Chương 15: Lion Group, Quay Được Thẻ Vàng?
“Thật chẳng hiểu nổi đám lính mới dạo này nghĩ gì nữa... Thay vì làm nhân viên kỹ thuật, đứa nào đứa nấy đều muốn làm ‘Jackal’.” Glos hậm hực nói.
“Thôi nào Glos, họ tự nhiên có lý do của mình mà. Ở Nhóm C, một Jackal hạng A có thể kiếm được trong vài ngày bằng cả nhân viên kỹ thuật làm việc quần quật suốt mấy tháng đấy.”
“Chính anh nói đấy nhé, đó là hạng A! Có bao nhiêu nhân viên trong toàn bộ Công Nghiệp Nặng Hoàn Vũ đạt được mức đánh giá tổng hợp hạng A? Chưa kể đó là công việc rủi ro cao đặc thù của mảng đòi nợ...”
‘Jackal’ dường như là biệt danh nội bộ mà bộ phận an ninh dùng để chỉ những kẻ đi đòi nợ thuê. Còn về cách phân chia cụ thể cấp bậc nhân viên, cô vẫn chưa rõ lắm.
Hứa Tiểu Du đứng bên cạnh nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người.
Từ khoảnh khắc bước vào bộ phận an ninh, cô đã lật ngược thẻ nhân viên trên ngực để che đi phần thông tin, nhằm giảm thiểu rắc rối không đáng có và thu thập thêm tin tức.
Cô khẽ nhướn mày, lật thẻ nhân viên của Hứa Niệm lại để xác nhận lần nữa.
Đánh giá năng lực tổng hợp: A.
Cô âm thầm quan sát thẻ nhân viên của hai người trước mặt.
Cả hai đều là nhân viên hạng B.
Theo như họ nói, nhân viên hạng A có địa vị rất đáng kể trong công ty, hiếm hoi chẳng khác gì gấu trúc đại diện cho quốc bảo.
Hứa Tiểu Du tìm một chỗ và ngồi xuống. Thấy con lắc Newton trên bàn, cô đưa tay nhấc một viên bi lên, nhìn nó đập qua đập lại theo nhịp điệu va chạm đều đặn.
Hai người họ vẫn tiếp tục thảo luận phía sau cô.
“Với lại Tailu này, Nhóm 11 của chúng ta chưa bao giờ có được một nhân viên hạng A nào cả. Cứ mỗi lần công ty điều chuyển nhân tài tới là y như rằng bị các nhóm khác cướp mất.”
“Ồ, nhắc mới nhớ, tôi nhớ ra rồi. Mấy hôm trước xem hồ sơ, hình như công ty có điều một nhân viên hạng A từ Khu 9 về Nhóm 11 của mình đấy.” Tailu vỗ trán như sực nhớ ra điều gì.
“Khu 9 nằm trong vùng an ninh công cộng của chính phủ mà đúng không? Điều một nhân viên hạng A tới đây á? Anh uống nhiều Sule Joy quá nên đang nằm mơ giữa ban ngày à.” Glos chế nhạo.
“Không, không, không, tôi thấy thật mà! Lúc đó tôi còn kiểm tra lại lần nữa. Họ được phân vào nhóm mình. Tên là gì nhỉ? Tôi hơi quên chút rồi...”
Tựa người vào bàn, khóe môi Hứa Tiểu Du khẽ cong lên.
Nếu có thể, cô rất muốn xem vẻ mặt của họ sẽ ra sao khi biết cô chính là nhân viên hạng A đó.
Tailu cố gắng suy nghĩ, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một nút thắt. Đúng lúc đó, một cuộc gọi đến, tiếng chuông du dương vang lên.
“Sule Joy, tràn đầy tép quả, nạp đầy Vitamin C, mang đến cho bạn trải nghiệm uống hoàn toàn khác biệt~”
“Alo?”
Tailu bỏ cuộc không nghĩ nữa. Sau khi bắt máy, vẻ mặt gã trở nên nghiêm trọng.
“Cái gì? Chuyện đó đã xảy ra sao!”
“Có chuyện gì vậy?” Glos hỏi.
“Không có gì, chỉ là một con nợ cờ bạc chết tiệt. Gã đó thực ra có súng máy tự chế. Nhóm bên kia gặp rắc rối rồi, tôi phải qua đó đây.”
Vừa nói, Tailu vừa quơ lấy chiếc áo khoác và lao ra ngoài.
“Bảo trọng nhé, về sớm đấy.” Glos vẫy tay.
“Đừng có nói mấy câu đó trước khi người ta đi, đen lắm.”
“Tôi thì thích anh đừng về luôn đấy, để tôi được thăng chức lên trưởng nhóm. Mà thật đấy, ở cái thành phố này bộ có ai thực sự quan tâm đến người khác à?”
Sau khi gã lực lưỡng đầu trọc đã đi xa, Glos nheo mắt lại. Cuối cùng, cô nhìn Hứa Tiểu Du đang tựa vào bàn vì chán nản với vẻ hơi miễn cưỡng, cổ họng khẽ cử động.
Cô định nói gì đó nhưng rồi thôi, không khuyên bảo thêm nữa mà chỉ thản nhiên nhắc nhở.
“Chiều nay ba giờ có cuộc họp lính mới, chỉ là một lớp đào tạo đơn giản thôi. Nhớ tới đấy, không thì coi chừng bị giám sát bộ phận gây khó dễ.”
“Vâng.” Hứa Tiểu Du đáp lại.
