Mở đầu
Chuyện xảy ra vào một buổi chiều cuối tháng tư.
“Em đã thích thầy từ rất lâu rồi.”
Trong căn phòng giáo viên ngập ánh chiều tà, thiếu nữ ấy lấy hết tâm tư để thổ lộ với thầy của mình.
“Xin thầy hãy hẹn hò với em.”
Vừa nói, cô vừa cúi gập người thật sâu. Giọng run đến mức tưởng như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ ra.
Bị học trò mình yêu quý suốt bao năm đột ngột tỏ tình, Satoru chỉ biết lặng người nhìn cô gái đang run rẩy trước mặt trong vài giây, cố tìm cho ra lời thích hợp để đáp lại.
“...Yakushiji, ngẩng mặt lên đi em.”
Nghe Satoru nói, cô gái mang tên Yakushiji khẽ ngẩng đầu.
Gương mặt cô đỏ ửng tới tận mang tai, đôi môi mím chặt. Khóe mắt rưng rưng ngấn lệ, bấy nhiêu là đủ để cậu cảm nhận được cô gái ấy đã phải gom góp bao nhiêu dũng khí mới dám nói ra lời tỏ tình này.
Một khoảng lặng nữa lại buông xuống.
Ngay cả với Satoru, để mà nói ra câu tiếp theo cũng cần một sự quyết tâm không nhỏ.
Nhưng với cương vị là giáo viên, cậu biết rằng trong trường hợp này chỉ có một câu trả lời duy nhất.
“Thầy rất vui vì em có tình cảm với thầy, nhưng thầy không thể đón nhận nó được.”
Ngay tức khắc, gương mặt cô bé tái nhợt đi. Dù vậy, cô vẫn cố gượng cười. Với đôi môi run rẩy, cô khó nhọc nặn ra từng chữ.
"V-vâng, đúng vậy nhỉ. Em mới mười sáu tuổi, hẹn hò với trẻ vị thành niên... rủi ro quá lớn, chẳng hợp lý chút nào..."
Như thể muốn trốn tránh hiện thực, cô bé cất giọng run rẩy nói tiếp.
"Nhưng, nhưng chỉ hai năm nữa thôi, hai năm nữa là em đủ tuổi kết hôn rồi. Vậy nên, đến lúc đó..."
"Cho dù em có trưởng thành, thầy cũng không có ý định hẹn hò với em đâu."
Rắc!? Dường như có thứ gì đó vừa vỡ vụn.
“Em có thể hỏi lý do được không ạ…?”
Một giọng nói yếu ớt như sắp khóc đến nơi. Trong một thoáng, Satoru thật sự muốn ôm cô vào lòng mà dỗ dành.
Cậu quyết định rồi, cậu phải thốt ra những lời phũ phàng ấy để đẩy cô ra xa.
“Thầy là giáo viên, còn em là học sinh. Thầy không định bước qua ranh giới đó.”
“Vậy nếu đợi đến khi em tốt nghiệp…”
“Dù vậy thì câu trả lời của thầy vẫn không đổi. Thầy đã là một ông chú ngoài ba mươi rồi. Khoảng cách tuổi tác với một cô bé mười sáu tuổi như em là quá lớn.”
“Chuyện đó chẳng liên quan gì cả! Bởi vì, bởi vì em đối với thầy…”
Nhìn cô bé vẫn cố chấp bám lấy hy vọng, Satoru khẽ lắc đầu.
“Thầy mong em sẽ tìm được một người trạc tuổi mình, một người có thể cùng em chia sẻ những năm tháng thanh xuân.”
Giọng nói cậu thật bình thản, nhưng đó là một lời cự tuyệt rõ ràng.
Nước mắt trào ra từ khóe mi thiếu nữ ấy. Những giọt lệ lớn lăn dài trên má, rơi xuống từng giọt.
“... Có lẽ, em đã biết trước chuyện sẽ thành ra thế này.”
Cô bé lẩm bẩm buông từng chữ.
“Thầy lúc nào cũng nghiêm túc, lúc nào cũng suy nghĩ cho tụi em... rằng làm thế này mới tốt cho em... Dù em có tỏ tình, chắc chắn cũng sẽ bị từ chối thôi...”
Nói tới đó, cuối cùng cô bé cũng không kìm nén tiếng nức nở được nữa. Cô ngước nhìn Satoru với khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
“Rõ ràng là em đã biết trước kết cục sẽ như vậy rồi mà...!”
Thiếu nữ ấy quay lưng, lao nhanh ra khỏi phòng như muốn chạy trốn.
Phía sau cánh cửa, nghe tiếng bước chân của cô gái ấy xa dần, Satoru chỉ biết nắm chặt tay vịn ghế, bất lực nhìn theo bóng lưng ấy.
(... Mình không hối hận)
Ngả người ra lưng ghế, cậu ngước lên nhìn trần nhà, rồi tự nhủ với chính mình trong thâm tâm.
Với tư cách là một giáo viên, việc nảy sinh quan hệ tình cảm với học sinh là điều tuyệt đối không thể chấp nhận.
Ngay cả khi em ấy đã tốt nghiệp, giữa cậu và em ấy vẫn là một khoảng cách tuổi tác quá lớn. Khoảng cách đó khó mà san lấp, và ngộ nhỡ hai người có đến với nhau đi chăng nữa, thì dù có làm gì, cậu cũng sẽ là người già đi trước.
Em ấy là một học sinh xuất sắc. Chắc chắn có một tương lai tươi sáng đang chờ đợi ở phía trước.
Để không thu hẹp những tiềm năng ấy, quyết định từ chối lời tỏ tình của cậu, xét trên cương vị một giáo viên lẫn một người trưởng thành là không hề sai.
Nhưng dù vậy.
Cứ nhớ tới dáng vẻ của em, người luôn dành cho cậu những nụ cười hồn nhiên nhất giờ lại bật khóc nức nở, cậu không sao kìm được lòng mình.
Thiếu nữ ấy đã phải gom góp bao nhiêu dũng khí mới dám thốt lên lời tỏ tình kia. Em ấy đã phải suy nghĩ, phải trăn trở, phải hạ quyết tâm nhường nào mới dám nói ra.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
