉ liếc bà một cái, “Nếu không phải ngươi ngu ngốc tin vào cái tin tức của tên Lục Phong kia, năm người bọn ta đã không đến mức phải lún sâu vào hiểm cảnh như vậy.”

“Các ngươi chẳng phải đều đã bình an trở ra cả rồi sao?”

“Đó là do Cố Trì gia gia của ngươi đứng ra gánh vác cho bọn họ đấy.”

“Vậy thì sao nào?” Phương Tử Nguyệt giờ phút này lại bắt đầu giở thói vô lại, “Lẽ nào ngươi có thể trơ mắt nhìn Khê Vũ lún sâu vào hiểm cảnh mà vẫn dửng dưng không động lòng? Đừng tưởng rằng ta không biết, ngươi đã yêu con gái ta rồi... Hừ.”

“Ta mới không thèm.” Cố Trì lãnh đạm trả lời, “Có yêu hay không cũng chẳng liên quan gì đến ngươi.”

“Ta là mẫu thân của nó, làm sao lại không liên quan đến ta? Các ngươi nếu như muốn thành thân, thì còn phải nhận được sự ưng thuận của ta nữa đấy, hừ.”

Tâm tình của Phương Tử Nguyệt lúc này rõ ràng là đang cực kỳ tốt. Có lẽ là bởi vì Cố Trì đã tỉnh lại, mà bà cũng không cần phải xả thân cứu hắn nữa, cõi lòng bà giờ phút này dường như có vô vàn lời muốn nói. Cảm thấy Thất U đứng chình ình ở bên cạnh thật là chướng mắt, thế là bà vẫy vẫy tay: “Ngươi đi đi, Cơ Thất U.”

Cơ Thất U đứng lặng yên tại chỗ. Lúc này, nàng ta đang chằm chằm nhìn vào khuôn mặt Cố Trì, dường như vẫn luôn nỗ lực suy tư điều gì đó. Nàng chắc chắn rằng khuôn mặt này luôn khiến nàng ta cảm thấy có một sự quen thuộc thoắt ẩn thoắt hiện, thế nhưng trong lúc nhất thời lại không tài nào nhớ ra được.

Tuy nhiên, biểu hiện của Phương Tử Nguyệt lúc này quả thực là quá mức quái dị. Bao nhiêu năm qua, nàng ta chưa từng nhìn thấy Phương Tử Nguyệt để lộ ra nụ cười như thế này đối với bất cứ nam nhân nào.

Nhưng chuyện này cũng không quá quan trọng, điều quan trọng là Cơ Thất U đang rất muốn biết rốt cuộc Cố Trì sẽ làm cách nào để chữa trị được linh căn đã tàn phế của mình trong tình trạng trên người không có lấy một luồng linh khí.

Cơ Thất U khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt mang theo vài phần ý vị sâu xa nhìn về phía Cố Trì trên giường bệnh: “Năm ngàn linh thạch, ta chỉ muốn biết ngươi sẽ làm cách nào để trị khỏi linh căn tàn phế của mình?”

“Hai vạn.” Cố Trì nhạt giọng mở miệng, “Thiếu một đồng cũng không được.”

Trong chớp mắt, Cơ Thất U bỗng nhiên có xúc động muốn vung một tát đập chết tươi Cố Trì. Cái bản tính nhìn mặt gửi lời được nước lấn tới này thực sự là quá mức giống Phương Tử Nguyệt.

Nàng nhịn không được mang theo ánh mắt hồ nghi liếc nhìn Phương Tử Nguyệt một cái: “Chẳng lẽ... đây là đứa con rơi con vãi mà ngươi làm ra sau khi lăn lộn với cái bí pháp phân hồn kia đấy chứ?”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Phương Tử Nguyệt nhéo nhéo má Cố Trì, “Hắn chính là bảo bối ngoan của ta đấy.”

“Ta là cha của ngươi, Phương Tử Nguyệt.” Cố Trì vừa mới định há mồm chửi rủa, thì Phương Tử Nguyệt lại vươn tay ra bịt chặt miệng hắn lại, không cho phép hắn phát ra bất kỳ thanh âm nào nữa.

Hai người lúc cãi cọ hoàn toàn coi người ngoài như không khí. Cảm thấy bị phớt lờ, sâu trong đáy lòng Cơ Thất U dấy lên một trận bực tức. Nàng ta lạnh lùng liếc Cố Trì một cái: “Cơ hội cuối cùng, bảy ngàn linh thạch, ta chỉ muốn biết phương thuốc của ngươi.”

“Hai vạn.”

“Đi chết đi, hai cái thứ khốn khiếp các người.” Cơ Thất U xoay người, thân ảnh trong khoảnh khắc liền biến mất khỏi căn phòng.

Nàng ta vừa mới rời đi, Phương Tử Nguyệt lập tức liền ngồi xuống mép giường, bắp chân trắng muốt khẽ đung đưa, đôi giày cao gót dưới chân bị bà đá văng ra. Bà xoay người chui thẳng vào trong chăn, kéo chăn trùm kín cả Cố Trì và mình.

Bà nằm nghiêng người nhìn chằm chằm vào góc nghiêng khuôn mặt Cố Trì, Cố Trì chậm rãi quay đầu sang: “Ngươi làm cái gì vậy?”

“Nghe ngươi đọc phương thuốc, sau đó chuẩn bị bốc thuốc cho ngươi.”

“Ý ta là... ngươi bò lên giường làm gì?”