Một lúc sau, người phụ nữ cũng rời đi, để lại Hứa Tiểu Du một mình trong văn phòng rộng lớn và trống trải.
Cô nhìn quanh rồi đi tới một tấm bảng đen nhỏ.
Trên bảng ghi lại rất nhiều tên tuổi và ảnh chụp, cùng với mạng lưới quan hệ xã hội, những nơi thường lui tới, v.v. Cô đoán đây chính là các ‘khách hàng’ của bộ phận an ninh.
Ánh mắt cô chuyển hướng, bị thu hút bởi một bức ảnh đặc biệt.
Cô đưa tay lấy bức ảnh xuống, nhìn bóng người trong đó một cách đầy suy tư.
Đó là một người hươu mặc vest chỉnh tề. Đứng sau gã là rất nhiều người sư tử đô con, cũng diện vest.
Theo lý thường, trong giới dị tộc này, loài ăn thịt luôn nắm giữ thế áp đảo tự nhiên đối với loài ăn cỏ. Do bản năng sinh học, chuyện loài ăn cỏ run rẩy khi thấy loài ăn thịt là điều bình thường.
Trong công ty cũng không ngoại lệ; trong hệ thống phân cấp quyền lực, loài ăn thịt thường được xếp trên loài ăn cỏ.
Nhưng nhìn bức ảnh này, người hươu này lại là thủ lĩnh của đám sư tử kia sao?
Một bầy sư tử nhìn con mồi của mình với ánh mắt kính trọng, thú vị đấy.
Thú vị hơn nữa là cách người hươu này giữ thẳng lưng giữa đám thú ăn thịt, biểu cảm đầy vẻ điềm tĩnh và ngạo nghễ.
Chỉ nhìn qua vẻ ngoài, Hứa Tiểu Du có thể khẳng định người hươu này không phải kẻ tầm thường.
“Ngài Hào, thủ lĩnh của Lion Group, cổ đông lớn của Nhà Hàng Thịt Tươi, và là một trong những kẻ có máu mặt ở Khu 13? Thực sự ấn tượng.” Hứa Tiểu Du gật đầu đầy hứng thú.
“Gã nợ chúng ta bao nhiêu? 140.000 tín dụng. Số tiền đó đủ để mua một căn nhà cực kỳ đắt đỏ ở trung tâm thành phố rồi nhỉ?”
“Một nhiệm vụ được xếp hạng A. Cái này vừa khéo luôn.”
Càng đọc phần giới thiệu chi tiết về người hươu này, Hứa Tiểu Du càng không kìm nén được sự phấn khích.
Bản năng mách bảo cô rằng mình đã tìm thấy mục tiêu đòi nợ hoàn hảo.
Hứa Tiểu Du không ghim bức ảnh trở lại; thay vào đó, cô đút nó vào túi.
Đây là cách để những người khác trong bộ phận an ninh biết được con mồi này đã thuộc về ai.
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ba giờ chiều. Hứa Tiểu Du suy nghĩ một chút rồi mở trang Ngưng Tụ ra.
Nhìn những hình ảnh như bong bóng dần trở nên rõ nét trước mắt, biến thành giao diện của một trò chơi gacha, Hứa Tiểu Du không khỏi thắc mắc:
Tại sao tài năng của cô ở thế giới này lại có hình dạng như vậy? Phải chăng một thành phố tổ ong nào đó đã tạo ra một trò chơi di động tương tự?
Tuy nhiên, cô sớm tìm ra một lời giải thích hợp lý:
Sức mạnh tinh thần.
Con người ở thế giới này có thể dùng sức mạnh tinh thần để phá vỡ các quy luật logic thông thường, tạo ra những tồn tại như sinh vật dị giáo đô thị; vậy thì tự nhiên nó cũng có thể liên kết với nghề nghiệp từ tài năng của cô.
Đối với thế giới này, cô giống như một linh hồn lang thang từ chiều không gian khác. Trước khi tới đây, kiến thức khái niệm của cô về thế giới này hoàn toàn là con số không.
Một người không thể tưởng tượng ra một màu sắc mà họ chưa từng nhìn thấy.
Vì vậy, tài năng của cô, Nhà Làm Thẻ, đã thể hiện theo cách mà cô dễ hiểu nhất.
Việc quay thẻ đơn giản là tương ứng với quá trình cô ngưng tụ các thẻ kỹ năng nhân vật theo phương thức của thế giới này.
Nghĩ như vậy, mọi thứ trở nên hợp lý hẳn. Cô tiện tay thực hiện một cú quay mười lần.
【Lần ngưng tụ này đã khấu trừ 4.800 tín dụng, chuyển đổi thành 1.600 điểm ngưng tụ.】
Hứa Tiểu Du chớp mắt, tập trung nhìn kỹ để chắc chắn mình không đọc nhầm dù chỉ một chữ, trước khi suýt ngất xỉu.
Tất cả những thứ rác rưởi trước đây của cô cộng lại cũng không đáng giá 4.800 tín dụng. Sau khi quay ra được một nhân vật, số điểm yêu cầu đột ngột nhân lên gấp bội thế này sao?
Thôi được rồi, thôi được rồi. Khi sức mạnh của cô tăng lên và giá trị cô sở hữu tăng cao, số tiền phải bỏ ra cũng sẽ tăng theo. Dù cô có thể hiểu đây là cách để kiềm chế sự lạm phát chỉ số, nhưng cảm giác bị dắt mũi này vẫn khiến cô khá phiền muộn.
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng vàng lóe lên trên màn hình gacha.
Quay được thẻ vàng sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