Phương Tử Nguyệt không chỉ bò lên giường, mà còn vắt một bên chân lên. Cặp đùi thon dài trắng ngần lúc này đang dán chặt vào "Tiểu Trì", lại còn cực kỳ quá đáng mà cọ cọ thêm mấy cái, rồi dùng hõm chân khẽ kẹp lại một chút.

“Ngươi quan tâm chuyện này để làm gì?”

“Ngươi có thể dành cho bệnh nhân một chút sự tôn trọng tối thiểu được không?”

“Ngươi vẫn còn có thể nói chuyện được, cũng chẳng cấp bách cho lắm, xem ra là không có việc gì rồi.” Phương Tử Nguyệt kề sát lại nhìn sườn mặt hắn, “Ngươi đã sống sót từ trong bí cảnh kia như thế nào?”

“Giết chết muội muội ruột của cái tên Lục Phong kia chẳng phải là sống sót rồi sao?”

“Theo ta được biết, muội muội ruột của hắn hẳn là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ đại viên mãn nắm giữ Huyết Điệp Cổ Hoàng?”

“Thì đã sao?” Cố Trì nhún vai.

“Ma Long Cổ thực sự lợi hại đến vậy?”

“Cái gì mà Ma Long Cổ, tiểu gia đây kiếm đạo tu vi thông thiên, ngươi đúng là cái đồ không hiểu gì cả.”

“Đã đến lúc này rồi mà còn muốn giả ngu với ta sao?”

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì.” Cố Trì lãnh đạm liếc nhìn bà một cái, nhưng lúc này Phương Tử Nguyệt vẫn luôn tươi cười rạng rỡ, dường như đã đoan chắc rằng Ma Long Cổ đang nằm trên người hắn vậy.

Cố Trì lười tiếp tục dây dưa với bà về chủ đề này, chỉ lẳng lặng bắt đầu đọc ra phương thuốc mà mình đã chuẩn bị từ trước. Phương Tử Nguyệt im lặng ngồi dậy, cầm lấy linh bút, nhưng xung quanh không có giấy, bà bèn xắn tay áo lên, dùng đầu bút nắn nót viết xuống cổ tay trắng ngần từng dòng chữ nhỏ nhắn thanh tú.

Bà viết vô cùng chăm chú và nghiêm túc, khi Cố Trì nhìn vào gò má bà, trong phút chốc hoảng hốt bỗng nhiên lại nhìn nhầm bà thành Phương Khê Vũ.

Khi bà không cố ý diễn ra cái dáng vẻ lười biếng và lạnh lùng như băng kia, bộ dạng lúc bà tập trung nghiêm túc cũng toát ra một chút xíu ngây ngô và đơn thuần.

Cố Trì rất nhanh đã đọc xong phương thuốc. Phương Tử Nguyệt nhìn những dòng chữ nhỏ trên cổ tay mình, khẽ thổi một hơi để cho vết mực khô đi hoàn toàn, sau đó bà mới cúi đầu nhìn về phía Cố Trì: “Những linh dược này cần bao nhiêu linh thạch?”

“Năm vạn.”

“Vậy ta đi tìm mạch họ Quý đòi bốn vạn.”

“Này, ta mới là đệ tử của ngươi đấy chứ... Số tiền linh thạch này ngươi không hề định tự mình móc hầu bao ra trả cho ta sao?”

“Ngươi đã cứu mạng tiểu bối của Quý gia bọn họ, ta tìm bọn họ đòi linh thạch thì có sao đâu?”

“Đây là ân tình của ta, về sau bọn họ đều nợ ta. Theo lý mà nói, ngươi là sư tôn của ta, nhiệm vụ lần này trở nên thê thảm như vậy cũng là do ngươi hại, chẳng lẽ không phải là ngươi nên bỏ tiền ra cứu ta sao?”

“Phi.” Phương Tử Nguyệt chìa tay chọc một cái vào ngực hắn, sau đó bất mãn phồng má lên, “Ngươi tưởng ta giống bọn họ, trong túi lúc nào cũng căng phồng sao? Ta tham ô ngần ấy năm trời, trong túi tích cóp lại chẳng được bao nhiêu linh thạch đâu. Khoảng thời gian trước mới đưa cho tên tiểu hỗn đản ngươi ba vạn, còn bị ngươi đem đi tiêu xài phung phí sạch sẽ rồi, ngươi còn có mặt mũi mà nói sao?”

“So với ta, việc rộng lượng thừa nhận bản thân đã tham ô nhiều linh thạch đến vậy... Ngươi cũng chẳng phải hạng tốt lành gì đâu nhỉ?”

“Làm tông chủ thì có ai mà không tham ô?” Phương Tử Nguyệt ngồi thẳng dậy, hai tay chống eo, “Không tham ô thì ta làm tông chủ để làm cái gì? Ngươi thực sự tưởng làm tông chủ Nguyệt Luân Tông dễ lắm sao?”

Ngay khoảnh khắc ấy, Cố Trì tựa hồ như cảm thấy bản thân dường như đã nhìn ra một nét ngây thơ đáng yêu trên khuôn mặt của Phương Tử Nguyệt, sự toan tính tinh ranh đáng yêu ấy quả thực giống hệt như đúc lúc Phương Khê Vũ đếm tiền vậy.

Ngay giây tiếp theo, hắn liền lắc đầu.

Thật buồn nôn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ý nói là tử cung vẫn còn "mới" vì Phương Khê Vũ không phải được đẻ ra một cách tự nhiên